Friday, December 31, 2010

Ôn cố...

Hôm nay là ngày cuối năm.  Một năm trôi qua thật lẹ, tôi nhìn lại tôi một năm qua.  Điều đáng ghi nhất là tôi đã ngồi tỉ tê tán láo với bạn chuyện trên trời dưới đất mỗi ngày.  Khi vui, viết dài dở dỏm, khi buồn post nhạc, hình, video... tôi ăn gian giờ làm của sở khá nhiều!  Nhờ đó, tôi ít đau bụng và bụng tôi ít bự vì ruột gan phèo phổi phơi bày ra ngoài, cả năm rồi tôi không đi bác sỹ, chỉ đi nha sỹ clean hàm răng hư gần hết vì cái tật ưa nói bậy.  Cũng nhờ blogging, tôi bỏ tật ngồi chơi Sudoku.  Tôi đi từ đam mê này đến đam mê khác chứ không phải tự ý dứt bỏ.

Wednesday, December 29, 2010

Điện thư

Mấy hôm rồi, có một bản tin rất nhỏ trên MSNBC khiến tôi suy nghĩ: Một người đàn ông ở tiểu bang Michigan bị ra toà vì tội dùng password của vợ, log vào email account của vợ để tìm dấu vết chuyện vợ ngoại tình! Phiên toà sẽ xử vào ngày 7 tháng Hai tới, và ông ta có thể nằm nhà đá 5 năm theo luật của tiểu bang về hackers nếu bị kết tội.

Tuesday, December 28, 2010

Chuyện phịa cực ngắn

Nữ nhân viên rót nước cho khách
 trong cà phê Lú. (Hình: OC Register)
Cà phê:


Hắn ngồi mông lung, đặt hai tay đan lấy nhau lên đùi trong quán café với bạn hắn.  Chợt, bạn hắn hỏi con người có bao nhiêu ngón tay.  Hắn ngẩn người đếm rồi trả lời: Mười một ngón.  Hai tên đang ngồi quán café Lú, Santa Ana, California.
 
 
 
 
 
 
 

Monday, December 27, 2010

Tuyết - Không tuyết - Tuyết

A car moves along a snow-covered
road in Raleigh, N.C., on Dec. 26. (Jim R. Bounds / AP)
Khi cả một vùng rộng lớn miền đông nước Mỹ, kéo dài từ Atlanta tới New York City bị trận bão tuyết phủ kín, vùng tôi ở chỉ lơ thơ bụi tuyết, chưa đến nửa inch!  May mắn vô cùng!  Theo dự báo, TV, Radio hay báo chí, vùng tôi có thể nằm trong đường line từ 3 đến 6 inches, nhưng họ không quả quyết lắm.  Tuy nhiên, bà con vẫn phải lo chuẩn bị, chợ búa đông kịt, xẻng cuốc bán sạch, vác hết về nhà ngồi chờ tuyết rơi.  Mãi đến ba giờ chiều qua mới lất phất, gió mạnh, thổi bay hết tuyết đọng trên xe, sạch bóng.  Hình bên tôi lấy từ MSNBC, chụp một con đường vùng Đậu ở, cách vùng tôi về phía nam khoảng 256 miles.

Thursday, December 23, 2010

Kiếm hiệp

Khi Capri viết: "Mình thắc mắc một chuyện, đó là mình tưởng anh Hai thích Điền Bá Quang nhất chớ (hí hí hí)", tôi ngẩn tò te. Cái tên Điền Bá Quang nghe thật quen thuộc nhưng tôi không tài nào nhớ ra nỗi cá tính của nhân vật này ra làm sao. Ai lại không có một thời mê kiếm hiệp, hoặc nghe đến kiếm hiệp, không đọc truyện thì cũng dính vào phim bộ sau này. Tôi coi Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung lâu lắm rồi, rời rạc, lượm được quyển nào, đọc cuốn đó, không liên tục như mấy bộ Anh Hùng Xạ Điêu hay Cô gái Đồ Long...

Tuesday, December 21, 2010

Đóng cửa

Đóng cửa...


thành tâm...

luyện

Tiếu Ngạo Giang Hồ!

đã tới hồi 57

kính cáo lỗi cùng bạn ghé thăm

Virginia Nhất Kiếm Loạn Tử Cung

hoang dai duong

Monday, December 20, 2010

Khi mẹ vắng nhà



Hôm rồi nhìn mấy tấm hình pasta bên nhà chị Chôm, tôi riệu nước miếng, trông đã thèm! Mẹ bé Xí đi Xmas Party với bạn, mẹ tôi cuối tuần nghỉ xả hơi, tôi nhào vô bếp tối qua.

Friday, December 17, 2010

Knife



You touched my life
with the softness in the night
my wish was your command
until you ran
out of love
I tell myself I'm free
got the chance of living just for me
no need to hurry home
now that you're gone

Tuyết đầu mùa

Sau vài ngày với cơn rét lùa về từ mạn Bắc, những bông tuyết đầu mùa rơi xuống vùng tôi suốt sáng ngày hôm qua, đến hai giờ chiều thì dứt, để lại khoảng 2 inches phủ trắng bờ cỏ.  Sở giáo dục quân Fairfax quyết định đóng cửa sớm hai tiếng, gửi emails và gọi phone báo cho phụ huynh hà rầm, cha mẹ phải hối hả bỏ dở công việc về đón con.  Tôi nghiệp ông Hiệu trưởng của Sở phải lên radio phân bua quyết định; đóng cửa sớm cũng bị chỉ trích, không đóng cửa cũng bị chỉ trích, ăn lương bằng tiền thuế của dân xứ này không dễ nuốt.  May cho vợ chồng tôi có bà nội ở nhà, không cần phải lặn lội về đón bé Xí.

Thursday, December 16, 2010

Lời Hứa Đầu Năm

Sắp hết năm, sắp bắt đầu chu kỳ mới, lại trở về vị trí cũ, tôi lôi bài cũ repost để nghe bà con rủa!  Một năm trôi qua, tôi vẫn không bỏ được thuốc lá!  Tôi không tự thắng mình nỗi!  Tôi vẫn nhớ lời hứa, nhưng giả bộ lờ, làm mặt lạ, kiểu như không hề quen biết.

Năm nay, chưa tới Giáng Sinh nhưng tôi đã nghĩ tới New Year Resolutions.  Bà nội bé Xí được tặng cuốn Tử Vi Thái Ất, đã warning tôi năm tới số tôi xấu, chắc tôi phải lo tu tĩnh ngay từ bây giờ.

Dưới, có cái còm của anh David, thời ấy tôi còn ngơ ngáo mới ra blog nên không biết trả lời.  Xin tạ lỗi anh David nhé.

Wednesday, December 15, 2010

Trễ! Lại trễ!

5:30 AM report time; 8:30 AM mới chui đầu vào office!

Tối qua giận vợ, đi ngủ quên đem cái cell phone lên, trời lạnh, ngủ giống như Inception, a dream inside a dream, a dream followed by a dream!!! Hôm nay già Bill phải đi họp, thế mà hắn phải cover hết trước khi đi! I owe you one, Bill!

