Saturday, December 20, 2014

trắng đen

một người làm chung, bạn thân của tui, về hưu sau hơn 34 năm đi cày, tui xách máy chụp vài tấm cho ông ta trước khi ông ta giã từ vũ khí, về nhà đuổi gà cho vợ!






Thursday, December 18, 2014

trắng đen cho người NJ

tui thấy tấm hình này trên TIME, tui mê mẩn!!!


From Time's Best Portrait 2014.

Taylor Swift. From "Taylor Strikes A Chord." November 24, 2014 issue.

Wednesday, December 17, 2014

mưa dầm

Hai tuần trước, tui sống trong cảnh mưa dầm!  Dầm dề! Mưa cả tuần, ngày qua rất vội, trời xám ảm đạm, trơ trụi những hàng cây, đám lá ướt nhẹp trơn trượt đầy đường! Tui đùa trong bụng, chắc là năm nay mấy pharmacy vùng tui bán thuốc anti depression chạy hơn tôm tươi.

Buồn!  Rất buồn!  Cảm thấy bơ vơ lạc lõng giữa màu xám tối!  Tui chợt nhớ những câu than thở về mưa dầm xứ Huế nhưng tui nào có một ngày sống cảnh dầm mưa ở Huế.

Mưa dầm xứ Huế ra răng?  

Đây, cảnh mưa dầm xứ Huế tháng 12, do một người bạn học cũ post trên FB của cô ta!

Đồ vô hậu!  Giết người không gươm đao!






















Monday, December 15, 2014

tôi chợt nhìn ra tôi!

tôi chợt nhìn ra tôi!


Bao năm ở Mỹ, tui vẫn rậm rực đi ăn một nhà hàng Pháp nào đó nổi tiếng quanh đây để biết xem tại sao cả thế giới đều nói cách nấu ăn của Pháp là bậc nhất thế giới.  Tui bị Anthony Bourdain, Andrew Zimmern của Travel Chanel đầu độc, tui bị Food Network Chanel nhem thèm, hễ coi TV thấy hình ảnh ăn uống, nhất là quang cảnh Paris là tui chảy nước miếng, cái bụng cảm thấy đói, cái miệng thèm ăn!

Thời vợ mới qua, tui có dẫn vợ đi ăn 1 nhà hàng Pháp ở Manassas, có món ốc chiên bơ ăn được.  Tui order cho vợ món thịt thỏ nhưng vợ tui nhăn mặt. Tuy nhiên, nhà hàng chỉ là local, chưa được good review, ngày tui dọn về Centreville, gần nhà hàng này thì đã thấy nhà hàng âm thầm đóng cửa!

Năm ngoái, đọc trên Washington Post tin nhà hàng Pháp Diplomat mới mở hơn 1 năm ở tận DC được khá nhiều người khen ngợi, tui cũng cố gắng chở vợ tui đi ăn thử nhân kỷ niếm ngày cưới.  Nhờ bà chị vợ trông chừng ba đứa nhỏ, hai vợ chồng thắng bộ, mất 45' chạy lên DC, rồi mất thêm 45' chạy lòng vòng tìm chỗ đậu xe nhưng không tìm được chỗ đậu parallel, hai vợ chồng đành chạy về Alexandria ăn Chinese Buffet!!!

Ngày qua Nancy và Paris, tui định bụng mời gia đình Nga Mỹ đi ăn nhà hàng Tây cho hả dạ, nhưng rồi thời gian hạn hẹp, cộng với những món ăn Việt nhà Nga nấu ngon quá, tô phở nóng hổi, tô canh cá ngọt ngay, hai cha con với thằng em rể lẳng lặng ngấu nghiến rồi chạy về Đức!

Hễ mang tiếng French Cuisin là nhà hàng đó đóng dấu ba con dấu $$$ trở lên, tiền bạc không thành vấn đề! Ừ, qua tuổi trung niên thi sỹ rồi, gồng mình ăn thử một bữa cho hả mộng ấp ủ bấy lâu, hai tuần trước tui quyết định nhấn con chuột, lấy hẹn ở nhà hàng L'Auberge Provencale ở White Post, cách chỗ tui ở gần 50 miles, làm nghĩa vụ công dân đưa vợ đi ăn tối nhân ngày sinh nhật.

