Monday, March 15, 2010

Chuông réo hồn ai

Nó là một trong những thứ tôi sợ nhất ở xứ Mỹ này, kinh hoàng vì nó, sợ đến nhập tâm: Tiếng réo báo thức của đồng hồ.

Thời đi học, thức khuya học bài (khi ấy chưa có internet đâu nhé, nên tớ ngoan lắm), sáng phải lo dậy sớm đi học, chiều đi cày part time, người lúc nào cũng lờ đờ thèm ngủ kinh khủng.  Ở VN còn có giấc ngủ trưa, bên này, fugetaboutit, no way.  Thêm nữa, thời khắc tính từng phút, nói 9 giờ là 9 giờ kém 15 phải có mặt, chứ không như ở Việt Nam, tà tà tới 9 giờ 15 vẫn chưa thấy tăm hơi.  Thà tới nơi bấm thẻ đúng giờ rồi vào toillette, còn hơn ngồi toillette nhà rồi vào sở bấm giờ trễ.  Do đó, tôi lúc nào cũng chỉnh giờ báo thức sớm hơn nửa tiếng hay 15 phút. Chuông reo, lại lười, nhất là mùa đông, trời lành lạnh co mình trong nệm ấm, muốn tiếp tục giấc mộng, đập cái snooze cái bộp, nó im được năm phút, lại oe oe tiếp.  Có hôm, ngủ mơ, thấy xe cứu hoả, cứu thương hụ còi, cứ nhắm mắt ngủ tiếp, đến khi mở mắt ra, ôi thôi rồi, trễ giờ đi học, đi làm.

Nghe tiếng nó réo đã sợ mà không nghe tiếng nó réo, càng sợ hơn. Mỗi lần cúp điện, đồng hồ điện tử nhấp nháy về lại 12 giờ, xóa sạch bộ nhớ, tức như bò đá.  Mỗi lần trễ là bực mình, thứ nhất đụng phải giờ cao điểm, kẹt xe thấy mụ nội luôn. Thứ hai, mấy boss và đồng nghiệp ngó mình như kẻ cà chua, lười biếng, ham ngủ, đâu có biết lý do là tại kẹt xe hay tối qua trời mưa gió cúp điện khiến đồng hồ không reo.  Khi có cell phone, tôi dùng chuông báo thức của điện thoại, đồng hồ của điện thoại được chỉnh bằng tín hiệu vô tuyến nên lúc nào cũng đúng. Điện thoại dùng pin nên khỏi sợ cúp điện, đi đâu cũng nằm trong túi quần, khoẻ re.  Tưởng là mình có fool proof, khỏi lo, ấy thế mà tôi cũng chết vì nó. Một hôm đi làm về sớm, nằm ngã lưng nhắm mắt một chút trước khi ra ngõ đón bus bé Xí. Nằm đè cái phone để trong túi quần, cái phone rung nhẹ lên rồi tự động tắt power, bừng mắt, trễ năm phút, hốt hoảng tá hỏa tam tinh tông cửa chạy ù ra.  Xe bus đã đi, tụi con nít quanh xóm cũng đã đi bộ về tới nhà, mình bé Xí ngơ ngáo đứng với một phụ huynh có lòng đứng lại chờ, tôi giận mình kinh khủng, muốn quăng thật mạnh cái phone xuống đất!  Bây giờ bé Xí lớn, biết tự động đi vô nhà, tôi cũng đỡ lo. Tôi căn dặn, don't talk to stranger, walk straight home, con bé biết nghe lời lắm.

Gần hơn năm năm sống ở Mỹ, tôi mới quen dần với vụ đổi giờ, spring forward, fall fall back, nghĩa mùa xuân vặn đồng hồ tới một giờ, mùa thu sửa lại một giờ.  Qua đây mới thấy câu ca dao tục ngữ tháng năm chưa nằm đã sáng, tháng mười chưa cười đã tối là đúng, dù ở VN không có vụ đổi giờ này.  Phía Bắc nằm ở vỹ độ cao nên thấy sự tương phản này rõ hơn phía Nam.  Dân mới qua Mỹ, ngu ngơ không biết dù báo chí, TV, radio loan báo hà rầm; đi trễ, nhe răng cười me no english, me eat welfare...

Từ ngày có con Su cũng đỡ, mỗi lần trễ, tôi đổ lỗi cho nó đêm qua quậy. Buổi sáng, văn phòng tôi cần có hai người vào làm sớm lúc 5 giờ rưỡi, thấy tôi trễ miết, tên đồng nghiệp già thương hại, lãnh phần đi đúng giờ, còn tôi có trễ mười lăm phút hay nửa tiếng cũng okay, miễn sao xong công việc của hai thằng.  Có ông ta lo đi làm đúng giờ, tôi lại ỷ y, trễ miết.  Có hôm trễ gần hai tiếng, phần kẹt xe, phần ngủ quên, bước vào cubicle, tôi thấy một cái hủ tiền cắc dán miếng giấy Dien's donation for new alarm clock!, tôi phì cười.  Nói chung, con boss chà là của tôi khá dễ dãi, nó cũng có con dại, biết thông cảm cho tôi.

À, nhắc tới con Su, con Su được một tuổi, hôm qua cả đại gia đình đi kéo ghế, hôm nay phải chạy về cúng cho xong trách nhiệm kẻo bà nội la.





6 comments:

  1. A' tro+`i, 2 co^ nho? ma(.c a'o gio^'ng nhau de^~ thuo+ng chu+a kia`. Happy tho^i no^i Xu ne`!!

    ReplyDelete
  2. Mừng thôi nôi bé Xu nhen. Chúc bé mau ăn, chóng lớn cho ba mẹ được nhờ nhen.

    Chèng ui, vèo 1 cái là tụi nhỏ lớn bộn luôn heng anh.

    Dzậy là bên nhà anh cũng có tục cúng thôi nôi cho tụi nhỏ há. Bên gia đình DQ thì hổng có, nhưng nếu là con trai thì khi thôi nôi, thả 1 mớ đồ đạc xuống cho thằng nhóc lượm thử xem mai này nó sẽ mần chi. Cái phong tục này là từ đời ông cố, ông tổ bên Ngoại lận. Còn bên Nội của tụi nhỏ thì bà nội cũng có cúng thôi nôi cho tụi nhỏ. DQ hổng biết cúng nên đứng dòm thôi hà :)) :)

    Mừng bé Xu 1 tuổi nhaaaaaa

    ReplyDelete
  3. Mừng bé Xu lên 1 nha ...2 cô nàng đều tươi rói, thiệt đẹp gái như Mẹ .

    ReplyDelete
  4. Bé Xu có đôi mắt thật to và thật sáng, happy birthday con!

    ReplyDelete
  5. Mừng con lên một tuổi. Đậu hồi nào đến giờ chưa bao giờ xài alarm hết nhen. Hồi đi học có thử một lần, cả đêm không ngủ đuợc vì chờ alarm went off. :) Nên bỏ luôn từ đó.

    ReplyDelete
  6. Cám ơn mấy bác gửi lời happy birthday to Su, hai tấm hình của con át hết bài blog của cha, agrrrr, ganh :)

    Mấy đứa đầu còn làm rầm rộ, sang đứa sau, đứa nào cũng qua loa cho xong chuyện vì bận rộn, mệt đứt hơi. Tối qua tui leo lên giường ngủ một giấc từ 8:30 PM đến 4:30 AM, để mặc mẹ con nhà nó muốn làm chi thì làm. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.