Monday, March 8, 2010

Nhiếp ảnh

Khi tôi chú tâm bỏ công ra tìm tòi về nhiếp ảnh thì đã ngoài ba mươi, lý do: nghèo, chơi nhiếp ảnh tốn bộn tiền.  Sau đám cưới, giận tên phó nhòm ở VN làm phách, về đây, tôi quyết định tân trang lại bộ đồ nghề, cái Minolta X700 manual focus cũ để lại tặng Th., tôi sắm cái Nikon N80 auto focus mới ra.  Thời đó, Nikon N80 được đánh giá khá cao, baby của F100, sau F4 và F5 của dân pro hai bậc.

Nhưng nghề chơi nào cũng khá công phu, tôi khám phá ra nhiếp ảnh có nhiều thể loại như chân dung (portrait), thiên nhiên (nature), cận ảnh (macro), phóng sự (journalism), thể thao (sport)... mỗi thể loại lại cần có một ống lens khác nhau, không đơn thuần một cái lens multipurpose 28-200 là có thể ghi lại những bức ảnh thần sầu.  Thay vì tự học điều căn bản, tôi lây căn bệnh phổ thông của mấy tên amateur tài tử, gear addicted mê đồ nghề; cứ tưởng mình đã có con mắt, sắm được đồ nghề tốt là mình sẽ chụp đẹp, tay nghề mình như diều gặp gió!  Wrong, deadly wrong, chỉ tổ tốn thêm tiền.  Cũng may, nhờ có eBay, mua đồ về thử vài ba bận, lại post lên chợ trời eBay bán lại, lỗ chút chút và tiền shipping.

Thưở ấy, máy digital chưa ra, tôi chụp bằng phim, vì độ nhạy chênh lệch của phim khá cao, hình rửa ra nhìn không biết là chụp thiếu sáng (underexposed) hay dư sáng (overexposed) cho dù bạn bracket cộng trừ, tôi lại mày mò chuyển qua chụp slide.  Mà chụp bằng slide thì phải cần mua kính loupe, light box để coi, muốn khoe thì phải mua máy slide phóng lớn lên tường... ôi nhiêu khê lắm!  Phim cũng lắm loại phim chứ không phải duy nhất hai loại phim màu và trắng đen.  Có loại phim dành cho phong cảnh, có loại phim dành cho chân dung để skin tone nhìn thật, nhất là da vàng châu Á của mình.

Có hình rồi, bước kế tiếp là làm sao chuyển được hình ảnh từ phim và hình vào computer, thế là scanner ra đời, tôi cũng xài vài ba cái scanners, cái scan hình, cái scan phim.  Hình được scanned vào computer rồi làm sao in ra để khoe, máy in và giấy in thông thường không giống ảnh thật, tôi lại vác cái máy in Epson về, tốn tiền mua giấy, mua mực!  Mà máy in hình photo thì uống mực như xe SUV V8 uống xăng, như mấy dân nhậu uống bia, một cục mực màu in chừng 20 tấm 8x10 là hết, cục mực màu đen thì lâu hơn chút chút.

Chụp chân dung và snapshot như photojournalism là hai thể loại tôi thích nhất.  Khi vợ chưa qua, tôi lôi mấy đứa cháu, mấy đứa em ra làm models.  Có mùa Giáng Sinh, bày đồ nghề ra garage nhà thằng em, bắt bà con cầm đèn cầy để chụp.  Trời lạnh, anh em bà con run rẩy la ó ỏm tỏi, mặc kệ, tôi cứ chụp.  Chụp xong, lo mang phim đi rửa, mà phải rửa lớn, rồi thân tặng bà con.  Ăn cơm nhà, vác ngà voi, sao anh chụp hình em thấy mập quá, sao anh chụp tối quá, sao anh chụp không nằm chính giữa... hầm bà lằng, nghe muốn bể óc!