Sinh nhật vợ nhưng tui còn nôn hơn vợ, tui dặn tới dặn lui vợ tui phải lo về sớm, đừng có ham làm cho khách mà trễ hẹn nhà hàng, "nhà hàng Pháp á, em đừng có quên!", tui text cho vợ.  Tui nhờ thằng em út qua nhà tui babysit giùm ba đứa nhỏ.  Tui vào website của nhà hàng ngâm cứu menu.  Ouch!!!  Giá rẻ nhất, 3 course Prix Fix là $78 cho 1 em, chưa tính tiền wine, tip và tax!  Với $78, cả nhà 5 mạng nhà tui ăn thoải mái ở Bonefish Grill hay cành bụng mút crawfish ở Chinese Buffet!  20% tip is included!!!

D day: 12 giờ tui lo chiên cánh gà.  3 giờ chiều tui lo sốt cánh gà chiên với nước mắm cho đám nhỏ ăn tối (Xì Kin đánh dở như con kẹt thằng Nougat!).  4 giờ chiều tui lo tắm 2 đứa nhỏ.  5 giờ chiều tui lùa 3 đứa gặm cánh gà chiên nước mắm với caesar salad.  5 giờ 15' vợ về, giao 3 đứa nhỏ cho vợ, tui thăng đi tắm, xức nước hoa.  Tui ngần ngừ cầm cái cà vạt, thôi khỏi, nhà hàng đồng quê chắc không cần cà vạt.  Tui ra xe bấm địa chỉ nhà hàng vào GPS.  Tui bỏ cái kiếng lão vô túi để đọc Menu.  Tui nhét cái Nikon D60 nhỏ vào túi xách của vợ, có gì nhờ mấy người bồi bàn chụp giùm cho 1 tấm làm kỷ niệm.  Tui thu dọn chén dĩa của sắp nhỏ ăn xong vào máy rửa chén.  Tui bới cơm, bỏ tủ lạnh, sẵn cho ngày mai đi làm.  5 giờ 45', thằng em út tui qua, hai vợ chồng tui thẳng tiến I66 West về hướng Winchester.

Đoạn đường I-66 W, vào exit 23, bắt US 17 North về hướng Winchester, tối đen, đồi núi chập chùng biến mất trong màn đêm, vợ tui đùa nhà hàng nào nổi tiếng mà lại xa xôi, đường xá vắng ngắt đến thế.  Mất 55' lái xe mới tới nhà hàng, hai vợ chồng lớ ngớ đi lòng vòng quanh, tìm không ra cửa vào!  Thấy nhà hàng, với khách ngồi trong nhìn ra của kính mà tui tìm không ra cửa vào!  Có cô gái đôi mươi, chừng đang ngồi ăn với mẹ, đưa tay ra dấu cho vợ chồng tui đi vòng ra trước, tui gật đầu cám ơn rồi vòng ra trước cửa nhà.  Cửa chính khóa, hai vợ chồng tui đi qua mé trái thì thấy cửa mở.  Mở vào, đó là cửa vòng những phòng ngủ: đây là ngôi nhà dạng Bed and Breakfast, tui với vợ tui như ngố mới lên tỉnh, cười bò!

Hai vợ chồng tui trở ngược lại mé trái, cô gái chợt bật cười, ra dấu cho vợ tui gõ cửa.  Lúc đó, có bà waitress đang rót nước, cô ta nói đôi câu với bà waitress, bà ta chỉ tui đi vòng lại trước.  Trời đất quỉ thần ơi, nhà hàng Pháp mà lại khoá cửa chính!!!

- Hello.  We have 7 PM reservation.  Tui nói với bà waitress.
- Absolutely.  What's the last name?  Bà ta mĩm cười hỏi lại, tay lò dò cuốn Menu.
- Ho.  H O.  Tui đánh vần họ tui.
- Thank you.  Follow me please.  Bà ta dẫn tui vào phòng ăn.

Thấy cô gái đang ngồi với mẹ, tui cười cười nói:

- Thank you.  First time we're here.

Lật cuốn Menu của tui ra, trên đó có tấm menu in sẵn với giòng chữ Happy Birthday, tui chuyền qua cho vợ tui, lúc lấy hẹn trên web, tui có nói lý do.  Phòng ăn khá lớn, chia làm 2, 1 ở bên trong và 1 bên ngoài sun room hình vòng cung, có chừng khoảng 15 bàn ăn, trang trí theo lối đồng quê của Pháp với những nồi chảo bằng đồng vàng loáng treo trên tường.  Tui nhìn quanh, đếm thực khách, một bàn có 5 người, phần còn lại là 5 cặp, không có mống con nít nào.  Ánh đèn vàng khá tối, ấm cúng, mỗi bàn có ngọn nến và 1 dĩa bơ homemade để sẵn.  Với khung cảnh như thế là chuyện chụp hình, chụp ảnh coi như đi đoong!

- The menu is different to the website!  Tui phàn nàn với bà waitress.
- Yes, we update current menu by the season.  Bà waitress vừa trả lời, vừa rót nước lạnh.

