Saturday, January 16, 2010

Pre Tết

Đi chợ, tôi thấy người ta đã bày bán bánh mứt Tết trong mấy cửa tiệm thực phẩm Việt Nam.  Về nhà coi lịch, năm nay Tết ta mình rơi vào chủ nhật, lại trúng lễ President Day, được nghỉ ba ngày, khỏi phải mất  một ngày phép, mừng húm.  Tôi có một qui luật, mỗi năm, tôi phải bỏ giấy xin nghỉ phép vào ngày sinh nhật, mồng một Tết và ngày ba tôi mất.  Ai hỏi, bảo personal holiday, xin đừng thắc mắc.


Hương vị Tết quê nhà mỗi lúc mỗi xa xăm nhạt nhòa trong ký ức tôi.  Trước 75, còn quá nhỏ, chẳng nhớ gì nhiều; sau 75, khổ cực vây khốn, chẳng có gì đáng nhớ.  Tết năm 84 là Tết nhà tôi được đoàn tụ đông đủ nhất, trước khi ba tôi lao ra biển.  Ông ra tù tháng ba năm 83, sau Tết.


Với tôi, vui nhất là tháng trước Tết, mọi nhà lo chuẩn bị đón Tết.  Năm ấy, như mọi năm, nhà tôi lo quét vôi lại toàn căn nhà cho sạch sẽ, ba tôi và anh em tôi mặt mày quần áo lem luốt, đầy vôi trắng.  Khi tôi quét sắp xong bức tường bọc quanh nhà, N. đi học về, đạp xe ghé vào con hẻm nhà đưa mấy tập vở mới được phân phối ở trường Trung Học Thương Nghiệp.  Hoàng giữ để học thi, N. đã đủ xài.  Tôi lúng túng cảm động, tay đầy vôi quẹt lên đầu, miệng lí nhí cám ơn.  Liếc nhìn ba tôi, tôi thấy ông tủm tỉm cười, thế là hết chối rằng chưa có bồ.  Mối tình đầu học trò quái quĩ, cứ lì ở miết trong đầu.


Nói đến chuẩn bị ăn Tết là phải nói đến nồi bánh chưng, bánh tét.  Người gốc miền Trung như gia đình tôi không biết gói bánh chưng, tôi chỉ biết gói bánh tét.  Mẹ tôi phải nhờ bác Cần, người hàng xóm gốc Bắc cạnh nhà, qua gói giùm.  So với những căn nhà Sài Gòn, căn nhà cũ của tôi ở Trương Minh Ký tương đối rộng, có khoảng sân sau bếp dùng làm sân phơi quần áo và nổi lửa nấu nồi bánh tét.  Đêm canh bánh, thể nào bà ngoại tôi cũng nấu cho nồi cháo gà bồi dưỡng, bạn bè đàn đúm, nói chuyện râm rang.  Nổi lửa từ mười hai giờ trưa, đến nửa đêm, bánh chín, vớt ra ăn thử, dẻo thơm ngào ngạt.


Bánh tét ăn với dưa món.  Mẹ tôi mua cà rốt, củ cải, củ kiệu... cắt nhỏ ra, bắt tôi rải lên mái tôn nhà phơi vài nắng rồi ngâm trong từng thẩu nhỏ với nước mắm.  Bà mua tai heo, luộc, cũng ngâm nước mắm nấu với đường, nhâm nhi dai dai dòn dòn tuyệt cú mèo.  Trưa ba mươi cúng đón ông bà về ăn Tết với con cháu, ăn xong bữa cơm cúng là cảm thấy hết Tết.  Tôi hay đạp xe lang thang phố xá Sài Gòn ngắm chợ chiều ba mươi Tết.  Vội vã, xơ xác, tiêu điều... so với ồn ào náo nhiệt... của những ngày trước đó.  Có lần tôi viết thư tả cảnh tả tình chợ chiều ba mươi Tết cho cô bạn học ở California, cô ấy bảo Tết bên này đã rầu, đọc thư tôi, càng rầu hơn.


Năm tới là năm Dần, chắc kỵ tuổi tôi, kéo phé với mấy thằng em phải coi chừng kẻo cháy túi, đánh cẩn thận, không nuôi sảnh nhí nữa.

1 comment:

  1. Ừa, đừng nuôi sảnh nhí, nuôi bồ nhí đủ rồi ;-)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.