Bây giờ, lại quay sang giận mình!

Tuesday, December 14, 2010

Ưu tư

Cả tuần nay đài WTOP 103.5 vùng tôi đi một loạt bài nói về Facebook, nào là có nên make friend với boss, với cha mẹ, nào là users dùng third party đầy virus, nào là privacy bị phơi bày...  Trưa qua tôi đi ăn phở với ba nàng co workers, câu chuyện cũng lan man về Facebook, tôi không có chơi FB nên không góp chuyện, chỉ chăm chú nuốt tô phở nóng.  Bất chợt, một cô kể có cặp vợ chồng nọ vừa post hình đám cưới honey moon hơi sexy một chút là vi vút trên từng cây số của internet.  Cô kể tiếp chuyện hình ảnh con cái bạn bè bị repost lên website của ba tên dâm tặc, tôi thót dạ!!!

Monday, December 13, 2010

Nhiếp ảnh: Học và Hành

Tuần rồi, tôi đi rong trên MSNBC, thấy một tấm hình trên slide show khá lý thú:




Tôi đặt câu hỏi bằng cách nào người phóng viên chụp được hình như vậy!  Thử phân tích xem sao:

Sunday, December 12, 2010

Pre Xmas

Đây là một trong những bài nhạc về Giáng Sinh mà tôi thích.  Bạn thích bài nào?


Bryan Adams: Something about Christmas time.

Saturday, December 11, 2010

Bé Xí: Brown Belt

Con Su khóc nhè nhè, không cho tôi đi đón bé Xí đúng giờ để kịp chụp vài tấm hình thầy trao bằng cho con.  Tối thứ tư vừa rồi, bé Xí lại thi lên đai, purple to brown, tôi hơi mệt nên lười vác máy theo chụp.  Sáng nay lại lỡ dịp chụp lấy bằng, đành chụp đại vài tấm làm kỷ niệm.



Friday, December 10, 2010

Những mùa Giáng Sinh

Con quì lạy chúa trên trời
Sao cho con uýnh được người con thương...


DT mới post bài nhạc khiến tôi nhớ ngày xưa hay ngâm nga câu hát này. Gia đình tôi gốc Huế, theo Phật giáo và thờ cúng ông bà. Sau 75, nhà tôi ngụ trong xóm đa số là người Bắc di cư, theo Công giáo. Mỗi năm, cứ vào dịp này, xóm cũ tôi lại âm thầm nhưng rộn rã chuẩn bị đón Giáng Sinh.

Thursday, December 9, 2010

Một hay hai?

Một hay hai người, bạn cho tôi biết ý kiến: :)

Chia buồn

Sáng sớm mở mắt đi làm, thấy Phú broke the news!






Tôi không hề quen biết chị khami, Kiều Hoa, đôi lần chị để lại ý kiến trong blog tôi và blogs bè bạn. Cũng như tôi, chị mê con chó con của nàng Trương. Qua đó, tôi chỉ biết chị ở Ottawa, Canada.






Phú không nói rõ lý do chị ra đi. Dù với lý do gì, tôi xin thành thật chia buồn cùng gia quyến của chị. Tôi kính mong hương hồn chị an nghĩ và những giấc mơ cao đẹp của chị vẫn bay bỗng trên cõi đời này.






Hoàng.



Tuesday, December 7, 2010

Quà sinh nhật

Muối

Dạo sau này, tôi không còn subcribe Netflix, không còn ngồi search mấy cuốn phim cũ được đánh giá là hay để mướn về coi, tôi chỉ khoái coi phim Action, đánh đá, bắn súng, rượt đuổi nhau ỳ xèo... cho đỡ nhức đầu lo nghĩ. Thật đó, phim action coi xong là quên, chẳng thèm nhớ gì để bàn cãi. Tôi ghét coi ba phim khoa học giả tưởng như Avatar hay mấy phim ma. Tôi chỉ thích phim chiến tranh, comedy hay phim hơi nghèo nghèo.

Tối qua tôi coi Salt!

Ai thích Angelina Jolie thì thích, tôi không thích.  Ai khen Angelina Jolie sexy thì khen, tôi không khen.  Tôi không hiểu tại sao chàng Brad Pitt đẹp trai nhà mình lại bỏ cô vợ super sexy Jennifer Aniston để đi lấy nàng Angelina Jolie môi trề!!!  Tuy không thích cô nàng tài tử nhưng tối qua tôi lại ngồi coi cho hết cuốn phim Salt của nàng.  Coi vì phim có chữ CIA, tình báo, phản gián...  Coi xong, tức ngang cuống cổ, muốn chưởi đổng!!!

Vẫn biết đa số phim action là super phịa, phịa sao cho nó có lý một chút kẻo người xem coi xong cảm thấy như con nít.  Gián điệp Nga giả dạng chiêu hồi, vào văn phòng của CIA rồi giết agents dễ dàng như trở bàn tay!!!  Secret Agents bảo vệ tổng thống Mỹ như trò hề, nàng Angelina bay nhảy vèo vèo, đấm đá như vào chổ không người!!!

1/2 Star.

Nếu bạn chưa coi, đừng mất tiền mướn Bluray nữa.  Tôi coi là vì tôi có phim l.., Oops, tôi không viết được; but you know what I mean.  Chẳng thà bạn coi Friends chiếu lại trên TBS.



Monday, December 6, 2010

Đầu tuần

Hôm qua, thấy hình bánh xèo bên nhà Capri, tôi để lại ý kiến chụp lại hình bánh xèo bà nội bé Xí đổ để khoe nhưng tôi quên khuấy! Mẹ bé Xí nhận lời mời đi ăn với bạn, con Su đeo riết tôi. Bánh xèo của bà nội bé Xí đổ cũng không giòn rụm như bánh xèo Đinh Công Tráng Sài Gòn, tạm khỏa lấp cơn thèm trong mùa lạnh. À, tôi kể bạn nghe chưa? Bà nội bé Xí về ở lại 3 tuần rồi, cái bếp giao cho bà nội nên dạo này tôi ít blog tag Không Sợ Vợ.

Sunday, December 5, 2010

Một bài viết về Trần Vũ

Bài tiểu luận của nhà văn Hồ Trường An trên Hợp Lưu, đăng hồi tháng 9 nhưng đến bây giờ tôi mới đọc.  Khá lý thú, mời bạn:



Nhánh Sông Sao Thử Bước Vào Cõi Văn Chương Của Trần Vũ

Friday, December 3, 2010

Trang báo Người Việt bị hacked!!!

Trang báo Người Việt bị hacked!!!

Khốn nạn thật!!!

Căm hận thật!!!

Tôi nghĩ, tôi càng lúc càng phải lo cẩn thận kẻo chúng hack kiểu này:

 


Thursday, December 2, 2010

Oh Mon Amour



Nhìn hình em là tôi đã riệu cơn thèm, tay chỉ muốn rờ rẫm, mân mê, vuốt ve, mơn trớn tấm thân kiều diễm mát rượi của em!!!



