Tuesday, January 26, 2010

AOL: Thời để thương và để ghét.

Nếu bạn ở Mỹ, thể nào bạn cũng biết đến American On Line (AOL) có một thời cực thịnh vào những năm 97 đến 98, giá cổ phiếu của công ty lên vùn vụt. Tôi làm nghề phát thư, bực mình với những CD quảng cáo cồng kềnh, nhưng về đến nhà, lại không khỏi ngồi trước cái còm nhảy vào AOL để chít chát.  Mê lắm! Không chỉ riêng mình tôi mà cả nước Mỹ mê.


Tại sao mê đến như vậy? Theo tôi, có nhiều lý do:
  1. Dễ xài, già trẻ lớn bé ở độ tuổi Trời Hành từ 7 đến 77 tuổi đều có thể xài được. Bạn chỉ cần bỏ cái CD vào là computer tự động install software, chọn lựa vài ba thứ lặt vặt như số phone địa phương để modum gọi đi, tên giả... là xong.
  2. Tâm lý biết xài computer, một món đồ chơi mắc tiền trước đó mấy năm là cả bạc ngàn, khiến thiên hạ có cảm giác trí thức, theo kịp hiện đại bước tiến kỹ thuật.
  3. Sự tương tác (interactive) giữa người và người xen lẫn giữa người và máy tính tạo nên sự sống động, hấp dẫn, thu hút cùng cực.
Tôi, cũng như ngàn người (Việt) khác, như con thiêu thân, bị cuốn theo hấp lực AOL đó.  Cứ nhảy vào phòng chat là bạn có thể nói chuyện với người khác trên toàn xứ Mỹ hay vài nước châu Âu khi AOL bành trướng qua bên ấy.  Người ta nói bằng tay, nghe bằng mắt, the sound of silence, đêm khuya chỉ nghe lóc cóc tiếng gõ lên keyboard nhưng có khi lòng rộn ràng tơ tưởng, có khi xa vắng vời vợi theo từng dòng chữ nhảy nhót trên khung hình nho nhỏ.  Người ta chờ nhau ở chốn ấy, người ta yêu nhau cũng từ chốn ấy, rồi ghét nhau, chưởi nhau, vạch mặt nhau đủ thứ trên đời cũng từ chốn ấy.


Khi mới ra, thành viên phần đông lớn tuổi đã đi làm, có income để trả tiền lệ phí; sau, vì cạnh tranh, AOL hạ giá, cho tự do thoải mái với giá $20/m, đám con nít (bây giờ đã lớn, xin lỗi nhé) sau giờ học nhảy vào tưng bừng.  Quyền tự do ngôn luận được phát huy tới bến, chưởi nhau hơn vãi lúa, đánh mất cái thi vị ban đầu.  Tiếc!


Tôi đã làm quen được một vòng bè bạn từ chốn AOL ấy, tôi lái xe, một mình, một ngựa, ra dáng cải lương lãng tử cô đơn, đánh một vòng Đông Nam nước Mỹ hơn 3500 dặm.  Từ Virginia của tôi, bắt I-81 rồi qua I-40 tới Little Rock, Arkansas buồn tênh thăm BuiTran.  Khuya, mệt, tấp vô lề I-40 ngủ, từng chiếc truck rần rật vù qua ào ào.  Rồi tôi xẻ Oklahoma, về tắm nắng hạ Dallas và nhậu thăm Tám.  Nghỉ một đêm ở Houston, trờI mưa không thấy mặt, nhà người quen, tôi lái qua New Orleans thăm Thủy, uống café Du Monde và ăn bánh beignet, lang thang Bourbon St..  Tạt qua miền cát trắng Pensacola tắm biển với người đẹp Tây Đô rồi thẳng một mạch về Orlando, nhà Ng..  Ừ, nhà Ng. nấu phở bỏ tủ lạnh, ăn được ba bốn ngày.  Được ăn thêm món cơm gà!  Năm ngoái, tôi chợt nhớ cái vụ cơm gà này, luộc gà làm cơm cho vợ tôi ăn, bị chê, nóng cả mặt.  Thể nào cũng hỏi lại Ng. cái recipe này mới được.  Chặng về từ Orlando về nhà tôi 900 miles, dài thê lê, tôi nguyện với lòng là sẽ không bao giờ chơi dại, xách xe giang hồ vặt một mình nữa.