Tui chỉ cho vợ tui chọn 3 món, khai vị, chính và tráng miệng, tui chọn 3 món khác để hai vợ chồng có thể nhắm được 6 món.  Sáng nay, ngồi viết lại, thú thật với bạn là tui không còn nhớ tên món ăn mà 2 vợ chồng tui đã order tối qua!  Những cái tên văn hoa dài ngoằn khó nhớ, tui chỉ nhớ tui chỉ vợ tui món fois gras khai vị, món cá làm món chính, caramel apple gì đó tráng miệng.  Phần tui, thấy chữ Lobster trong phần khai vị là tui mạnh dạn chỉ nó, không cần đọc là món gì.  Món pork shoulder làm món chính thay vì thịt nai, và 1 món chocolate tráng miệng.  Bà bồi bàn lại nói Absolutely!, bà này mắc bệnh lập đi lập lại tiếng này như mấy tên Mẽo mắc bệnh nói câu You know!

Món khai vị bưng ra, tui chẳng thấy Lobster của tui đâu cả, hóa ra đâu là món cháo nấu sền sệt như risotto với nước luộc lobster!  Ăn cũng được nhưng khá mặn!  Vợ tui cũng không hảo món fois gras vì nó có vị ngọt ngọt, khác với paté gan bình thường quen ăn.  Vợ tui kháy tui, nói tui móc phone ra chụp để khoe lên web, tui lắc đầu bảo thôi.  Tui bỏ mứa phần cháo lobster, than với bà waitress là too salty, bà ta xin lỗi, hỏi tui có muốn thay món khác, tui cười lắc đầu cảm ơn.  Nhìn đồng hồ, đã 7:45 PM, có nghĩa là 45' từ khi ngồi vào bàn mà chưa nếm được main course.

Trước phần món chính, họ mang ra 2 ly nước juice chua chua ngọt ngọt, bảo là để thông cổ họng trước khi vào món chính.  Món chính bưng ra, 2 cái dĩa to đùng nhưng 2 miếng cá thịt tẻo teo, chừng 6 oz, trang trí đẹp mắt với nước sốt và đồ phụ tùng.  Món cá của vợ tui rất ngon, còn món pork shoulder của tui lại đầy mỡ!  Khi người bồi bàn dọn đi, hỏi tui món ăn ra sao, tui buột miệng:

- The fish is excellent, but the pork is too much fat!  I'll have high cholesterol now!

Đến lúc này, cả hai vợ chồng đã ngán, bụng tui chưa thấy no nhưng không còn muốn ăn tráng miệng nữa, tui chợt nhìn ra tui!

Tui chợt nhìn ra tui, tui vẫn là 1 thằng Việt Nam rặt, tui thèm cái vị mặn mà của nước mắm, tui thèm cái vị cay cay của ớt, tui thèm tô phở nóng hổi, tui thèm tô bún bò cay xè đậm mùi ruốc và sả, tui thèm tô lẩu Thái chua chua...  Tui là thằng đứng núi này trông núi nọ, cái gốc Mít muôn đời vẫn là Mít, dù có vờ vịt nhâm nhi ly rượu vang đỏ hay xuôi tay trét bơ, fois gras lên miếng bánh mì, dù miệng có ú ớ hello, bonjour, ciao hay hola!

Hai dĩa tráng miệng bưng ra, tui đã uống hết ly cà phê để xua đi cái ngán của bơ và cái buồn ngủ của ly cabernet sauvignon.  Đến lúc này, tui chịu hết nổi: dĩa dessert còn nhiều hơn dĩa main course, tui rút cái phone ra chụp!  Tui thuộc loại hám thịt chứ không phải hảo ngọt, ngao ngán nhìn, vợ tui tiếc tiền, đút tui ăn nhưng vợ tui cũng đã ngán, sợ thêm vào là nôn ra!  Đúng là hai vợ chồng trưởng giả học làm sang!

Cái bill đưa ra, 3 course prix fix cho 2 mạng, 2 ly rượu vang trắng đỏ, ly cà phê, tiền thuế và tiền tip tổng cộng bằng 5 lần cả nhà tui đi ăn Bonefish Grill!!!  Thưa ba má con chừa, con không dám chơi đùa, tui hát thầm.  Ra xe, tui bảo vợ tui:

- That's it!  No more candle light dinner, no more French restaurant!  Lần sau ở nhà ba nấu húp xồn xột mà ngon hơn, rẻ hơn!

Tui chợt nhìn ra tui, kinh nghiệm nào cũng có cái giá của nó!

Happy birthday my dear!