Wednesday, December 1, 2010

Bắn bì

Căn nhà cũ ở Sài Gòn của tôi có một ngõ hẻm nhỏ chạy giữa nhà hàng xóm, cả hai bên có cửa sổ nhìn qua nhau.  Ngày xưa mấy ông xây nhà chẳng cần Kiến Trúc Sư vẽ kiểu, ưng là xây đại, không nghĩ đến chuyện riêng tư privacy.  Nhưng bọn con nít tôi lại mê cái cửa sổ đó vô ngần, vì anh em tôi và anh em nhà hàng xóm có thể chơi bắn nhau bằng súng miệng.

Tuesday, November 30, 2010

Khuôn mặt bạn bè


Đọc đỡ buồn :)

Tính từ năm 86, năm tôi lao ra biển tìm đường cứu thân tôi, đã hơn 24 năm, gần một phần tư thế kỷ, tôi xa hắn.  Tôi vẫn nhớ hắn.  Lác đác trên blog của tôi, hẳn bạn thấy tôi nhắc đến kỷ niệm với hắn, từ  đến Nét Chữ.  Có khi tôi chỉ viết tắt tên hắn, H., có khi nhắc nguyên tên.  Hắn là tên bạn học chung với tôi ba năm cuối trung học, thân với nhau như hình với bóng, thằng bạn đời HN Hải.

Monday, November 29, 2010

Mênh mang

Bỗng dưng tôi mất cái thú ngồi viết cho blog của mình. Có lẽ tại vì những món ăn Thanks Giving, những ly rượu cụng nhau chan chát, đôi J kít cho canh phé mở màn đen đỏ... Có lẽ tại vì Redskins hôm qua thua vô duyên... Có lẽ tôi lần đầu tiên tôi enjoy nghỉ lễ Thanks Givings hết mình như thế.

Wednesday, November 24, 2010

lạt miệng

Vào MSNBC đọc tin pháo kích của Quốc Cộng Bắc Nam xứ Hàn, gợi nhớ chuyện xứ mình năm xưa.  Bỗng dưng trong đầu vang vang lời hát của ông nhạc sỹ Lưu Hữu Phước

...toàn dân nghe chăng,
sơn hà nguy biến,
hận thù đằng đằng,
nên hòa hay chiến? 
Diên Hồng tâu lên cùng minh đế báo ân... 

Bỏ đi Tám, thế kỷ 21 rồi, dọa nhau tí tẹo chơi cho vui thôi.  Chơi cho vui nhưng 2 mạng thường dân, 2 mạng lính Marines về chầu tiên tổ, 18 mạng bị thương, năm sáu cụm khói, vài đống gạch đổ nát, 170 mạng phải lo di tản!

Tuesday, November 23, 2010

Tiến Thoái Lưỡng Nan

Tôi không còn trẻ, nhưng tôi cũng ráng sức gồng mình chạy theo thời đại, dù chậm hơn thiên hạ ngàn lần. Khi biết ông giáo sư Toán Học Ngô Bảo Châu là blogger Thích Học Toán, tôi cũng tò tò chạy vô theo dõi, tuổi trẻ tài cao, đáng kính đáng phục. Dạo gần đây, (hmmm phải gọi là gì nhỉ, thôi gọi bằng bạn nhé, vì tôi cũng là blogger) bạn Thích Học Toán bị ném đá tơi tả về chuyện nhận ngôi nhà của ông nhà nước thân tặng. Lướt qua phần để lại ý kiến trong blog của bạn, 84 cái trước khi vị thầy giữ chùa quyết định đóng cửa quét lá đa, tôi thấy có hai phe, ủng hộ và chống đối. Tuy nhiên, qua đó, tôi nhận thấy vài điều.

Monday, November 22, 2010

Xin vỗ tay cho đều

A picture worths a thousand words

Ở Mỹ cực lắm! Hỏi: Cực ra sao? Đáp: Cực sướng!

Sunday, November 21, 2010

Thanks Giving và TSA

MSNBC
Nếu bạn hỏi tôi lễ Thanks Giving bắt nguồn từ đâu, tôi sẽ hẹn bạn đợi bé Xí học xong, bé Xí giảng giải cho tôi rồi tôi sẽ blog lại cho bạn rõ sau.  Tôi chỉ biết mỗi thứ năm ở tuần thứ tư của tháng Mười Một là nước Mỹ tôi được nghỉ lễ Thanks Giving.  Dân Mỹ tôi ùn ùn kéo về nhà ăn bữa tối như bên nhà mình về cho kịp ba mươi Tết cúng ông bà.  Theo truyền thống, dân Mỹ ăn gà tây nướng lò, còn dân Mỹ gốc Mít như gia đình tôi lại ăn đủ thứ.  Chuyện ăn uống nói sau, tôi muốn nói đến chuyện than phiền của dân chúng với TSA, an ninh của phi trường, đang hồi hấp dẫn.

Saturday, November 20, 2010

Như Chim Ưu Phiền

Nikon D100 f/5.6 1/180s


Một cành hoa đến thầy cô năm xưa của tôi nhân ngày 20 tháng 11.


Mời bạn nghe Khánh Ly nhé, Như Chim Ưu Phiền của TCS.  Trong cuốn CD này, tôi rất thích phần hòa âm, và đặc biệt có ba bài tôi kết nhất, bài đầu, bài này và bài cuối.



Friday, November 19, 2010

Một tuần trước ngày thứ sáu Đen!

Bé Xí Thanks Giving 04
Ngày thứ sáu, một tuần trước Black Friday, sắp nghỉ lễ Thanks Giving, thế mà big boss réo đầu lên lầu 2 giao việc khiến sáng chừ tôi không ngồi la lết than vắn thở dài được.  Big boss nào biết là đi săn Black Friday List, phải tranh thủ xem cái nào đáng sắp hàng 3 giờ sáng, cái nào không, tốn nhiều thời gian sắp xếp chứ có phải liếc qua cái vèo là biết đồ On Sale?  Chán boss thật!  Nhưng boss vẫn bị mắc hỡm với tôi, hai cái reports due date vào Close Bussiness Of Monday đã nằm gọn trong túi tôi.  Viết xong bài blog này là tôi bắn email kèm reports cho boss rồi xách đít, tắt computer đi về giữ con cho vợ, kệ boss hầm hừ với graph, với data.  Một cái project khác được tôi hẹn sau Thanks Giving, tôi cần thời gian nghiên cứu, big boss gật đầu đồng ý cái cụp.
 

Thursday, November 18, 2010

Đời sống và nụ cười

Hình chôm từ Wash Post
Bạn buồn hả?  Buồn vì cơn lạnh mùa đông sắp tới ngày ngắn đêm dài?  Buồn vì mù sương xứ người đất trời xám xịt cỏ cây?  Buồn làm chi, hãy nhìn quanh, bạn sẽ thấy những chuyện khiến cho bạn bật cười dù miệng bạn đang mếu.  Cứ nhìn quanh, trên TV, trên trang báo, đời sống sẽ cho bạn những nụ cười trẻ trung vô giá.  Kể chơi vài chuyện nhé.

