Friday, February 26, 2010

Trời xanh, màu thiên thanh...

Dựa vào sở thích của màu sắc, người ta bảo rằng người ta có thể đoán được tính tình của bạn, bạn thich màu gì?  Tôi thích màu xanh, xanh dương, xanh da trời...  Tại sao, tôi cũng không tìm ra lý do chính xác.  Cuối năm học lớp một, ba mẹ tôi cho tôi tham gia vào đoàn Hướng Đạo, nhập vào bầy sói con ở Nha Trang. Bận áo đồng phục màu xanh lơ, tôi thích lắm.  Có lẽ, màu xanh đi vào đời tôi từ đó. 

Người ta cũng bảo màu xanh là màu của hy vọng, nên suốt đời tôi luôn mang niềm hy vọng. 

Năm học 12, N. có cái áo màu xanh dương, vải KT Thái Lan, bận đi học, tôi đã mang niềm hy vọng ngủ quên trên tà áo.  Tôi đâm ra mê lời thơ của bác Hà Huyền Chi trong bài Lệ Đá:

Mầu áo thiên thanh . . . thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa . . . mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa . . . một trời luyến tiếc
Nhớ môi em . . . và màu mắt biếc
Suối hẹn hò . . . trăng xanh đầu non

Rớt đại học Sư Phạm khoa Anh vì lý lịch của ba tôi còn bị/được quản chế tại gia, nằm trong diện 13, tôi lại mang hy vọng vượt biển.  Trầm trầy, trầm trợt đôi ba lần đi về, tôi được Cap Anamur vớt lòng vòng trên biển Đông gần ba tuần. Đứng trên boong tàu, nhìn biển trời bao la xanh biếc, tôi lại hy vọng mau được vào đất liền, làm thủ tục định cư qua Mỹ với ba tôi.

Qua Mỹ, học hành không xong, tôi đầu quân vào làm mailman, đi phát thư cho bưu điện, cái áo đồng phục dân phát thư cũng màu xanh lơ lơ kẻ sọc. Quả, chạy trời không khỏi nắng, thấm thoát, tôi đã gắn liền với màu xanh của USPS đã hơn 15 năm!  Vùng zip code tôi làm bao gồm nhiều neighbor hood đã cũ, nhà cửa xây lâu đời nên tôi phải đi bộ trung bình khoảng năm dặm một ngày. Nắng mưa gió tuyết chi cũng phải ráng cuốc bộ phát cho hết đống junk mails. Tôi cắn răng chịu khổ, đó là cái giá phải trả cho tội ham chơi lúc xưa, không lo học; nhưng trong thâm tâm cũng mang niềm hy vọng sẽ kiếm được cái ghế ngồi và cái còm để gia nhập hội email của anh em tôi.

Vợ tôi lại khác, cô nàng thích màu đen! Áo quần đa số sậm màu đen. Hỏi tại sao, bảo rằng nếu đứng cắt tóc, tóc có dính, khỏi thấy.  Xạo quá, mấy em Mỹ tóc vàng tóc đỏ, còn mấy anh già tóc bạc thì sao? Tôi không thích màu đen, tăm tối, tang tóc, nóng nực...

Mùa đông ở Mỹ, quỷ tha ma bắt cái đài Travel Channel, nó ác lắm, nó cứ giem thèm tôi, chiếu đi chiếu lại mấy cái cruise ships đi biển Caribbean xanh rờn. Hay chiếu mấy cái resorts với hàng dừa, cát biển trắng toát lài lài với màu trời xanh ngắt.  Thấy mà ghét, tôi chưa đặt chân tới vùng đó.  Tôi đang đợi con Su lớn thêm chút nữa, tôi sẽ mang gánh hát nhà tôi đi thăm Caribbean cho hả cơn giận, hy vọng là vậy.

Chợt nhớ, khi chọn template cho trang blog này, tôi chọn màu xanh như một quán tính. Hy vọng gì đây? Hy vọng một mai đây con Xí, con Su quay lại học tiếng Việt. Nho nhỏ thế thôi, bạn ạ.

5 comments:

  1. ừa, nếu có đi cruise thì đi thử "oasis of the sea" nhen. Đậu đang canh me anh này sale đó.

    ReplyDelete
  2. nuôi được hy vọng là cứ nuôi mãi nhé bác H. !!!! Sống mà mất đi hy vọng cũng khổ sở lắm à. ::)) :)) ....

    Chúc "gánh hát" nhà bác luôn an vui & tràn niềm tin, hy vọng nha !

    ReplyDelete
  3. Nhà giàu mơ có khác :)

    ReplyDelete
  4. Ừ, Đậu, cũng có bắt Disney gửi DVD về rồi đó.

    DQ: Hy vọng để mà sống hay sống để hy vọng? :)

    Hai: Từ ngày có vợ, vợ dạy mơ khác một chút, không cho mơ ăn bờ, ngủ bụi nữa.

    ReplyDelete
  5. Thường nhắc về vợ, toàn là những câu "mắng yêu"...đáng khen cho Anh.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.