Năm 2001, hai vợ chồng tôi đi coi nhà để mua, vô nhà nào, tôi cũng để ý cái basement rộng chật ra sao.  Cuối cùng, trúng phải cái nhà này có basement chưa finish, tôi ưng ý liền.  Tôi sẽ finish cái basement nhưng không ngăn vách làm phòng, để nguyên chiều dài 30 feet của căn nhà, lát laminate vừa làm studio chụp hình, vừa có chổ cho anh em tới nhậu, con cháu chạy chơi thoải mái.  Vợ tôi biết trang điểm cô dâu, cái mộng anh đàn em hét níu xuân sang đâm chồi hé nụ, tôi sẽ ráng học chụp hình để đi chụp hình đám cưới.


Mộng bao giờ cũng đẹp nhưng sự thật luôn phủ phàng, lần tới, tôi kể bạn nghe về digital camera.


Khoe:


Vợ tên em họ.

Mẹ con nhà nó.

Bé Xí mới biết lật.










Bé Xi bây giờ đang là Blue Belt.

8 comments:

  1. Thích nhứt hình Bé Xí mới biết lật!

    ReplyDelete
  2. Vợ con đều xinh xắn ...U're a lucky man :)

    ReplyDelete
  3. Chị Bebo: Thanks.

    Tám: Khen hình chụp xấu đẹp, khen chi vợ con, photoshop đó nghen :)

    ReplyDelete
  4. Co' hi`nh "Me. con nha` no'", sao kho^ng tha^'y hin`h "Cha con nha` to^i"?
    Tru'c Mai thi` thi'ch nha^'t hi`nh co^ be' ma(.c do^` judo, so cute!

    ReplyDelete
  5. Thì ra hổng chỉ có 1 mình tui bị "mấy cái lens" hành đâu hơ. Anh H. ui, có dạo cái Q. cũng vác máy đi khắp nơi á. Cái Q. thì lại chỉ mê chụp ảnh thiên nhiên dzí macro thui chứ hổng mê chân dung, tay dung gì hết trọi. Còn nhớ hồi vác Cún trong bụng mà vẫn còn bắt chàng chở đi hết chỗ này, chỗ kia để "chộp" mới khổ nè. Nhắc Nikon N80 thì DQ cũng có cái nớ.

    Bây chừ thì đỡ hơn nhiều rồi, nhưng cái "thú" này thì vẫn không bỏ được, khổ vậy đó.

    Ảnh anh H. chụp pro lắm chứ bộ à. Tiếp tục nhen. Khi mô nổi tiếng thì cho cái Q. chạy lợi "bắt quàng làm họ" với nhen !!! (hôm nào siêng sẽ mang hình cảnh thiên nhiên ra "khoe" dzí dân pro này nhen ....hahahahaha)

    ReplyDelete
  6. Trúc Mai: Hình "cha con nhà tui" ở profile đó, tui làm model, bé Xí cầm máy chụp. Vùng tui ở có nhiều người Đại Hàn nên chỉ có karate và thái cực đạo, không có nhu đạo :)

    DQ: Cái N80 bi giờ rao bán craiglist không ai mua, gửi về cho VN cũng không thèm nên nằm ngâm dấm. Chụp thiên nhiên cần dậy sớm, về muộn, tui lười wá. Mấy tấm chụp ở DC là tiện đường dẫn mẹ con nhà nó đi ngắm hoa anh đào :)

    ReplyDelete
  7. Anh Hai chuyên trị Nikon hả? Em thì xài Canon. Có cái lens 50mm dùng chụp chân dung, tay dung và chụp gần gần, cái lens kit thì chụp tá lả bùng binh, còn thêm cái sigma 70-300 thì dùng chỉa lên trời bắn chim. Mà ngộ, lúc chưa có thì ham lắm, nằng nặc mua cho đuợc, mua xong bỏ xó, vì đi đâu cũng vác theo, nặng bỏ bà.

    ReplyDelete
  8. hì hì Cap, Canon vs Nikon giống như Toyota vs Honda dzị đó. Phải công nhận 1 điều là đồ Canon rẽ hơn Nikon nhiều nhưng anh không có duyên với Canon, 1 cái scanner và 1 cái digital point and shoot lúc mới ra lò đi đoong! Anh xài cái Sigma 17-50 2.8, đang chờ mua cái Sigma 70-200 2.8 OS mới wảng cáo, đẩy cái Nikon 80-200 2.8 lên craiglist chứ nặng quá! Dạo này già, tay run quá cỡ thợ mộc.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.