Wednesday, November 17, 2010

Tuesday, November 16, 2010

Ôm, hôn, nắm tay và thứ khác...

Phải nói rằng cái tựa của Capri đặt cho bài blog vừa rồi của cô nàng tạo sự tò mò cho tôi khá nhiều, tôi ra vô hoài xem thử nhỏ em mình nắm được tay ai để mừng cho nó.  Cuối tuần êm đềm trôi qua, không động đậy, hôm qua cô nàng update.  Hóa ra không phải, cô nàng chỉ bàn chuyện hiểu lầm từ sự trái ngược nhau của hai nền văn hóa Mỹ Việt.  Đọc xong, tôi tủm tĩm cười, tôi nhớ thời mới qua Mỹ cũng thế.

Monday, November 15, 2010

độc tấu guitar

Hai mươi ba năm, tôi mới được nghe lại tiếng đàn guitar cổ điển live.  Tôi sẽ kể bạn nghe chuyện hăm ba năm về trước, tôi kể bạn nghe chuyện chiều thứ bảy vừa rồi đã.

Sunday, November 14, 2010

Về với bạn bè

Hình từ damau.org
Bạn có tin rằng tôi, đến bây giờ, vẫn chưa đọc cuốn Tháng Ba Gãy Súng của ông Cao Xuân Huy không?  Thật đó, vẫn chưa đọc một chữ, ngoài cái tựa.  Bao lần tôi lang thang nhà sách Thế Hệ, cầm lên ngắm cái bìa rồi bỏ xuống, tôi lại lượm sách của Phan Nhật Nam hay Z28.  Sau này, tôi biết Trần Vũ mê mẫn Cao Xuân Huy, Nguyễn Mộng Giác lấy ý để viết tập cuối Mùa Biển Động và biết bao người khác đã ca ngợi cuốn truyện ấy, tôi vẫn không có can đảm đọc.  Lý do: Chính vì chữ Gãy nằm ngay trong tựa của cuốn truyện!

Saturday, November 13, 2010

always turn the car around...




Tôi viết dài rồi xoá.  Đơn giản, tôi thích bài này vì lắm lúc tôi cũng quay về với hình bóng cũ xưa!


Khi tôi type mấy giòng chữ này, bé Xí đang tập hát theo trên cái laptop của nó, tự động vào Google type OAR Shattered rồi click vô Youtube!  Thua!

Friday, November 12, 2010

Mùa Thu

Phong quanh nhà - với Circular Polarized filter f/4 D100 A Mode

Bốn mùa như gió
Bốn mùa như mây
Những dòng sông nối đôi tay liền với biển khơi
Đêm chờ ánh sáng
Mưa đòi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao vừa xa vừa gần...


TCS

Thursday, November 11, 2010

Nhiếp Ảnh: Back Up

Hains Point Park - DC
Mẹ Bợm khen blog của tôi dạo này "xum tựu" xôm tụ, tôi không biết vì có thêm nhiều bạn góp ý kiến hay vì tôi dạo này cố tìm một tấm hình cho mỗi bài blog.  Tôi đoán là có thêm hình ảnh.  Thật tình là vậy, tôi tậu thêm một cái hard drive mới, đưa hết hình ảnh tôi chụp vào một chổ, tiện việc sổ sách.  Ngồi duyệt lại, tôi khám phá ra có mấy hình cũ muốn khoe, vậy thôi.

Tuesday, November 9, 2010

Sợ hãi

Air Show at Andrew AFB - F22
Bạn nhớ câu tục ngữ VN mình Điếc không sợ súng không?  Có nghe được tiếng súng nổ đâu mà giật mình sợ hãi.  Xưa, tôi cũng thuộc loại đó, sợ quái gì, chết là hết chứ mắc mớ chi nản chí anh hùng.  Như lần ba tôi biết được căn bệnh ngặt nghèo khó thoát, ba tôi gọi tôi vào bảo chưa mua bảo hiểm nhân sinh, tôi gạt đi, ba đừng sợ.  Phải nói là tôi cứng đầu.  Hay lần leo xuống chiếc ghe lao ra biển, cả đời có ra khơi đâu mà biết biển mênh mông để sợ.

Monday, November 8, 2010

Nhiếp Ảnh: P and S

Máy chụp hình P&S được viết tắt của Point and Shoot, tự động hoàn toàn, nhỏ, tiện bỏ túi nhưng ít được chỉnh và có nhiều functions như máy DSLR.  Dù có DSLR, tôi vẫn bỏ túi cái Nikon S200 P&S của vợ tôi để snapshot mỗi khi dắt con đi chơi.  Thường, hình của P&S có tỷ lệ 4:3, hầu hết hình của DSLR theo tỷ lệ 3:2.


Mời bạn xem vài tấm snapshot tôi chụp chiều qua:

Sunday, November 7, 2010

28 degré à l'ombre

Ft De Soto Park, FL 2003.
Je ne parle pas français, mais j'aime le son de la langue. Il caressait mes oreilles et atteint à mon cœur. (Google traduit cela pour moi.  Vrai ou faux? Qui se soucie!).  Ặk Ặk...


Mời bạn nghe một bản nhạc Pháp tựa 28 degré à l'ombre.  Trong bài này, hình như có nhắc tới Monaco, từ từ tôi lục lại album kiếm hình Monaco khoe bạn sau.


Trời lạnh, thèm nắng và gió biển.  Bạn có thèm không?

Saturday, November 6, 2010

Kiểm duyệt

Nikon D100 f/8 1/160s ISO200 Huntington Beach CA
Bạn có nhớ đến thời cha mẹ hay ông bà của bạn không?  Thời "khoan khoan, nằm đó, chớ ra, nàng là phận gái, ta là phận trai", đến lượt tôi, tình hình chiến sự đã đổi khác, tôi ngâm nga "Lại gần, gần lại với nhau, ngồi gần nhau hơn, ngồi chồng lên nhau..."  Nhớ, đâu chừng lớp 7, thầy chủ nhiệm mời mẹ tôi vào trường kể tội tôi chọc ghẹo giỡn hớt cãi nhau với một bạn nữ, tôi bị mẹ tôi la một trận tơi bời hoa lá.  Học không lo học.  Con trai chừng nớ tuổi đầu mà cứ lo giỡn với con gái.  Tôi ấm ức ghê lắm.  Chuyện bồ bịch, có bạn gái phải đợi đến hết năm mười một mới được công khai hóa, nhưng cũng chỉ được phép gọi là bạn.  Tôi được nghe hoài câu: "Học thi đại học thì không học, ở đó mà cứ xách xe đạp chạy rong đưa đưa đón đón!!!"  Nghe như nước đổ lá môn, tối mưa gió chi tôi cũng đạp lên tuốt chợ Thái Bình đón nàng học thêm lớp luyện toán thầy Cù An Hưng.