Tôi cũng biết một cuộc tình on line đã đi đến hạnh phúc với nhau như T. và Ph.  Về Santa Ana, hai thằng thanh niên trời đánh nhậu không lại ông già vợ tương lai của T., người Nam gốc lính.  Khật khưởng, ngã nghiêng, T. bỏ vô phòng, nằm lăn ói mửa để cho Ph. dọn dẹp.  Tôi cũng biết Đ. với giấc mộng văn chương chữ nghĩa đầy hai vai.  Trên đường từ Boston về lại Dallas, hắn ghé nhà tôi, hai thằng thắp đèn dầu ngồi đất nhậu, vác guitar ra gõ đàn ca hát xướng hà rầm ở basement nhà tôi một đêm mát trời ông địa.  Tôi cũng biết một cô gái Huế lãng mạn, tóc thề dài đến huyền thoại, MitUot BQ.


Bạn ơi, tôi và bạn đã qua đi cái thời độc thân bốc đồng dễ thương mà cũng dễ ghét đó.  Bây giờ, nếu gặp lại, tôi sẽ hỏi bạn một câu như xưa: nhậu không?  Dù dạo này chỉ vài chai là tôi xoay mòng ra ngủ, con mắt nhíu lại.  Nhưng cái máu giang hồ tứ hải giai huynh đệ vẫn còn âm ỉ trong tôi như cái thời nằm dài trong trại tỵ nạn Palawan.  Hẹn gặp bạn nhé.

12 comments:

  1. Anh Két nhớ dai ghê, thời AOL vàng son đã qua ...Bây giờ ai cũng già hết ....Đọc bài anh viết thấy nhớ lại lúc mới quen anh với Tám ...Hông biết sao ngày đó chui vô room thấy 2 ông ngồi trong đó rồi nhảy vô ghẹo :) ...Không ngờ thoáng mắt đã mười mấy năm .

    Anh thiệt dể thương .

    ReplyDelete
  2. Tui còn nhớ quen H vì cái profile mắc cười . Lâu quá không nhớ rõ . Đại khái là ...
    Ban ngày làm chim bồ câu ... chui vô toilet ôm cuốn VS ... hehehe
    Tám cũng là của H đặt .
    Ừm ... 1 thời độc thân cụng beer muốn bể cái monitor. Giờ đùm đề bù đầu ...
    Tuy vậy, hễ "ai kêu tui đó" thì "bịnh gì mà cữ" :)

    ReplyDelete
  3. Mèng ui, không những nhớ AOL mà còn nhớ đến cái thời IRC nữa mới chết chứ. :))

    ReplyDelete
  4. Yeah Cô Hai, thấm thoát một thế kỷ đã đi wa, ai ngờ, Cô Hai "cướp" đi bạn nhậu on line của tui.

    Tám: Trong profile của tui, nghề nghiệp của tui là A Dove, hobby là "đọc lén Victory Secret trong giờ lunch". Ông già lẫn thẫn, viết tui đọc trong toillete là chít tui mất dzòi, oan ôi Thị Kính!!! LOL :))) Tui kiu ông là Tám (một nhân vật trong chương trình radio Gia Đình Bác Tám, trước 75) bởi vì ông không chịu nói tên thật, bắt tui gọi Thầy Bói TX.

    Vâng, chị Dã Quỳ, dân IRC phần đông là sinh viên, có free account từ các trường đại học, chít chát thoải mái nên các nàng IRC có những đôi mắt rất ư là mơ huyền (mờ).

