Thursday, February 4, 2010

Tiếng hát bà ngoại

Bạn thích tiếng hát Khánh Ly không? Tôi thích lắm. Dẫu, bây giờ, tiếng hát Khánh Ly đã thành tiếng hát bà ngoại (và Thái Thanh là tiếng hát bà cố).

Phải nói là tôi bị bà cô ruột tiêm nhiễm vào đầu từ lúc còn bé. Năm 73, với cái cassette Sony một loa, đồ Mỹ viện trợ, bà cô tôi cứ nghe đi nghe lại những Ca Khúc Da Vàng, tình ca TCS do Khánh Ly hát.  Những bài như Huế, Sài Gòn, Hà Nội, Gia Tài của Mẹ, Nối Vòng Tay Lớn... in hằn trong đầu óc tuổi thơ tôi. Sau 75, những bài hát đó thành những tác phẩm đồi trụy, không ai được hát; chỉ đôi lần, tôi nghe người ta vỗ tay hợp ca bài NVTL nhưng rồi cũng bị kiểm điểm. Cái gì cấm, lại trở nên quí, người ta quay ronéo các bản nhạc vàng, đóng lại thành tập bày bán ngoài vỉa hè phố Lê Lợi với những hình minh họa có nét rất học trò.  Hay, cũng rất học trò, những tập nhạc viết tay công phu chuyền cho nhau.

Nhờ những tập nhạc quay ronéo hay viết tay đó, tôi biết đến tên nhạc sỹ TCS nhưng phải chờ đến năm 81, tôi mới thật sự biết tới giọng ca Khánh Ly. Một anh chàng, nhà ở cuối đường Trương Minh Ký, gần Lăng Cha Cả, đi học thêm Anh Văn chờ ngày xuất cảnh, chung lớp với mấy bà chị quen của tôi từ Huế vào ngấp nghé kiếm đường vượt biên. Anh chàng này mê mẩn mấy cô gái Huế, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cắn răng cho thằng em kết nghĩa mượn cuốn băng Akai Hát Cho Quê Hương Việt Nam, cuốn số 3.  Và cũng nhờ mấy bà chị người Huế nói giọng ngọt hơn đường phèn đó mà tôi nghe được Khánh Ly hát Một Cõi Đi Về vào thời gian này. Nhà tôi lúc ấy chỉ có độc một cái radio Phillips cũ mèm để tối tối chúi đầu nghe tin tức đài BBC hay VOA, nhưng tôi cứ mượn đại cho được cuốn băng rồi hạ hồi phân giải. Tôi rủ H. mua café, thuốc lá mang cuộn băng đến nhà thằng bạn học chung năm lớp 9 có dàn máy Akai cũ xưa xin nghe ké. 

Nghĩa, nhà có xe bánh cuốn, mướn tiệm bán gần rạp ciné Minh Châu, tánh người Nam hiền hòa, cũng mày mò tập chơi đờn guitar như tôi, thích solo bản The House Of Rising Sun và bản Kiếp Du Ca.  Ba đứa tôi phải đợi ba của Nghĩa đẩy xe bánh cuốn đi bán, Nghĩa mới dám rờ đến dàn Akai của ông cụ. Những cánh cửa sổ được đóng kín lại, ánh đèn néon sáu tất được thay bằng ngọn đèn dầu, nút volume được vặn xuống thật nhỏ, đủ để âm thanh lọt vào sáu cái lổ tai, ba thằng im lặng thả hồn vào tiếng hát hớp hồn Khánh Ly.  Tôi rủ rượi như trúng phải bả thuốc phiện. 

Giữa năm học lớp 11, tôi quen N..  Tới nhà N. chơi, tôi thấy ba N. vừa ngồi may quần áo trong nhà, vừa bật cassette cuốn băng đó nghe, tôi lại động lòng tà hỏi mượn.  Mấy hôm sau, N. đi bộ vào con hẻm nhà tôi, đưa cho tôi không phải một cuốn mà đến ba cuốn băng cassettes, Hát Cho Quê Hương Việt Nam, cuốn 1 đến cuốn 3, tôi mừng hơn mẹ đi chợ về cho quà. Kẹp trong cuốn băng, có mẩu giấy nhỏ viết: "To be or not to be, that's the question. Hoàng dịch giùm N., N. không hiểu."  Lần này, tôi với H. tới nhà Thịnh, bạn 9A8 với H., ở đối diện xeo xéo hẻm 333 Trương Minh Ký, nghe ké với cái cassette mới toanh của ông anh của Thịnh ở Mỹ gửi về. 