Thursday, November 4, 2010

Chợ búa

Một tuần bạn đi mấy chợ để mua đồ ăn nấu cơm hàng ngày?  Bên tôi, tôi phải chạy đến ba chợ, chợ Mỹ để mua thịt bò, sữa mã, yogurt..., chợ Đại Hàn để mua cá, thịt heo và rau cải, rồi cuối cùng ghé chợ VN mình mua đồ khô và gia vị Á Đông.  Mệt đừ người nhưng mỗi chợ có ưu điểm khác nhau.  Bạn mua đồ chợ Mỹ sẽ ít sợ hàng quá date hoặc thịt thà để lâu ngày; ngược lại, rau quả chợ Đại Hàn lại hợp khẩu vị người Á Đông mình nhưng tôi không tin ngày tháng đóng trên nhãn bán thịt của họ, chỉ có thịt heo bán chạy thì tươi.  Thảm nhất là chợ VN, phần nhỏ, phần ít khách hàng nên thịt thà tôm cá tranh không lại các chợ khác.  Để ủng hộ, tôi chỉ có thể mua mua đồ khô như gạo, hoặc lâu lâu bỏ $5 vào phone để gọi về tán láo với bè bạn Sài Gòn.

Wednesday, November 3, 2010

Bầu

Không phải bụng bầu bốn năm tháng của vợ tôi.  Cũng không phải bầu chua nấu canh học từ blog của mấy chị bạn blog.  Mà là tôi đi bầu, thực thi quyền công dân của tôi ở xứ Mỹ dân chủ này.  Chiều qua, tôi chạy về ghé trường học của bé Xi bỏ phiếu; tối lại, bật TV xem bình luận kết quả; sáng sớm bốn giờ sáng mắt nhắm mắt mở, leo lên net check lại tin tức.  Xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó ưa, tôi thích ngắm tấm bản đồ nước Mỹ tôi tô màu xanh đỏ mỗi đầu tháng 11.  Những khuôn mặt VN mình chưa có gốc rễ để leo lên chính trường Mỹ quốc, ông Joseph Cao thua ở New Orleans, ông Trần Thái Văn đánh không lại bà Sanchez ở California...

Monday, November 1, 2010

Halloween 2010

Hôm qua tôi nhập bọn với anh em tôi dẫn quí vị con nít mười hai mạng từ một tuổi rưỡi đến mười tuổi đi xin kẹo, với đủ thứ trang phục.  Trời không lạnh lắm nên tôi bồng con Su đi theo.  Nhìn chúng chạy tung tăng, mặt hớn hở nói cười tíu tít, tôi thấy đó là hạnh phúc của đời sống tôi.  Anh em tôi ráng cho chúng sống theo bầy, như ba mẹ tôi dạy cho anh em tôi sống.

Friday, October 29, 2010

Lights Off - Lights On!!!

Nikon D100 f/1.8 1/160s 50mm ISO200
Lights off to Dallas Cowboys.
Lights off to Talawas.


Tắt đèn cho những bloggers chính trị ở quê nhà


Đọc bản tin muốn ói:


Computer attack hits dissidents in Vietnam
More than 15,000 infected computers are involved in attack on handful of websites

Save and Spend?!?!

Bạn có thấy cái gì lén lút thì lại hấp dẫn hơn thứ chình ình trước mặt không?  Xưa, ba mẹ tôi dạy tôi không được ăn vụng, ăn chùng, muốn chi thì phải xin đàng hoàng.  Miếng ăn là miếng tồi tàn.  Chừ lớn, không ăn vụng miếng ăn nữa mà ăn chùng giờ làm.  Lạ kỳ, ngôi gõ blog trong giờ làm thật sướng, vừa được trả tiền lương, vừa được tiếng là chăm chỉ làm việc với đồng nghiệp xung quanh.  Cái mặt bao giờ cũng nghiêm nghiêm đeo thêm cái kiếng lão đạo mạo.  Ai hỏi chi cũng lắc đầu Tough! I'm working on that query!  Đeo thêm cái head phone nghe Lưu Bích hát Trái Tim Lầm Lỡ là riêng một góc trời tôi.

Thursday, October 28, 2010

Ba Mẹ dưới ống kính của Bé Xí

Tôi thích tiếng guitar đệm theo trong bài nhạc này, bạn nào thích, click nghe sẽ biết là bài chi.  Bạn nghĩ là điệu gì?  Rumba? Bebop?  Cha cha cha?  Tôi thua!





Wednesday, October 27, 2010

Some Old Forum Pictures

Vài tấm hình từ hồi tôi tự học chụp hình với cái máy Nikon N80.  Bạn thấy đó, tôi cũng mắc phải lỗi lầm y chang như bạn bây giờ, object của tôi đôi khi nằm chính giữ bức hình!  Mấy tấm này chụp bằng phim, tôi scan ra và post trên forum của Popphoto để nghe mấy thầy chỉ dẫn thêm.  Tình cờ tôi search tên tôi, nó lòi ra, tôi lại mang chúng nó về bỏ vào blog của mình.

Tuesday, October 26, 2010

Tiếc

Trước, cho tôi khoe tấm hình quà của bà nội gửi cho bé Xí với chị Chôm, trông quen quen phải không?  Món bánh này bà nội làm ra, đi vô nhón một cái, đi ra nhón một cái, chặp hết.  Bé Xí là đại đệ tử của bà nội, hễ bà nội đổ bánh bèo, làm bánh bột lọc là réo tôi ghé nhà lấy về cho bé Xí.  Bé Xí nhà tôi là Mỹ con nhưng lại mê bánh bèo, có chiều đi học về, con bé có thể quất hết một pound.  Nhin bé Xí ăn, đôi lúc tôi phổng mũi thấy nó còn chút máu Huế trong người, chạy chung với máu pizza, spaghetti và bánh mì quệt bơ.

Saturday, October 23, 2010

Quân tử nhất ngôn

Quân tử nhất ngôn là quân tử dại
Quân tử nói lại là quân tử khôn.

Friday, October 22, 2010

Nét chữ

Hôm nọ ghé qua nhà Tanya đọc bài này khiến tôi nhớ thời đi học lớp 6; tuy nhiên, phần tôi là nhạc chứ không phải thơ.

Thursday, October 21, 2010

Mua Xe

Bạn có nhớ cách đây năm hay mười năm trước, khi bạn mua chiếc xe đầu tiên không?  Bạn vào dealer xe, bạn phải nhức đầu ngả giá với mấy chàng saleman nói giọng ngọt hơn đường phèn, rồi chàng ta cứ giả đò chạy tới chạy lui cầm giấy tờ hỏi ý kiến sale managers trước khi chịu bán với giá bạn trả.  Dù bạn có trả giá cách nào, mua xong đi ra, bạn vẫn có cảm giác hớ, không bị trả tiền thêm cái này, cũng dính màn trả thêm tiền cái khác.  Tôi ghét ba chàng car saleman vô cùng tận.  Ở xứ Mỹ này bán hàng không nói thách, chỉ có bán xe là có nói thách.

Wednesday, October 20, 2010

Có và không

Bạn xài computer hằng ngày, bạn có biết thật sự ngôn ngữ của computer là gì không?  Nó chỉ đơn giản là những số 1 và số 0, có hay không, tất cả được chuyển về hệ binary.  Tiếng Anh có loại Yes/No question; để trả lời, bạn chỉ cần chọn Yes hay No, có hay không, đơn giản vô ngần.  Học tiếng Pháp, bạn sẽ thấy chữ giống đực xài LE và giống cái xài LA; hay như vợ tôi có bầu, hai đứa tôi tự hỏi sẽ là con trai hay con gái.

