Sunday, February 7, 2010

Hậu blizzard.

Buổi sáng qua, mở cửa chính đi ra, cửa kẹt, tuyết rơi đầy bậc tam cấp, phải thò tay cào bớt rồi lách mình ra ngoài.  Không phải tôi thích vọc tuyết đâu bạn ạ.  Với những trận tuyết cao tới đầu gối này, tôi phải làm siêng, cứ vài ba tiếng lại mang hia đội mũ xách xẻng ra cào.  Nếu chờ tuyết ngưng rồi ra cào một lần, tôi sợ một mình cào không nổi.  Nếu tôi còn ngần ngừ, tuyết đông lại thành đá, lại càng khó cào và vẹt hết sơn xe.  Đôi khi tôi cũng muốn để yên cho mặt trời làm công việc của thiên nhiên nhưng vợ tôi cứ nước sôi, nước nóng Anh cào xe cho em ra tiệm.  Trời đất quỷ thần ơi, tuyết xuống như vầy mà cứ lo cái tiệm, khách tới không ai cắt, không chịu ở nhà chơi với con.  Tuyết xuống, không có tóc, lạnh cái mỏ ác thấy mụ nội luôn chứ ở đó mà cắt với gội.

Cào tuyết mà giống như đào dây thông hào chống giặc, bằng chiều ngang của cái xẻng, nối dài walk way từ nhà này qua nhà khác.  Tôi học được cái trick nhỏ, lấy dầu ăn bôi lên cái xẻng để tuyết khỏi đóng cục trên mặt xẻng.  Mấy trận vừa vừa, khoảng sáu inches đổ lại thì còn đỡ, chỉ cần hai tiếng đồng hồ là sạch sẽ hai chiếc xe.  Trận này xem chừng khoảng gần ba chục inches, không biết dồn tuyết vào đâu!  Trước nhà, đống tuyết đắp lên đã cao quá đầu mà ngoài đường mấy thằng contractors chưa vác xe vô cào, ngó mấy chiếc SUV và trucks 4 wheel drive chạy tới chạy lui thấy ghét (con gà ghét tiếng gáy). 

Hôm qua khu nhà tôi bị cúp điện khoảng năm tiếng đồng hồ.  Chiều tối, tính mở đường máu sau hè để ra tới cái lò nướng thì điện có trở lại.  Buổi trưa, vợ tôi chiên cánh gà ướp nước mắm như recipe của Hai, mặn trời thần, chỉ một vỹ gà nặng ba pound mà cô nàng ướp tới sáu muỗng nước mắm!  Gặm cánh gà ướp nước mắm đệm thêm salad, tôi chợt nhớ một cảnh trong phim Cánh Đồng Hoang ngày xưa, anh chồng húp một chén nước mắm của vợ đưa trước khi giong thuyền đi đánh cá, uống cho bớt lạnh.  Ăn trưa xong, tôi mở laptop, tính update mấy cái hình nóng hổi cho bà con coi, mới nhớ ra là cái wireless router bị mất điện, có vào được internet đâu mà lo lóc liếc.  Khùng thì thôi!  Không có điện, không TV, không Wii, không computer, không ủi áo quần, không nấu nướng... tôi nằm dài cho bé Xí dậm lưng, nhảy đùng đùng trên lưng.

Lần đầu tiên anh em nhà tôi không tụ tập la hét cá độ nhậu nhẹt coi Superbowl, tên nào tên nấy ăn yên, ở yên tại gia.  Thằng em kế tôi lái xe qua đưa mấy cái bánh chưng và cái bánh tét không nhân mới nấu tối qua để cúng bàn thờ ba tôi.  Ngoài ngỏ nhà tôi bị block, nó phải đậu xe ở ngoài, lội bộ vào đưa. Chiều nay phải lôi chiếc xe của tôi ra, ngày mai là ngày đầu tuần, bắt đầu một chu kỳ mới.  Chưa xong trận tuyết này, TV lại dự đoán sẽ có trận tuyết khác vào thứ ba này!

Ngao ngán!  Ngán tuyết tới tận cổ rồi, bạn ạ.  Ai ở Florida, xin gửi cho chút nắng.



5 comments:

  1. Mai chờ ông đưa thư hén anh Hai. Ủa, mà anh Hai là ổng rồi còn gì ;-)

    ReplyDelete
  2. Anh H., đã nói cánh gà lở tay chút thôi mà càm ràm hoài ...Mai mốt già ai chịu cho nổi :)

    Nhận được hình gia đình rồi, hạnh phúc quá ....Chị và các nàng đẹp gái, còn anh thì Tám thấy sau khi lấy vợ anh sạch sẽ, gọn gàng và biết diện :)hihihi

    ReplyDelete
  3. Cap: Trúng đống tuyết, trúng luôn WHO DAT, trúng low 56, chỉ tiếc là dạo này từ bi hỉ xả, không còn cá độ nữa. Hơn 15 năm làm, lần đầu tiên big boss cho nghỉ admin vào dịp xì nô nhưng vì lên giai cấp, nghỉ weekend nên không được hưởng.

    Hai wơi: Già dzòi, fải ráng tập chịu là vừa. Ủa, bộ hồi đó tui dzơ dzáy gớm guốc lắm hả? Hèn chi, Tám bỏ tui, đi tìm Hai. :)

    ReplyDelete
  4. hahaha anh Két, lúc độc thân thì thấy anh nào cũng bụi bụi hết ...Lấy vợ về được săn sóc nên sáng hẳn ra đó mà :)

    ReplyDelete
  5. Chèng ui, nghe kể tuyết trên trển mà cũng rét run đây nè !

    Anh H. trời tuyết dzậy mà hổng được nghỉ hay sao ??? Lái xe cẩn thận heng !!!

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.