Friday, January 29, 2010

Đọc Blog Mùa Biển Động

Cả tháng nay, tôi theo dõi blog Mùa Biển Động, tôi không biết chủ nhân trang blog này là ai nhưng nhà văn Nguyễn Mộng Giác cho phép đăng tải cuốn trường thiên tiểu thuyết dài năm tập của ông on line. Khi qua Munich chơi vào năm 97, tôi có coi cọp từ tủ sách của ông dượng, tôi không dám mua vì giá nguyện bộ lúc đó cũng lên tới $200, khá bộn tiền. Bây giờ tôi đã rủng rỉnh chút tiền dằn túi vợ cho để lỡ đạp bánh tráng, lại không có tiệm sách Việt nào quanh đây để lang thang ngắm nghía bợ về.

Tôi biết đến Nguyễn Mộng Giác khi đọc cuốn Ngựa Nản Chân Bon trong thư viện của trại tỵ nạn Palawan, thích lắm. Với giọng văn nhẹ nhàng, ông ta kể những câu chuyện ngắn của thời vượt biên tới đảo Galang của Nam Dương. Như người cùng cảnh ngộ, tôi chìm trong từng câu văn, tôi thấm từng mẩu chuyện đời khoác áo tỵ nạn xứ người. Tôi thích nhất là chuyện Một Mảng Mây Bay, vì lúc ấy, tôi cũng đang ở độ tuổi đôi mươi mới lớn, cũng một lần có cảm giác hụt hẫng như thế.

Trở lại với Mùa Biển Động, tôi theo bước chân của Ngữ quay về thời mới lớn của thế hệ ba mẹ, cô dì, chú bác của tôi, quay về đất thần kinh, Huế, nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Trận Mậu Thân, tôi chỉ mới lên hai, có biết ất giáp chi mô, chỉ nghe bà ngoại tôi trỏ cái vòng đường kính hơn một mét với màu xi măng khan khác trên nền căn nhà phố Trần Hưng Đạo bảo là đạn pháo kích. Mô Phật, chổ ấy là chổ mẹ tôi treo cái nôi thường ru tôi ngủ. Hay nghe bà cô ruột tôi bảo HPNT là bạn học chung Quốc Học với ba tôi. Năm 85, tôi là trưởng nam, được đại diện gia đình trong Sài Gòn về lại Huế để cải táng mộ ông nội, tôi thấy cảnh người ta đào xới giải tỏa nghĩa trang. Bây chừ đọc lại Mùa Biển Động với cảnh đào xới mồ chôn tập thể, mường tượng na ná, tôi rùng mình. Những vành khăn tang trắng lố nhố, vòng khói hương nghi ngút... Người lái đò không chịu chở hủ cốt ông nội tôi qua sông, sợ oan khiên lật đò, tôi phải kiếm bẹ chuối kết làm bè kéo qua. Đứng trên đồi cao, ngó quanh những bụi sim tím rịm, cô tôi cười hỏi có biết màu tím Hoa Sim không. Tôi chợt hiểu tại sao hồi đó những người con gái Huế mê màu tím. Mà kỳ lạ lắm bạn ơi, khi bắt đầu biết nhớ, tôi không ở Huế, nhưng hễ về lại Huế, tôi cứ có cảm giác thân thương quen thuộc trong máu dậy lên. Mỗi viên gạch, mỗi ngã đường hay mỗi trụ đèn... đều như là chứng nhân của lịch sử sẳn sàng kể lại cho tôi nghe câu chuyện năm xưa (không biết câu này tôi có đạo văn Trần Vũ không nữa!?!?!). Tôi đặt tên bé Xí là Nam Giao với ước muốn ghém một chút Huế còn lại trong tôi cho nó.

Nếu bạn ngập ngừng, ngại ngùng trong mối tình đầu, bạn cũng sẽ tìm thấy chuyện đó ở nhân vật Ngữ. Ngữ yêu Diễm nhưng không dám nói, đọc thấy tức rực, nhưng nghĩ lại, bật cười, mình hồi đó cũng... ngu y chang. Đọc đến đoạn Ngữ đạp xe phóng theo tìm Diễm, tôi nhớ một đêm đội mưa đạp lên chợ Thái Bình đón N. học thêm Toán thầy Cù An Hưng, lần đầu tiên rụt rè nắm lấy tay khi đổ dốc Trương Công Định. Hay đoạn Quỳnh Trang kín đáo nhưng ân cần chăm sóc Ngữ sau cơn say nghe tin Diễm lấy chồng, tôi lại nhớ đến H. khi về Cali thăm nàng, nằm trong căn phòng ngủ của người bạn học cũ, tôi cũng có cảm giác lâng lâng như Ngữ.

Theo lời nói đầu của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, cuốn tiểu thuyết chỉ là "sản phẩm tưởng tượng". Hôm nay, trang blog đăng đến chương 87, nhưng kết cuộc ra sao, có lẽ, người đọc cũng có thể đoán biết dựa theo lịch sử, biến cố 75 sẽ ập đến sau mùa hè đỏ lửa 72. Biết là đau nhưng tôi vẫn cứ muốn đọc. Đọc để sống lại một thời vàng son của ba mẹ. Đọc để hiểu thêm một chút về chất Huế DNA di truyền trong máu. Mời bạn: 

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.