Monday, February 8, 2010

Sài Gòn

Bạn đọc bài ký của Trần Mộng Tú, Cuối Năm Về Quê, đăng trên nhật báo Người Việt chưa?  Trong đó, có đoạn về Sài Gòn, bà viết:

Sài Gòn nhìn và ngẫm nghĩ mãi, không biết tả thế nào cho đúng. Nó giống như một nồi lẩu thập cẩm, sôi bập bềnh những thực phẩm trong đó, không nhìn rõ được những gì, cho cái muỗng vào, có thể may mắn múc được miếng khả dĩ lành; nhưng không may, cũng rất dễ vớt được một miếng ăn vào trúng độc. Cái nồi lẩu đó do đầu bếp nào sửa soạn, đặt ra giữa bàn ăn? Không rõ, nhưng tất cả những người ngồi chung quanh đó đều ăn, không ăn thì đói.

Sài Gòn, thành phố nơi tôi lớn lên, bây giờ hiện đại hổ lốn như thế đó!

Đọc bài ký khiến tôi nhớ lại cảm tưởng chính mình của những lần về thăm Sài Gòn trước.  Lần chót tôi về là năm 2005.  Năm ấy bà ngoại tôi sắp mất, vợ chồng tôi tất tả mang bé Xí (mới hơn hai tuổi) về.  Sài Gòn chật chội hơn, nóng bức hơn, chen chúc giữa những rừng người và rừng xe hai bánh.  Sài Gòn với hàng dãy quán ăn, quán nhậu, thượng vàng hạ cám, từ thấp lên cao đều có đủ.  Sài Gòn nhưng tìm không ra người Sài Gòn xưa...  


Nhắc tới Sài Gòn là tôi có thể tuôn ra hàng tỷ kỷ niệm.  Nhưng thôi, hẹn lần khác, vợ tôi gọi lên lầu coi show 24 trên đài Fox.



2 comments:

  1. Năm 2005 vẫn còn đỡ. Đầu năm 2009 tui ở Sài Gòn và thấy hết chịu nổi - không còn không khí để thở, hết đất để chen chân luôn. Có việc phải đi ra ngòai đường thật là ác mộng - lô cốt mọc lên khắp nơi, nằm chình ình giữa đường chiếm hết chỗ đi, người xe thì đông nghìn nghịt, kẹt xe ở khắp nơi. Thật chịu hết xiết.

    ReplyDelete
  2. PD: Một người đồng nghiệp hỏi tôi Sài Gòn với xe scooter như thế nào. Tôi trả lời là ông ta cứ việc ra đứng ngoài I 66 mỗi sáng, thay xe hơi bằng xe scooter, thêm vào tình trạng mất trật tự thì ra đường xá Sài Gòn.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.