Tuesday, February 16, 2010

Tản mạn

Nhớ, xưa có câu: "Mặt trời không bao giờ lặn trên Vương Quốc Anh", có nghĩa là lá cờ của nước Anh đã phất phới bay trên toàn đất địa cầu, ban ngày cũng như ban đêm, mặc cho quả đất xoay tròn. Với lực lượng hải quân hùng hậu, trong lịch sử, người Anh đã cắm cờ chiếm đất làm thuộc địa khắp năm châu, bốn bể, tiếng nói của họ gần như đã thành ngôn ngữ của địa cầu.

Sáng nay đi làm sớm, tôi ngồi computer, dạo vòng vòng blogs Tết của bè bạn, một suy nghĩ bất chợt thoáng qua, tôi muốn sửa lại câu nói này thành "Mặt trời không bao giờ lặn trên khuôn mặt người Việt Nam".  Viết xong câu đó, lòng tự hào dân tộc con rồng cháu tiên trào dâng cuồng cuộn trong tim, phải không bạn?

Tôi lấy ví dụ, vào trang blog Quê Choa của Nguyễn Quang Lập, bạn thử đếm có bao nhiêu lá cờ trong mục Flag Counter của trang blog, tôi đếm được 100 lá cờ!  Cái ví dụ của tôi chưa chính xác lắm, vì có thể có những người ngoại quốc biết tiếng Việt hoặc người thuộc ngoại giao đoàn của chính phủ Việt Nam, nhưng nếu bạn trừ hao, con số đó cũng nói lên làn sóng người Việt mình bỏ nước ra đi để sinh sống trên toàn thế giới khá nhiều. 

Như đã biết, trước năm 75, đã có một số người Việt mình qua Thái Lan, Campuchia và Lào định cư, sinh sống.  Những năm 1979 đến năm 1989, làn sóng người Việt vượt biên đã được Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc dàn xếp cho tái định cư ở những quốc gia Tây Âu hay Úc, Mỹ... Khi bức tường Bá Linh sụp đổ kéo theo các nước cộng sản Đông Âu, khá đông người Việt đi hợp tác lao động quyết định ở lại, có giấy phép hoặc không có giấy phép, bản đồ thế giới có người Việt định cư lại loang ra thêm..  Đôi lần trên Talawas, ông Đỗ Kh. có viết về thiểu số người Việt làm osin ở Liban. Các vương quốc Ả Rập như Dubai cũng thu hút không ít công nhân Việt Nam xuất cảng lao động.  Chuyện xuất cảng cô dâu qua Đài Loan hay Đại Hàn trở thành chuyện bình thường, ai nói gì thì nói, người con gái Việt Nam da vàng nghèo khổ vẫn đi làm dâu trăm họ.

Khi lòng tự hào dân tộc lắng xuống như cơn thủy triều trên sông, lấp ló những câu hỏi đau lòng trồi lên.  Đất nước Việt Nam mình có gì khiến dân mình bỏ nước ra đi nhiều đến như vậy?  Thế người Việt Nam mình đi nhiều, thấy nhiều, "đi một đàng, học một sàng khôn", vừa du học, vừa xuất cảng lao động, sao đất nước không văn minh phát triển vươn vai cùng năm châu bốn bể?  À, cái này là hỏi xách mé gì đây, bộ không thấy máy bay tàu lặn từ Nga mua mang về hay sao?  Không thấy hình những em bé vừa ngồi lưng trâu vừa đấu hót bằng điện thoại di động hay sao?  Không thấy thế hệ 9X, 10X, vài chục X ngồi chơi game liên mạng, chít chát, blog bliếc trên internet ào ào đó sao?  Mỗi năm Tết tới, bộ không thấy triệu triệu người đưa "khúc ruột ngàn dặm" của mình về ăn Tết chật ních Nội Bài và Tân Sơn Nhất hay sao?  Ơ hay cái ông này hỏi ba câu ngớ ngẩn.

Hmmm, ngớ ngẩn thật, ngớ ngẩn như đực mặt nuốt miếng bánh tét chiên vợ bới hâm lại bằng microwave trong giờ lunch, nghẹn cuống cổ.  Ăn bánh tét chiên, uống Coke cho mau tiêu, Việt Mỹ đề huề, đâm ngớ ngẩn, vớ vẩn...

Vớ vẩn như đêm Mồng Một nằm coi Winter Olympic 2010, Pair Short Program, Figure Skating (ui cha mẹt ơi, mần răng mờ dịch ra tiếng Việt mình đây hè?!), thấy cô nàng người Nga gốc Nhật Yuko Kavaguti mà mê.  Mong cho nàng được huy chương vàng.  Mê vì ghét cái cặp răng hô made in China, Shen và Zhao...

Ý, mà cái lòng tự hào dân tộc cũng vớ vẫn quá, cô ta nào có phải người Việt, phải không bạn? 

4 comments:

  1. Anh Hai đi lang thang những nơi mô? Em thỉnh thoảng cũng có vô chỗ Quê Choa. Mèn, đọc ổng viết thì được, đọc comments không xuể.
    Em lâu rồi không có lai vãng vô talawas, da màu, tiền vệ ... chỉ thỉnh thoảng luợn qua quyenbook, vậy thôi. Đơn giản là không có giờ để đọc và nghiền ngẫm. Đọc mà không nghĩ không được, mà nghĩ thì ôi thôi, tốn thời gian kinh khủng.
    Ủa, mà ghét TQ thì cũng nên ghét luôn cả Nhật chứ hay tại cô Yuko chỉ có cái gốc là Nhật còn hiện tại đang đầu quân dưới cờ của Nga?

    ReplyDelete
  2. Thì cũng như Cap thôi, thêm vào blogs của NHQ và NXH bên VOA, đôi khi ghé vào Gió O, ông Gấu. Cái tật mê con gái nhà người ta vẫn chưa bỏ được Cap ui, khổ thiệt! :))

    ReplyDelete
  3. cái tật mê gái có gì mà khổ ...Sợ mê trai kìa :)

    ReplyDelete
  4. Hai khỏi lo, tui chỉ có mê... Tám :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.