Sunday, January 31, 2010

Cái nhớ xưa nhất

Về Sài Gòn chơi, trong buổi nhậu cà kê dê ngỗng nhắc lại chuyện đi học với đám bạn thời trung học, tên bạn đời của tôi, KTS HNH, từ tốn nâng ly rượu, chậm rãi phán: "Mày nhớ nhiều thật! Ở đời, có cái nên nhớ, có cái nên quên...". Nghe xong, tôi giật mình, tên này phát biểu một câu nặng triết lý, đáng suy ngẫm, hình như cái đầu mình có gì... trục trặc.

Tôi đi lần vào quá khứ, xem thử cái nhớ xưa nhất của mình bắt đầu từ năm nào.

Có lẽ, đó là năm 69, khi ba tôi làm quận trưởng Minh Long, Quảng Ngãi, mẹ tôi dắt hai anh em tôi (khi đó chỉ mới hai, chưa bốn) từ Huế vào ăn Tết với ba tôi. Trước khi lên quận, mẹ con tôi phải ở lại nhà ông cậu, em ruột bà ngoại tôi, một đêm trong thành phố Quảng Ngãi. Bà mợ có sạp bán giày dép và guốc ở chợ Quãng Ngãi, ôn và bà còn nói tiếng Huế nhưng mấy dì nhỏ nhỏ của tôi nói giọng Quảng Ngãi, rất ư là khó nghe. Buổi tối đó, trong bữa cơm gia đình, bà mợ luộc một dĩa rau muống thiệt to, ôn gắp trúng một cọng chưa lặt, dài ngoằn, ôn lắc đầu đứng thẳng lên ghế giơ cọng rau dài hơn nửa thước, đám con nít tụi tôi ôm bụng cười ha hả.


Hôm sau, ba tôi nhờ bên không quân cho mẹ con tôi đi ké lên quận bằng trực thăng vì đường bộ chưa được an ninh lắm. Lần đầu tiên được ngồi lên chiếc trực thăng UH1-B, tôi thích thú vô cùng, cứ nhoài người, trố mắt nhìn qua vai người lính xạ thủ đại liên ngó ra ngoài, gió tạt vô mặt vù vù. Khi trực thăng sắp hạ cánh, tôi thấy những người Thượng đeo con sau lưng, làm ruộng, có người ngực trần lòi vú, tôi mắc cở che mặt khiến mấy chú lính cười cười, ghẹo thêm thằng nhóc.  Tối đó, tôi ấm ức khóc, cành nanh với thằng em, đòi ngủ chung với ba mẹ, ba tôi dỗ dành, dắt tôi ra cái ghế bố bảo tôi là con trai phải can đảm gan dạ, lại là anh cả, phải nhường cho em. Ba tôi cho tôi một món đồ chơi để nằm ôm ngủ, chiếc máy bay F111 cánh cụp cánh xòe chạy bằng pin. Nếu tôi nhớ không lầm, đó là lần đầu tiên trong đời tôi ngủ một mình, với giấc mộng lớn lên nhất định sẽ làm phi công.




Quận Minh Long đèo heo hút gió, buồn ơi là buồn. Tết nhất, tôi chỉ thấy mấy chú lính của ba tôi tụ tập dánh bài, binh xập xám và nhậu. Mấy chú đứng vòng bày trò chơi, lấy chiếc F111, để trên đó một ly rượu, hễ chiếc F111 chạy trúng người nào, người đó phải uống, nếu ly rượu ngã xuống, người rót rượu phải uống bù, tôi chỉ biết chạy lăn xăn quanh chân mấy chú. Sau đó, ba tôi được thuyên chuyển vào Diên Khánh, nơi ông nội tôi có thời làm quan Lãnh Binh và cưới bà nội thứ ba, bà nội ruột của tôi, mẹ tôi lại dắt díu anh em tôi vào Nha Trang.


Ơi cái trí nhớ nhỏ nhoi tội nghiệp của tôi, cái đáng nhớ lại không nhớ. Viết blog, đôi khi tôi khựng lại với dấu hỏi ngã, phân vân không biết mình viết đúng hay sai chánh tả; đôi khi tôi viết nhưng không chắc cái ý đó đọc ở đâu hay mình nghĩ ra, sợ rằng mình mang tiếng đạo văn. Ấy mà ba cái chuyện từ thời con nít ở truồng tắm mưa thì lại nhớ hoài mới chết. Cách đây mười năm, trước khi về thăm lại Sài Gòn lần đầu tiên, tôi có thể nhắm mắt vẽ lại bản đồ phố xá Sài Gòn với tên gọi của con đường trước 75. Nhớ từng ngõ hẻm đi khuya về tắt. Về lại Mỹ, như được xả bầu tâm sự, tôi bắt đầu quên tên những con đường nhỏ. Có những điều tôi thấy tôi lại rất ư bảo thủ. Đường Công Lý là đường Công Lý, tôi không thể nào gọi là Nam Kỳ Khởi Nghĩa hay Nguyễn Văn Trỗi được. Đường Tự Do là đường Tự Do, gọi là đường Đồng Khởi khiến cái miệng tôi nó méo méo như trúng phải gió. Khi đi taxi, tôi chỉ tên đường trước 75 làm mấy tay tài xế người Thanh, người Nghệ nghệt mặt. Đi chơi, tôi chỉ đường cho vợ tôi, cô nàng cũng đờ mặt ra không hiểu, vì cô nàng nhỏ hơn tôi tới tám tuổi, vợ chồng bất đồng ngôn ngữ!


Tôi viết để xả, bớt ngứa. Và để cố quên.  Nếu tình cờ bạn đọc, thấy vô lý, gửi bạn lời xin lỗi nhé. Peace.

7 comments:

  1. Nhe răng diễu cười nghen anh Hai ;-)

    Anh Hai email cho N xin cái địa chỉ thiệt (không phải email nghen) please!

    ReplyDelete
  2. Nè Cap:
    1600 Pennsylvania Ave NW
    Washington, DC 20500
    (202) 456-1111
    Khi nào lên thì hú, nhậu.

    ReplyDelete
  3. Anh két lúc trước cười Tám cưới vợ nhi đồng, ai dè anh cũng dzị thôi :)

    hello cô N.

    ReplyDelete
  4. Tui không có nói dzị, Hai wơi, chữ "nhi đồng" là của Đan.

    ReplyDelete
  5. "Ở đời, có cái nên nhớ, có cái nên quên...". ==> Nhưng đôi khi có nhiều cái nên quên thì lại nhớ quay, nhớ quắt. Có nhiều cái nên nhớ thì lại quên phắt mất tiêu. Oái oăm là ở chỗ đấy mới khổ chứ nhỉ !

    ReplyDelete
  6. Cũng như em, cứ gọi Sài Gòn là Sài Gòn , không quen gọi là Thành phố Hình Chí Mô.

    ReplyDelete
  7. Welcome Hiền :)

    Ừ, Sài Gòn sống mãi trong lòng chúng ta LOL :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.