Wednesday, February 17, 2010

Tôi viết blog!

Thú thật với bạn, tôi là một tên blogger mới ra lò, nóng hổi.  Và tôi thích cái trò chơi mới này. Nó giống như tụi Mỹ chỉ cho con trẻ chơi trò làm bạn với imaginary friend, một người bạn tưởng tượng.  Bạn là ai, tôi không biết; mặt mũi bạn ra sao, tôi không hay; bạn là đàn ông hay đàn bà, già trẻ lớn bé, ở phương nào... tôi không care (màng) nhưng tôi biết bạn có được đức tính kiên nhẫn vô cùng quí giá để ngồi nghe tôi tỉ tê lôi hết ruột gan ra kể ba chuyện trên trời dưới đất chạy lòng vòng trong đầu tôi.  Tôi nghĩ chắc bạn có bằng tâm lý học.

Có lần, bà cô giáo cũ của tôi, dạy Sử năm 12, gửi email cho tôi một slide show về những câu nói của vị Đạt Lai Đạt Ma xứ Tây Tạng, trong đó có câu: "Mỗi ngày, bỏ một chút thời gian trong cô độc".  Khi viết blog, tôi cũng có cảm giác như thế, cô độc với thế giới của riêng mình, vung vít lung tung. Nè, nói nhỏ, bạn đừng mét boss tôi nhé, đa số, tôi viết trong giờ làm.  Buổi sáng đi làm sớm, lo xong mấy cái daily reports cho boss làm telecon, tôi tự cho phép tôi ngồi lan man, nếu có ý, viết một vài đoạn để đó. Sang tới giờ lunch, đọc lại, rồi viết tiếp. Lúc xưa, giờ lunch của tôi là giờ chơi Sudoku trên web, bây giờ là giờ ngồi gõ lóc cóc và đọc Mùa Biển Động.

Nếu bạn bảo tôi thích khoe khoang thì hẳn cũng đúng thôi, có bao nhiêu chuyện trong bụng, đem bày hàng ra như ngồi bán chợ trời bãi đất trống cuối đường Trương Minh Giảng.  Nếu bạn bảo tôi có mộng làm văn sỹ, thi sỹ thì tôi sẽ gân cổ lên cải liền, cãi văng nước miếng, cãi tới mười hai bến nước luôn, tôi không có máu bon chen đó. Nghỉ chơi bạn ra.  Trên blog của ông Nguyễn Hưng Quốc ở trang web đài VOA bảo rằng mấy ông nhà văn chẳng qua là dân háo danh, không ăn được cái giải gì.  Văng miễng, lòi lợi, lòi sỡi thì okay.  Tôi nghĩ gì, viết đó, ít trau chuốt; tôi muốn viết về cái thật, cái thật ở quá khứ và ở hiện tại, của tôi, đơn giản có vậy thôi.  Viết như đối thoại trong bữa café hay bữa nhậu với bè bạn, anh em... bắt tôi hư cấu, trừu tượng, cái đầu tôi bưng bưng, khó chịu.

Xưa, tôi hay viết lăn nhăn trong những mẩu giấy vụn, rồi vất đi một xó, thông thường là lạc bút viết tên em như câu thơ của ai đó (Có những buổi gục đầu trên sách vở, anh vô tình lạc bút viết tên em). Mấy lần tôi lục lọi, dọn dẹp đống giấy tờ cũ, đọc lại, sao thấy mình ngô nghê bạo, mắc cở dấu kín như mèo dấu kít.

Bây giờ là web, phần nhiều tôi dùng computer, cây viết xài cả năm chưa hết mực, ngón tay cứng đờ, chữ viết ngoằn ngoèo như mèo cào chó gặm.  Muốn tìm vietnamese keyboard bằng web hả?  Google it, ra ngay.  Kẹt dẫn chứng ví dụ hả?  Google là ra.  Google email, Google document, Google blog, Youtube và Picasa cũng của Google... mọi thứ đều xài free, thoải mái.  Đợi khi dân Mỹ chán tư bản, chuyển sang cộng sản, đòi đóng cửa blog như Việt Nam đóng cửa Yahoo 360 thì cũng còn lâu, sợ chi.


Cứ vài ba ngày, tôi sẽ lôi cổ bạn ra, bắt ngồi đó, nghe tôi nói lảm nhảm.  Ráng nhé, bạn không trốn khỏi tôi đâu.  You can run but you can't hide.

8 comments:

  1. Ui, sao mình giống ngưòi này ta? Lúc trước còn đi làm, sau lunch time toàn chơi sodoku online, sau này dẹp sodoku thay bằng đọc và viết blog và viết cả trong giờ làm việc luôn :D

    ReplyDelete
  2. Vài ba ngày mà không thấy "bạn" lảm nhảm thì DQ cũng sẽ "lôi đầu" bạn ra đấy nhé :)) :)) Sợ chưa ???

    ReplyDelete
  3. Mrs. Truong thích chơi Sudoku thì click vào đây nè, bấm mũi tên cho tới chữ Ekspert, tui bị bí hoài hà.
    http://jp.dk/timeout/sudoku/

    DQ: Dạ, em sợ lắm. :)

    ReplyDelete
  4. Em bị soduko dụ khị từ mấy năm truớc, mua quyển quyển về cắm đầu vô hí húi với mấy con số. Sau đó thì chơi ở đây nè http://www.websudoku.com/ mà toàn chơi trên sở chứ về nhà thì chơi ..... cái khác khì khì.

    ReplyDelete
  5. Tui chưa biết sodoku là cái quái gì. Tui sẽ thử coi. Tui mà ghiền là lỗi của cái blog này đó nghen, haha...

    Blog là chỗ để viết linh tinh lang tang, không đầu không đuôi cho vui H. ơi. Có những thứ mình lại thích xả ra cho những người không quen biết đọc :D

    ReplyDelete
  6. Ừa, tui thích linh tinh lang tang kiểu này. Cứ tiếp tục đi, tui cứ vào đọc, sợ gì.

    ReplyDelete
  7. Anh cứ xả thoải mái cho người nhẹ bớt AH nha, anh viết tự nhiên lắm.

    ReplyDelete
  8. Cám ơn mí bác khích lệ cho trẻ nó lên mặt. Mời mí bác đón xem tiếp hồi hai. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.