Wednesday, January 20, 2010

Đồng hồ

Cuối tuần, thay quần áo cho con Su sau khi tắm, nó vớ cái đồng hồ đeo tay của tôi bỏ trên bệ, tôi để yên cho nó cầm chơi.  Chơi chán, nó thả cái đồng hồ xuống sàn buồng tắm, nghe cái cóc thiệt to.  Sáng nay đeo đồng hồ đi làm, tôi khám phá cái khung ngày tháng rớt ra ngoài, cản kim giờ chạy, thế là đi đong cái đồng hồ Seiko hai cửa sổ, không người lái!

Ở xứ này, đi đâu cũng thấy đồng hồ, nếu bạn không tin tôi, cứ thử để ý đếm.  Ngồi làm việc tám tiếng một ngày trước cái computer, đồng hồ nằm ở góc dưới bên phải của màn hình.  Nhảy vô xe, đồng hồ chỉ giờ ngay trước mặt.  Bật radio trong xe, cứ mỗi mười phút là đọc tin tức về giao thông (traffic), thời tiết và báo giờ.  Nhìn quanh dọc đường, thể nào cũng tìm thấy vài cái bảng hiệu quảng cáo có giờ giấc và nhiệt độ.  Nhưng cái đồng hồ chính xác nhất là đồng hồ nằm trên điện thoại di động.  Xưa, qua Cali, cách ba múi giờ là phải lo chỉnh lại giờ; bây giờ, điện thoại tự động đổi giờ theo tín hiệu vô tuyến của hãng điện thoại, tiện lợi vô cùng.

Đấy là ở ngoài đường, về nhà, kể nhé.  Cầm cái remote mở tivi, đồng hồ nằm chình ình trên hộp cable box.  Xuống bếp hâm đồ ăn cho con, đồng hồ trên microwave, cái khác nằm trên cái bếp lò.  Đồng hồ báo thức trong phòng ngủ, ba cái đồng hồ treo tường ở ba tầng lầu... mỗi lần bị cúp điện là phải đi một vòng quanh nhà chỉnh lại giờ.  Một năm hai lần, mùa xuân chỉnh tới một tiếng, mùa thu chỉnh lui một tiếng.

Đồng hồ tràn đìa khiến cái câu hỏi của mấy chàng trai giả bộ hỏi để làm quen người đẹp trở nên cổ lỗ sĩ. Cô ơi, cô làm ơn cho tôi biết mấy giờ được không?  Bộ anh mù hả?  Bộ anh nghèo đến độ không có cell phone hả?  Nghe quê chim thì thôi.  Hồi mới quen vợ tôi, Th. chở tôi ghé vô tiệm đồng hồ Tissot ở xeo xéo nhà thờ Đức Bà cho tôi mua một cái làm quà tặng.  Qua tới đây, nàng chê đeo không vừa, tôi phải dẫn đi mua một cái Seiko khác nhân ngày sinh nhật, bắt thợ cắt dây để đeo cho vừa.  Rồi cũng chẳng thấy đeo, tôi hỏi tại sao, bảo là cấn cái khi làm việc!  Ghét, từ đó về sau tôi khỏi mua.  Hứa với bé Xí là khi nào nó lớn, tôi sẽ lấy lại của mẹ nó cho nó đeo.

Có người cả đời không quen đeo đồng hồ, như thằng em kế tôi; có người không đeo đồng hồ là có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó nơi tay, giống ở truồng, như tôi.  Có người cao siêu hơn, thích sưu tập đồng hồ đeo tay, mỗi ngày đeo một cái như thằng em họ của tôi, trong cốp xe của nó cũng có một cái dự phòng.


Cái đồng hồ đầu tiên của tôi là cái Casio điện tử Thái rẻ bèo, cùng thời với dép Lào, hàng buôn lậu đi qua đường từ Lào về Huế.  Cái thứ hai là cái Seiko 5 thừa hưởng gia tài của ba tôi khi ông lao ra biển.  Tính đến nay, cũng bảy tám cái đồng hồ đeo tay.  Nhưng vui nhất là lần đầu tiên về lại Sài Gòn vào năm 99, tôi bận xà lỏn, đi dép nhật lẹt xẹt, đón xe bus lên tận thương xá Tax sửa lại sợi dây da của cái đồng hồ Swiss Army như một anh nhà quê mới lên tỉnh.

Tôi chẳng ham ba cái Rolex, Gucci, Bulova... nạm kim cương mắc tiền, chỉ mê đeo mặt dẹp, dây da. Cổ tay tôi nhỏ, đeo dây sắt lỏng le lỏng lét, bực mình.  Ngày mai tôi sẽ đặt mua cái Citizen Eco Drive từ Amazon, ô tô ma lắc, khỏi cần thay pin như mấy cái trước, đỡ phiền phức.  Ngày nào tôi bỏ được thói mê vật dụng không cần thiết, ngày đó, có lẽ, tôi sẽ thành Phật sống.  Bạn có nghĩ vậy không?

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.