Tuesday, October 19, 2010

Ngưa ngứa

Tôi có một cái tật lạ lắm, hễ ngưa ngứa cái chi là phải gãi cho ra, cho bằng được!

.

Sunday, October 17, 2010

Nhiếp Ảnh: Tự học từ những slideshow

Có người báo với bè bạn trên blog rằng sắp xách máy chụp hình mới tậu ra Hà Nội họp bạn.  Có người riêng tư âm thầm khoe với tôi vừa rước một chàng Canon 450D về dinh.  Có người tìm lại được trân châu mỹ ngọc Canon 30D bị cất lây lất bám bụi trong nhà...  Mừng lắm, ít nhiều gì tôi đã đưa niềm đam mê hobby tôi về nhiếp ảnh lây sang bạn.  Tiện đây, tôi chia sẻ với bạn một kinh nghiệm của người amateur đi trước.


Saturday, October 16, 2010

Nếu trúng số...

Cảm ơn đời vẫn cho tôi những giấc mơ, tôi mơ trúng số.

Và nếu trúng số, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ những người nghèo như thế này.  You know what I mean.

Nhắc nhỏ cho các bạn rằng: Victoria Secret Fashion Show sẽ chiếu trên CBS vào ngày 30 tháng 11 này, có sự góp mặt của Kate Perry và chiếc Fantasy Bra trị giá chỉ có $2M.  Các bạn mày râu như tôi nên chuẩn bị tinh thần mua tặng cho vợ hay bạn gái mình.

Friday, October 15, 2010

bận bù đầu

Hai ngày liền tôi bận bù đầu từ sáng sớm, hai ngày liên tiếp district cúa tôi bị red flag hai cú Zero bundles!

Wednesday, October 13, 2010

Cám ơn bạn

Nếu bạn lang thang trên blogs, bạn sẽ thấy một cột giới thiệu blogs bè bạn của chủ nhân blog.  Bạn đặt chân đến blog tôi, con đường đó tắt tịt, kỳ quá phải không?  Trước hết, tôi xin cám ơn mấy bạn đã đặt blog tôi vào cột giới thiệu đó:

Source Visits (Google last month)

damhaphu.blogspot.com 395
chibadau.blogspot.com 242
tanya-sweethome.blogspot.com 194
daquydalatian.blogspot.com 118
bebo200300.blogspot.com 91
capricepaper.blogspot.com 22
lanhquanhdoi.blogspot.com 22
trantrucvy.com 19
ngheungao.blogspot.com 7
misssadec.blogspot.com 2
vochongsim.blogspot.com 2
leakaway.blogspot.com 1

Bây giờ đến phần xin lỗi và thanh minh thanh nga.  Xin cho tôi gửi một lời xin lỗi tới bạn nhé.  Vì:
 
  • Tính tôi ngủng ngẳng, ưa khác người.
  • ....
Lẽ ra sáng nay tôi ngồi viết tiếp nhưng trong sở tôi có chuyện emergency, boss réo bù đầu, đành bỏ dở!  Hẹn bạn ngày mai cà kê dê ngỗng sau nhé.

.

Tuesday, October 12, 2010

SQL

Tôi là tên đại bịp.  Trước giờ, tôi bịp boss rằng tôi biết viết query bằng SQL (Structured Query Language) nhưng thật ra, tôi dùng Access làm interface, tạo ra một Access project file nối thẳng vào SQL server.  Từ Access, tôi làm query rồi copy SQL code ra, paste nó vào Coldfusion query.  Mọi thứ êm đẹp với SQL Server 2K.

Friday, October 8, 2010

Fast food Hoàng's way

Một trong những món ăn dễ làm nhất cho mấy ông đực rựa: trứng hột vịt lộn.

Thursday, October 7, 2010

Du lịch Mỹ cần biết

Dạo này, chuyện người Việt Nam du lịch Mỹ hay du học Mỹ trở thành chuyện bình thường ở huyện.  Trường Cộng Đồng NOVA Community College vùng tôi cũng ráng quảng cáo thu hút du học sinh VN để kiếm thêm chút cháo khi kinh phí bị cắt giảm vì kinh tế lao đao.  Ông anh kết nghĩa của tôi có cô em bà con ở Nha Trang qua, đi du lịch từ Tây sang Đông nước Mỹ, Cali, Las Vegas, Houston, Washington DC rồi New York...  Em bên đó đủ sống rồi, chỉ xin anh chị cho em cái iPhone 4 mới ra.  Má ơi, giá iPhone mua không có contract bên này hơn $400, gần bằng một tuần lương của anh ấy!  Tôi sống ở Mỹ hơn 23 năm, tôi chỉ cho mấy bạn ở VN vài điều cấm kỵ của văn hóa Mỹ nếu như mai đây có dịp bạn đi du lịch hay du học nhé.

Wednesday, October 6, 2010

Bận

Đương nhiên là phải bận.  Vì nếu không bận gì, trời thu lạnh teo, khó chịu.

Tuesday, October 5, 2010

Nóng tính

Bạn đọc cuốn Bố Già của Mario Puzo do Ngọc Thứ Lang dịch chưa?  Tôi đọc nghiến ngấu trong một đêm năm học lớp mười một, thích lắm.  Trong đó có đoạn Bố Già mắng Sonny sau buổi họp với tên Turk vì để lộ suy nghĩ cho địch thủ biết.  Bố Già luôn điềm tỉnh, không bao giờ lộ ra cho địch thủ biết mình đang suy tính gì trong đầu, Bố Già truyền nghề lại cho Micheal, người con thứ ba trong gia đình.  Tôi luôn nhớ tới khúc truyện đó, nhưng tôi không hề học được đức tính tốt đó của Bố Già, cái tính nóng vẫn không bỏ được!

Monday, October 4, 2010

Linh tinh ngày thứ hai

1. Trời buổi sáng thứ hai đi làm lại mưa, nhưng trong lòng tôi hớn hở: Redskins hạ Eagles 17-12 trên sân Eagles!  Hai tên safety dập Eagles quarterback cái rầm ở quarter thứ nhất khiến Micheal Vick cà nhắc ra sân, gãy ba xương sườn, bỏ trận đấu.  Suốt hiệp hai, tôi ngồi chửi thầm Redskins trong bung, dàn offense không ghi được thêm điểm nào.  Nhưng cuối cùng, dàn defense cũng chặn được Eagles vì tay quarterback mới yếu tay nghề quá.  Nghe đâu Eagles đòi kéo Garcia về lại!  Giants thắng Chicago Bears nên cả ba đội đồng hạng, Dallas Cowboys chót bảng, nghỉ tuần này.

Sunday, October 3, 2010

16 năm!

