Friday, January 15, 2010

Cali có những chiếc lá khuynh diệp thơm nồng nàn.

Đọc blog nhỏ em, thấy nó viết vậy.  Thế mà câu viết đó cứ lỡn vỡn trong đầu tôi suốt mấy ngày hôm nay.


Năm 87, theo chân ông bố nuôi đi thăm một người bạn ở bắc San Francisco, tôi cũng bắt được mùi hương ấy.  Lâu rồi, không còn nhớ tên cái town nhỏ, chỉ biết chạy thẳng xa lộ 101, qua cầu Golden Gate khoảng chừng 2 tiếng đồng hồ lái xe.  Thoạt đầu, đi trên xe, tôi không biết mùi gì, thấy giống Việt Nam vô cùng tận.  Sau, lang thang trong khu rừng sau căn nhà gỗ, tôi bứt chiếc lá, vò nát trong tay, mùi dầu khuynh diệp toả lên ngào ngạt.  Hóa ra là cây tràm.


Mùi hương rừng tràm khiến tôi nhớ Huế, nhớ đồi Thiên An, đầm Thủy Tiên.  Tôi biết nơi ấy nhờ một chị sinh viên y khoa Huế, quen trên chuyến xe lửa Thống Nhất 2 ra Huế, chỉ cho.  Lần đi chơi đó về, trả chiếc Honda cho khổ chủ, tôi bị anh Nhân ghẹo:  Gái Huế rủ mi lên Thiên An là kết mi rồi.  Tôi đỏ mặt cải lại, không có mô, chị nớ lớn hơn em cả năm, sáu tuổi.  Miệng nói thế nhưng trong lòng tối ngủ mơ hoa, ai biết.  Năm 2001, tôi cũng chở vợ tôi về thăm chốn cũ, nhưng cảm giác của thưở mới lớn không còn nữa.  Chỉ biết tủm tỉm cười một mình.




Dầu khuynh diệp và phấn nụ là hai trong những đặc sản của Huế.  Dầu khuynh diệp trị bá bịnh, đau đầu, sổ mũi, đau bụng, cảm cúm chi chi, xức vô một chút là khỏi ngay.  Tôi lớn lên với mùi dầu khuynh diệp, trong nhà lúc nào cũng có chai dầu khuynh diệp để lỡ gió máy.  Mỗi lần đi buôn chuyến đường Huế Sài Gòn, mẹ tôi vẫn mang chút ít hai thứ đó vào lại Sài Gòn bán lẻ lại cho bà con lối xóm.


Ơi khuynh diệp, cái tên nghe thật Huế, nghe để mà nhớ.

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.