    ReplyDelete
  5. anh Hai không cần nhắc thì em cũng nhớ AOL vì con Mi là bạn quen từ hồi đó mà còn giữ liên lạc miết miết tới giờ mà.
    Hồi đó em gặp dân AOL offline nhiều quá xá mà giờ chả nhớ đuợc mấy ai.
    Còn dân IRC thì có nói chuyện mà không có gặp mặt.
    Sau này tham gia Đặc Trưng gặp một mớ nữa.
    Tính lại, bạn thân có, sơ có bây giờ phần lớn là nhờ quen từ internet. Công nhận phải cảm ơn internet chớ không có nó thì làm sao có vụ ngồi "ôn cố tri tân" như bây giờ hen.

    ReplyDelete
  6. tui già lẩm cẩm . Nhớ được bấy nhiêu đó là giỏi rồi . Cho nên bây giờ cũng tập viết blog để ghi lại chớ không quên ...

    ReplyDelete
  7. Nhớ lại cái thuở "mười mấy năm" về trước mà vui ghê heng. Mèng ui, nhờ dzậy mới biết nhỏ Hai kia là dâu của xứ Cao Bồi đó nhen. Hẹn hè này tui qua bển "xử tội" mới được. (còn bây giờ thì đang lục lọi xem có nhớ ra nổi mấy cái nick của ngày xưa hông ?? :)) :)) )

    Anh H. cho cái Quỳ mần quen lun nhen (nếu hổm rày chưa quen biết chi hết ...hì hì hì). Nếu cần reference thì réo cô Hai kia kìa :)) :))

    ReplyDelete
  8. Anh Két, Hai hông cướp cha Tám cũng có bà khác nhào vô à :)
    Ủa bà Dã Quỳ hồi xưa là nhân vật nào ta ? Mai mốt qua bên tui rồi tha hồ chất vấn :wink

    ReplyDelete
  9. Ừ, Cap, internet đã đi vào đời sống thường nhật xứ này một cách tài tình, như một thứ nhu yếu phẩm, không có, không chịu được, đứng ngồi không yên.

    Tám là dân technical, xưa nay vẫn vậy, tui biết.

    Chị Dã Quỳ: Viết lào khào như ket mà có người lạ đọc và làm quen là mừng húm, lạc tới mây xanh chứ cần chi ref. Tui là dân blog mới ra lò, mới cáo cạnh nên hơi chậm. :)

    Hai wơi, cũng nhờ Hai "cướp" đi bạn nhậu tui mới tỉnh người lo đi kiếm dzợ á. À, mà sao hồi đó hỏng có bà nào cướp tui cho tui nhờ hén?!?!?! Chắc tui xí trai hơn Tám.

    ReplyDelete
  10. Hai: bà mà biết tui là "nhân vật" nào của "những ngày xưa thân ái" đó rồi hổng chừng bả bỏ chạy mất, hổng thèm cho tui vô bếp bà bi giờ :)) .....

    Anh H: Nhìn hình trong profile của anh thì DQ thấy quen lắm lận (nhưng đầu óc bây chừ đãng trí nên hổng nhớ ra nè). Biết đâu ngày xưa đã từng "đụng trận" cũng hổng chừng. Nhưng hổng sao, cho dù hổng "đụng" thì bây chừ biết anh là bạn "nhậu" của "gia đình bác Tám" kia thì mần quen lại cũng hổng xi nhê chi mà phải hông dzạ ?? (má ui, có ai như tui hông? Đi mần quen ng` ta tỉnh queo nè chời).

    Để hôm nào rảnh, ngồi kể chuyện IRC, chít chat ngày xưa nghe tiếp héng bà con !!!

    ReplyDelete
  11. Anh Két, hông nhớ hồi xưa lúc mới gặp anh ở Little Saigon sao ...Anh nói, tại có cha Tám nếu không biết đâu Hai chọn anh hay ông Đ. :hihihihi

    DQ, coi chừng bà là nàng thơ của anh Két hồi xưa lắm à nghen :)

    ReplyDelete
  12. Chị DQ: Tui có vô blog của chị đọc, thấy kisses và hugs, rồi đỏ mặt, mắc cở, chạy đi, không dzám để lại ý kiến... Hỏi tại sao, xin thưa mẹ tui, hmmmm..., cũng đặt tui tên... Cún!!! Chắc vì vậy mà chị thấy tui wen wen. :)))

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.