Friday, February 5, 2010

Biết rồi, khổ lắm, tuyết nữa!!!

Dự báo thời tiết loan tin vùng tôi ở sẽ có trận bão tuyết bắt đầu vào giữa trưa hôm nay, kéo dài đến sáng thứ bảy và độ lớn cũng ngang ngang hoặc hơn trận tuyết giữa tháng mười hai vừa rồi, từ 16 đến 22 inches! Trường của bé Xí đã bắn email ra báo sẽ đóng cửa từ chiều hôm qua, con bé reo mừng được nghỉ nhà chơi với mẹ. Con nít là vậy, như những bé con của chị Ba ở NC reo hò "chuyết, chuyết, chuyết", còn tôi, tôi bắt đầu sợ gãy lưng.

Năm nay tuyết xuống khá nhiều, tính tới bây giờ đã bốn, năm trận, thông thường chỉ vài ba trận tuyết rải dài từ tháng mười một cho đến cuối tháng ba. Cách đây năm năm, tôi còn cuốc bộ đi phát thư, chiều tối về tới nhà là lăn đùng ra ngủ, thân thể rã rời vì phải lội tuyết khoảng năm miles mỗi ngày. Chừ tôi lên giai cấp, ngồi văn phòng nhưng cũng phải còng lưng đào hai chiếc xe ra. Tối qua, bà con như lo chạy giặc trận, dọn sạch mấy cái chợ, từ sữa mã, thịt thà, rau quả... cho tới muối rải đường, cuốc xẻng, giấy đi cầu... parking lot đông nghẹt, không còn chổ đậu xe.

Tuyết xuống thì cảnh vật xung quanh nhà đẹp lắm bạn ơi, phủ lấp hết rác rưới dơ dáy của con người, khoác cái áo thanh thoát trắng toát lên nhà cửa, cây cỏ, thật an bình. Nhưng khi dứt tuyết, ôi thôi đủ chuyện.  Đầu tiên hết là chổ đậu xe. Ở những khu townhouse hay appartment vùng low income thường không có chỉ định chổ đậu, buổi sáng hì hục cào xe ra đi làm, chiều về thấy có thằng khác ngang nhiên đậu vào chổ của mình, tức hơn hoạn. Những chiếc xe đậu song song với đường, xe cào tuyết chạy ngang ủi tuyết vào lề che luôn cửa, hết đường chui vào xe, lại phải lo xúc tuyết trộn lẫn muối và cát đi đổ chổ khác. Lúc này, nhiệt độ ban ngày và ban đêm ở mức nóng chảy và đông đặc (khoảng 36 và 26 độ F), ban ngày tuyết tan chút ít, ban đêm lại đông lại thành black ice, nếu bạn lái xe không quen, dễ bị lạc tay lái, gây tai nạn. Những chiếc xe màu sậm đột nhiên trở thành màu trắng vì nước muối bắn lên nhớp nhúa. Xe chạy qua dòng nước, bắn bụi vỏ xe lên đống tuyết vệ đường, đen ngòm như nước kênh cầu Trương Minh Giảng.


Ngân sách cho việc cào đường dọn tuyết của ba vùng Washington DC, Maryland và Virginia phụ cận đã cạn kiệt từ trận tuyết hôm thứ bảy tuần rồi, mấy ngài chính phủ phải lấy tiền từ những ngân sách khác qua để tiếp tục dọn đường cho dân chạy kẻo dân không vừa ý, dân chưởi.  Ổ gà đầy rẫy trên ngân sách lẫn đường xá, ổ nào ổ nấy bự tổ chảng.  Nắng lên là VDOT phải lo đi trám ổ gà như nha sỹ trám răng.  Tuyết xuống, xách xe đì cào tuyết, cào luôn chổ trám cũ, nước chảy vào, đông đặc, nở to ra, thế là job security, làm hoài không hết việc.



...................................

Quái lạ, con boss chà là hôm nay sao tử tế quá, chạy ra hỏi tôi có muốn về sớm trông con. Chắc cô nàng cũng nôn nóng muốn chuồn về.  Thôi ráng làm chút chút rồi bỏ vài giờ liberal leave, chạy về chơi với vợ con.

Tuyết chính thức rơi vào 10 rưỡi, cả văn phòng chạy tới chạy lui lo xa chuyện tuyết, bỏ mặc tôi ngồi yên. Hâm cơm ăn lunch, đọc chương 97 của Mùa Biển Động. Cái ấp a ấp úng, nửa kín nửa mở của Ngữ và Quỳnh Trang răng mờ dễ thương chi lạ!!! Yêu quá! Thương quá!  Đôi khi, cả đời, người đàn ông chỉ mơ được nghe câu nói như vầy:

Quỳnh Trang dịu dàng nhìn Ngữ, mỉm cười nhỏ nhẹ đáp:

- Em hiểu! Em hiểu! Anh không thích nhưng làm như vậy là phải.



5 comments:

  1. Lái xe cẩn thận nhé anh H.!

    Tụi nhỏ thấy tuyết thì khoái chí chứ người lớn thì rầu não ruột ra. Cũng may là mấy năm nay DQ theo chàng về xứ này thì đỡ chịu cảnh cào tuyết mỗi sáng rồi. Cách đây vài năm, còn ở với bố mẹ thì cứ hết bố rồi con, rủ nhau cào tuyết, xúc tuyết không thôi là đủ nhọc nhằn rồi à.

    Thui, đừng "mê" cày nữa mà, lo dzìa sớm chơi dzí tụi nhỏ đi thôi ...:)) :))

    ReplyDelete
  2. Bên đó thì tuyết, bên này mưa gió bão bùng ...Chán .

    ReplyDelete
  3. Cám ơn DQ, chạy về tới nhà an toàn nhờ nhiệt độ chưa rớt xuống 32.

    Hai ơi, đang thử làm món cánh gà chiên nước mắm của Hai. Mới xong bước thứ nhất, rửa gà với riệu vang trắng và muối. :)

    ReplyDelete
  4. good luck anh H., nhớ coi chừng lửa ...rắc muối cẩn thận thôi bị mặn đó nha :)

    ReplyDelete
  5. hì, anh Hai làm N nhớ trận tuyết năm 2000. Tuyết rơi từ sáng, tới chiều ngưng, em hì hục ra đào cái xe để đi làm sớm. Đào cả tiếng thì xong. Tối xe dọn tuyết đi ngang có mấy phút, sáng ra phải đào lại từ đầu. Con đường 95 ngày thường xe cộ tấp nập mà sáng đó chỉ có xe dọn đường chạy trước, xe em chạy sau. Nghĩ lại thôi cũng thấy ớn rồi.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.