Cách tôi nửa vòng địa cầu, người ta rầm rộ hoang phí tổ chức kỷ niệm ngày sinh thứ một ngàn của một thành phố, đại gia đình tôi lại tụ họp nhậu nhẹt kỷ niệm ngày mất thứ mười sáu của một người.  Mười hai đứa cháu, cả ruột lẫn nuôi, chạy rần rật lên xuống basement nhà thằng em tôi chơi trò hide and seek.  Sang năm sẽ có thêm đứa thứ mười ba ngọ nguậy trong nôi.

Friday, October 1, 2010

Trả bài

Này, mấy bạn mày râu đực rựa khoan nghĩ xấu cho tôi khi đọc cái tựa.  Cái này không phải chuyện bông đùa trả bài cho vợ đâu, là chuyện tập tành thực hành chuyện bếp núc cho cái tag không sợ vợ của tôi.




Thursday, September 30, 2010

Thường nhật

Hôm qua lót tót vào làm, inbox có email của big big boss kêu lên lầu gặp để giao công việc, thế là mất nguyên ngày qua phải lo dig out data cho boss.  Chỉ duy nhất big big boss này réo là tôi tất tả làm reports cho xong, mấy boss khác, tôi dịu dàng bảo ngồi chờ vài ngày để tôi còn lo chuyện đại sự: viết blog.  Nếu bạn thấy thư từ chậm trễ, đừng vội mắng snail mail nhé, tại tôi ham ngồi tán láo trời mây trăng gió với bạn đấy.

Tuesday, September 28, 2010

Cơn nóng Cali

Hôm qua bạn Leakaway than trời Nam Cali đã vào cuối tháng chín mà cơn nóng trờ đến, tôi về nhà coi MSNBC thấy bài Los Angeles bakes at record 113 degrees.  Khủng khiếp!  Khí hậu cúa tiểu bang California bấy lâu nay vẫn là lý tưởng của dân gốc Việt mình.  Tôi chưa sống ở Cali nhưng về chơi khá nhiều lần.  Và đã từng để quên con tim ở đó, cũng như mơ về sống ở đó.

Sunday, September 26, 2010

Bâng quơ


Nếu bạn chơi trò blogging này lâu ngày, thể nào bạn cũng gặp trường hợp như hình bên trên, bạn nghĩ gì?


Với người lạ, tôi thôi ghé thăm.


Với người thân quen, tôi áy náy.


Tôi không biết cái miệng ưa giỡn của tôi có gì đụng chạm, có phá hoại gia cang bè bạn hay không mà bè bạn đóng cửa nhà?


Tôi phân vân không biết cho chuyện chi xảy ra cho bè bạn đó.  Đương nhiên là phải biết tôn trọng chuyện riêng tư của bè bạn.  Lo.  Nếu bè bạn đó vào sáu số, mừng cho bạn.


Tôi tự hỏi có phải bè bạn không muốn mình follow, không nói, mà mình dại, cứ lẽo đẽo theo sau?  Khó xử!


Với những người quen lâu như Capri, tôi sẽ giộng email mỗi ngày cho tới khi lòi đầu ra trở lại.  Hoặc cho tới khi bước theo chồng, bỏ cuộc vui.


Just a thought.


.

Saturday, September 25, 2010

Gà nướng khoai tây cà rốt

Sau khi đăng bài Sợ Vợ, nhiều ý kiến bè bạn cho rằng hành động đó không nằm tag sợ vợ mà là thương vợ.  Điều này giúp tôi mạnh dạn đăng ba chuyện bếp núc để so găng, à không, để khoe với mấy chị khéo tay như chị Chôm, chị Tanya hay chị DQ.  Riêng mấy đấng mày râu biết thêm một món phòng khi vợ ói cơm tanh cá.







Friday, September 24, 2010

Tôi luyện Tam Quốc Chí

Tối qua, tôi luyện Tam Quốc Chí đến tập 74, còn khoảng 20 tập nữa là hết bộ.  Lúc này, Quan Công đã chết một cách lãng xẹt, chết chỉ vì háo danh, hữu dõng vô mưu, khiến Kinh Châu mất về tay Tôn Quyền và người con trai Quan Bình cũng chết dưới gươm giáo của quân Lã Mông truy sát.  Tào Tháo già bệnh cũng về chầu tiên tổ, để cơ nghiệp lại cho người con trai thứ hai Tào Phi gian giảo chuẩn bị tiếm ngôi xưng đế.  Tôi mất hứng.

Thursday, September 23, 2010

Hương quê

Tôi không phải là dân xứ Quảng nhưng tôi mê bánh tráng ghê lắm, chỉ sau bánh mì, và nhất là bánh tráng gạo mè đen nướng.  Tôi không thích loại bánh tráng có dừa như trong Sài Gòn, ăn ngán, chỉ thích ăn bánh tráng thuần bột gạo.  Thời đói khổ, được mẹ cho tiền chạy ra sau hẻm chợ mua một cái bánh tráng nướng để anh em chia nhau nhai rôm rốp là sướng kinh khủng.  Ăn xong, làm một ly nước sôi để nguội, no cành hông.  Hay lần ba mẹ tôi cho ra quán Hải Đảo ở cầu Hà Ra, Nha Trang ăn tối với gia đình bác Thông cùng khóa, tôi chỉ ăn bánh tráng và ngồi coi thuyền bè qua lại trên sông.

Wednesday, September 22, 2010

Sợ Vợ

Tôi muốn hỏi mấy bạn đàn ông đực rựa, đã có gia đình, đọc blog tôi, câu này: "Bạn có sợ vợ không?"

Tuesday, September 21, 2010

Hàng Xóm

Cách nhà tôi hai căn, phía trái, có một gia đình người Việt.  Anh chị ấy là một trong những người đầu tiên vào an cư lạc nghiệp trong xóm này, tôi biết theo hồ sơ thuế của county.  Anh gốc Bắc, chị gốc Huế và có hai người con gái đã lớn.  Sau khi dọn vào một năm, vợ chồng tôi có bé Xí, ngày đầy tháng, tôi có mang dĩa bánh bèo qua biếu làm quen.  Năm nay, bé Xí lên bảy tuổi, tình cờ chị ấy gặp mẹ tôi đi chợ, chị ấy mới biết nhà tôi cũng gốc Huế!

Monday, September 20, 2010

Giây thun

Chị BeBo than tiệc đám cưới khai mạc trễ khiến hai cháu đói bụng, phải đi ăn McDonald, tôi kể bạn nghe chuyện nhà tôi.

Sunday, September 19, 2010

Hãy Cứ Vui Chơi Cuộc Đời




(bài hát này khá dài, hơn 12Mb, bạn có thể nghe thẳng từ hatnang.com)




Tôi muốn mượn câu hát của TCS và KL, thay cho phần ý kiến viết cho blog bè bạn mỗi khi lòng bè bạn chùng xuống bởi muôn vàn lý do của đời sống này.  Những lúc đọc mấy bài blog như thế, bè bạn thường hé mở rất hẹp, khó đoán biết chuyện gì, và phần độc giả như tôi cũng khó góp ý.  Viết gì?  Một lời an ủi vô thưởng vô phạt?


