Thursday, July 2, 2015

touched!

Nó tự động viết, rồi đưa cho mẹ nó.




cầu vòng

Tuần rồi Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ ra quyết định cuối cùng về chuyện hôn nhân cho người đồng tình luyến ái: Toàn thể tất cả 50 tiểu bang của Mỹ phải tôn trọng tờ hôn thú của họ khi được tòa án của tiểu bang khác ký xác nhận.

Chị Hải Hà (blog Bà Tám) có viết một bài blog tự hỏi cho mình về vấn đề này, chị tự trả lời và muốn biết ý kiến độc giả blog.

Câu hỏi này khá nhạy cảm và phức tạp, nếu không, nó đã không lên tới Tối Cao Pháp Viện của Mỹ.

Thật ra, có đến ba câu hỏi tuần tự trước sau, theo tôi nghĩ.

1. Có chấp nhận đồng tính luyến ái?  Đến bây giờ mới đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này thì e rằng quá lạc hậu khi ở Mỹ.  Ngay câu trả lời NO cũng quá lạc hậu.
2. Nếu chấp nhận rồi, có chấp nhận Marriage của họ?  Đề tài này đã được tranh luận, một số chỉ chấp nhận dùng từ Civil Union thay vì Marriage, tôi nằm trong nhóm này.  Tối Cao Pháp Viện đã ra quyết định tối hậu, tôi tôn trọng quyết định của Tối Cao Pháp Viện.
3. Câu hỏi chính của chị Hải Hà: Nếu sau này xảy ra cho con cái mình?

Đã trả lời Yes cho câu 1 và 2 thì xá gì câu thứ 3, tuy đơn giản Yes No nhưng không bậc cha mẹ nào có thể dứt khoát trả lời ngay tức khắc.  Tại sao?  Vì sự đau khổ.  Không bậc cha mẹ nào đứt ruột sinh con ra mà không đau khổ khi thấy con khác mình cả.

Sẽ choáng váng.  Như lần tôi viết cảm nghĩ của tôi khi đọc Làn Da Kim Khánh của Trần Vũ, tôi nghĩ Vũ coming out of his closet, tôi rờn rợn da gà!  Định tâm lại, hơi thở lắng xuống, mọi việc trở lại bình thường, chẳng có gì quan trọng cả; từ đó, tôi nghĩ nếu tôi có rơi vào trường hợp này lại, tôi ít nhiều đã có kinh nghiệm đi qua.  

Nói thì dễ, làm mới khó.  Thú thật là cho đến bây giờ tôi vẫn chưa dám coi phim Brokeback Mountain, nhưng tôi lại có thể ngâm cứu khá kỹ phim Blue Is The Warmest Colour!

Ừ, thì tôi muôn đời vẫn là tôi, con muôn đời vẫn là con, tôi đã blog Te quiero cho con thì xá gì một tiếng I Love You sau này.





Monday, June 29, 2015

niềng răng

Rồi cũng tới lúc em nó bước vào con đường đau khổ vài năm.



Sunday, June 28, 2015

thắng không kiêu, bại không nản

Tối qua, tôi thử lần hai theo video này:

http://allrecipes.com/video/4089/how-to-make-french-baguettes/detail.aspx?prop24=RR_RelatedVideo

Tôi có cho thêm 1 muỗng đường.

Sáng nay lấy bột ra, tôi thấy bột khá ướt, tôi lại mắc phải lỗi đổ hơi nhiều nước!  Để cứu vớt, tôi dùng thêm khá nhiều bột khô rắc lên, tay dính đầy bột ướt.

Một người bạn học cũ, ở Nancy, Pháp, bảo tôi phần nhồi bột rất quan trọng, phần đông dùng máy nhưng tôi thấy trong video rất đơn giản.  Cô ấy bảo tốn có 1 Euro là có ổ bánh mì ngon mỗi sáng sớm, cần gì làm cho mệt công.

Phần tôi, ngày xưa đi Hướng Đạo, Akela, Baloo chỉ cách nấu cơm, rế cơm, nhờ đó mà sau 75, tôi biết nấu cơm bằng than, bằng củi.  Chừ, tôi muốn biết cách làm bánh mì của Pháp, chứ chưa muốn thành dân Tây.

Không có bình xịt nước như trong viedeo, tôi dùng tay nhúng nước rồi búng lên bánh.

Đúng 15', tôi tắt lò nướng và để yên thêm 4' nữa mới lấy bánh ra.

Lần này đã đỡ hơn hôm qua, ăn được nhưng vẫn chưa trúng ý lắm!

1. Không có baking sheet nên bánh dính vào khay.
2. Vì thêm quá nhiều bột, ruột bánh không mềm lắm.
3.  Bánh đã bớt mùi chua, hết mặn nhưng vẫn còn cứng, very crusty.

Tự cho điểm: 

6.5 điểm.  Có cố gắng, cho về chỗ ngồi, lần sau vác xe đi mua về ăn cho khỏe.