Lúc nằm trại tỵ nạn Palawan, sát vách căn hộ của tôi là một gia đình từ Vạn Giả, anh chị em nhà này cũng mê Khánh Ly tít thò lò, cứ bật đi, bật lại cuốn Tango Cho Em làm tôi muốn điên đầu.  Nhà tỵ nạn, vách là phên tre, bên kia sủa là bên này nghe rõ mồn một.  Khi qua tới Virginia, ba tôi dẫn tôi ra tiệm Viễn Đông, gần chợ Eden, gửi tiền trả bill Việt Nam, tôi vớ một lần năm cuốn cassette HCQHVN từ cuốn 1 đến cuốn 5. Sáng trưa chiều tối, tôi nghe miệt mài, nghe đến độ vừa xong bài này là biết bài kế tiếp là bài gì.  Càng nghe, càng buồn, bạn ạ. Buồn vì quá khứ đã mất, buồn vì cô đơn nhớ bạn, buồn luôn chuyện bên này chê nhạc của ông TCS phần ủy mị, phần hồng hồng, đỏ đỏ! 

Trong thương xá Eden của cộng đồng người Việt mình vùng này, có tiệm sách nhỏ Thế Hệ (khi ấy chưa tắt đèn đóng cửa) nằm tuốt trong góc, cạnh tiệm hớt tóc Hoàng Thơ và xeo xéo bánh mì Như Lan. Mỗi tháng, đi lang thang uống café, tôi ghé vào, khi lượm về cuốn sách, khi lượm cuốn CD. CD nào của Khánh Ly mới ra là tôi lượm hết. Thời đó, CD của hai bà Khánh (Khánh Ly và Khánh Hà) là mắc nhất, ăn khách nhất, mỗi cuốn giá trên $13.  Nhưng nghe những CD thâu bên này không thấm bằng nghe những cuốn cassette thâu trước 75, chất giọng nhuộm màu thương mãi, hết còn quyến rủ.  Tôi thích nhất là cuốn Vũng Lầy Của Chúng Ta, nhạc Lê Uyên Phương, sau này có cuốn Còn Tuổi Nào Cho Em và Đời Cho Ta Thế với tiếng đàn guitar đệm. 

Nghe Khánh Ly hát thì tôi mê tít, nhưng nghe Khánh Ly nói (hay viết) thì trời đất quỷ thần ơi, mộng tôi vỡ tan tành mây khói. Năm 87 hay 88 gì đó, tôi về San Jose chơi, lần đầu tiên ở Mỹ đi coi đại nhạc hội có Khánh Ly hát. Bả sửa lời bài Gia Tài Của Mẹ thành Gia Tài Của Vợ, hát cợt nhả, sau đó còn tấu hài tục tục, nghe không lọt lổ tai, thực tế phủ phàng.  Thôi, chẳng thà tôi ở nhà, pha café, tắt đèn tối um, mở CD thả hồn theo giọng hát lời nhạc, bay theo mái tóc dài đến huyền thoại, còn hơn chen chúc đi xem nhạc sống rồi về rủa xả là đi xem thơ Quỳnh, bạn ạ.  Tôi mê giọng con gái Bắc, nhưng cũng sợ con gái Bắc như ông thi sỹ Nguyễn Tất Nhiên tả:

Em nhớ giữ tánh tình con gái bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xão quyệt

Ừ, dẫu sao, tôi cũng đã một thời mê giọng con gái Bắc như mê giọng hát Khánh Ly, mê mái tóc thề như mê mái tóc Khánh Ly, một thời...
 

6 comments:

  1. Đậu cũng mê KL hát, giọng tự nhiên và cứ vút cao. Không điệu. Ca sỹ trẻ bây giờ, Đậu chỉ thích coi, không thích nghe.

    ReplyDelete
  2. http://music.hatnang.com/

    Anh vào đây để nghe lại những giọng hát cũ mèm ngày xưa nè !!!

    ReplyDelete
  3. "con gái Bắc" đọc đến khúc cuối sợ quá nên chắc chui vô xó trốn luôn quá ....hahahahaha

    ReplyDelete
  4. Theo Hai thấy KL chỉ hát được nhạc Trịnh thôi à ...Còn mấy nhạc khác, bả hát buồn ngu quá .

    ReplyDelete
  5. Vâng, chị Ba, hình như đó là triệu chứng đã qua thời trung niên thi sỹ :)

    Hai: Thử nghe Vũng Lầy Của Chúng Ta đi, không buồn ngủ đâu.

    DQ: Cám ơn DQ cho cái link để vô kho tàng mp3 vô giá! Mỗi bản nhạc lại có một kỹ niệm. Tuổi thơ tôi lớn lên với Tuổi Thần Tiên, Tuổi Mộng Mơ, Tuổi Ngọc... đến Ca Khúc Da Vàng, Da Đỏ, nhạc Pháp, nhạc Mỹ... Qua tới đảo tỵ nạn thì Dạ Vũ Xanh, Dạ Vũ Tím, Dạ Vũ Hồng... Điệu này chắc tôi ôm riết cái basement để "mơ giấc mộng dài" (http://music.hatnang.com/node/9585),thể nào cũng bị vợ la. :)

    ReplyDelete
  6. trong kho Nhạc Xưa đó vẫn còn 1 số bài DQ & mấy anh chị vẫn đang bỏ dấu vào cho hoàn chỉnh. Nếu anh H. thấy có gì sai sót thì cho DQ biết với nhá.

    Công lao sưu tầm và upload Nhạc xưa lên kho nhạc là của anh Dzua, 1 ng` anh hiện đang ở NY đó.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.