Phần tôi?  Tôi đã ngân nga bài hát này mỗi khi tôi gục đầu nhớ Sài Gòn khi nằm dài ở trại tỵ nạn Palawan.  Tôi yêu lắm.  Tôi đã hát miết với bè bạn Paltalk sau này.  Đời sống có lúc cô đơn, mệt mỏi, chán chường... có lúc trầm bỗng, và đó là đời sống, rất riêng tư cho từng người.


hãy cứ vui chơi cuộc đời
dù hai tay bế bồng hai em rưỡi


Mong một nụ cười thoáng trở lại trên môi bạn.


.

Thursday, September 16, 2010

Stomach flu!

Chuyện bắt đầu từ hôm chủ nhật, tôi ngâm nhúm đậu xanh nấu với hai cup nếp làm xôi lạp xưởng.  Chiều đó, bé Xí than đau bụng, ói mửa, tôi tìm không ra nguyên nhân, tôi đổ cho lạp xưởng nhiều dầu mỡ.  Dĩa xôi còn lại để trong tủ lạnh, vợ tôi bảo vất đi nhưng tôi tiếc.  Sang chiều thứ ba, tôi mang dĩa xôi ra hâm microwave ăn với thịt kho, vất lạp xưởng đi.  Đến nửa đêm, cái bụng bắt đầu hành tôi, tuy chưa đến độ bị quân Tào Tháo rượt nhưng ê ẩm suốt đêm.  Sáng dậy, chuẩn bị đi làm, tôi lại ói mửa lịm người, không lẽ xôi lại khó tiêu đến thế?!?!?!

Sáng qua, tôi bỏ làm đi về, người ê ẩm tựa như chớm bịnh flu, tứ chi rã rời, nằm rệp suốt hôm qua.  Tại sao hai cha con bị xôi đậu xanh hành?  Có phải nồi cơm điện nấu đậu xanh chưa chín?  Hay lạp xưởng nướng trong lò nướng bánh mì không đủ độ nóng?

Lâu lắm rồi, tôi mới nhấc phone sáng sớm nói I'm freaking sick today!

À, Nikon sắp ra một máy mới, D7000:

Hình của Dpreview

Tuesday, September 14, 2010

Vào mùa

Chẳng phải là vào mùa mưa, chẳng phải là vào mùa thu để nỗi lòng thi sởi, lòi sởi của tôi cất tiếng hát nghêu ngao, mà là chính thức vào mùa football ở Mỹ: Redskins nhà tôi hạ Cowboys 13-7 trên sân nhà tối CN, hay không bằng hên!  Vâng, nếu như ở play cuối cùng không bị gọi holding thì Cowboys đã hạ Redskins với tỷ số sát nút 14-13!  Ngọn cờ vàng cứu nguy dân tộc!  Dân vùng tôi hồ hởi, phấn khởi bước vào trang sách mới, trang sách của thời đại Shanahan!  (Gớm, sặc mùi văn của mái trường XHCN!!!)

Monday, September 13, 2010

Photoshop: Cách chỉnh sửa White Balance

Như tôi có đề cập ở mấy bài blogs về nhiếp ảnh, digital photography có thêm một ẩn số mới là White Balance. Mỗi nguồn sáng có độ nóng đo bằng độ Kevin khác nhau. Về kỹ thuật hay lý thuyết vật lý, bạn sẽ khó hiểu, tôi lấy ví dụ thực tế, bạn hãy so sánh ánh sáng của ngọn đèn néon và đèn vàng, đèn néon trắng toát và đèn vàng vàng vọt hiu hắt. Thường, khi nguồn sáng bị pha trộn, sensor về white balance của máy digital hay bị lừa, không tự động chỉnh được white balance. Ví dụ: Bạn chụp với đèn néon thì hình của bạn sẽ có màu xanh color cast; nếu bạn chụp với đèn vàng hay đèn cầy, hình của bạn sẽ có màu vàng nóng trên hình của bạn.

Saturday, September 11, 2010

9-11 ngày đó

Ngọn cờ phủ xuống bức tường của Ngũ Giác Đài, ngày ấy!


Tôi không còn muốn nhớ tới ngày này nữa, một ngày có hai con số một đứng song song như hai tòa nhà chọc trời ở thành phố New York đổ xuống trong tháng Chín! Mỗi năm, mỗi lần nhớ tới, tôi lại căm sở làm của tôi.

Friday, September 10, 2010

Vang bóng

Vang Bóng Một Thời là tựa của cuốn truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Tuân, người ta hay nói để nhắc lại thời vàng son, sung sướng đã qua. Bạn có bao giờ nhắc lại không? Thời của tôi là:

Thursday, September 9, 2010

Bao nhiêu năm rồi...

Hôm nọ Tuấn hát bài Một Cõi Đi Về... bao nhiêu năm rồi, còn mãi ra đi..., sáng nay tôi đọc bản tin ngài Fidel Castro, 84 tuổi, tuyên bố về nền kinh tế của Cuba: "The Cuban model doesn't even work for us anymore." Trời đất quỷ thần ơi, từ cách mạng Cuba năm 59 khi tôi chưa ra đời đến bây giờ tôi ngứa ngứa vài ba cọng tóc bạc là bao nhiêu năm rồi bạn nhỉ? Bao nhiều năm rồi, còn mãi khô xương? Bao nhiều năm rồi, ngài cựu chủ tịch nước, cựu bí thư đảng mới ngộ ra chân lý? 51 năm, hơn nửa thế kỷ!!!

Wednesday, September 8, 2010

Tự do ngôn luận hay sự ngu xuẩn?

Trời bắt đầu vào thu, lành lạnh nhưng nước Mỹ tôi nóng bỏng với dự tính đốt cuốn kinh Quran để kỷ niệm September 11 của ông mục sư Terry Jones ở Gainesville, tiểu bang Florida! Cũng như ông Attorney General Eric Holder, tôi cho hành động đó là ngu xuẩn, idiotic!  Dù vị tướng tư lệnh coi về mặt trận Afghanistan, tướng David Petraeus, đã lên tiếng cảnh cáo hành động đó sẽ ảnh hưởng nguy hiểm đến tánh mạng của người lính Mỹ ở Afghanistan, ông đạo Jones vẫn cứng cựa quyết định đòi đốt. Phải chăng ông ta muốn châm lửa một cuộc thánh chiến khác ở thế kỷ 21 này?

Tuesday, September 7, 2010

Cứ mỗi độ thu về...

Thế là chính thức hết hè 2010, mấy anh mấy chị nhỏ nhỏ vùng tôi cắp cặp vào trường trở lại hôm nay.  Trời buổi sáng lành lạnh, sương khuya đọng mờ lên kính xe, mùi vị vào thu sau mấy tháng hè đổ mồ hôi hột.  Cổ máy xục xịch chạy trở lại, 9 giờ tối, tôi phải e bé Xí vô chuồng, mặc con Su la ó với mẹ nó.  No more TV, no more computer games, no more Wii... until weekend.  Kết quả là mười một rưỡi đêm qua tôi trở mình tỉnh giấc, bụng đói cồn cào, phải mò xuống bếp nhai vài miếng chip và nốc một lon Mountain Dew!