Monday, March 22, 2010

Tiếng hát bà cố

Tôi đặt cho Khánh Ly là tiếng hát bà ngoại, tiếng hát bà cố là Thái Thanh.

Lúc nhỏ, tôi khổ sở với tiếng hát của bà cố, cũng từ bà cô ruột tôi mê Thái Thanh.  Mỗi lần nghe bài Mùa Thu Chết ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, em nhớ cho mùa thu đã chết rồi... là tôi lại rống lên mùa thu đã chết, cho chết luôn... mùa thu đã chết, cho chết luôn... cho át tiếng hát.  Hay sau này, lớn hơn một chút, bài Nửa Hồn Thương Đau, tôi lại rống nhắm mắt chỉ thấy một cái gì nó lúc lắc...  Chịu, tiếng hát cao vút đó làm tôi nhức đầu, khó chịu, giống như giọng hát opera!

Một đêm mưa, cúp điện, nằm dỗ giấc ngủ trong căn nhà tranh phên tre của trại tỵ nạn Palawan, nghe nhà bên mở nhỏ cassette chạy pin giọng bà cố hát bài Buồn Tàn Thu của Văn Cao, tôi sững sờ.  Có lẽ, đến bây giờ, không ai có thể diễn tả hết chữ lướt trong bài Buồn Tàn Thu hay như bà cố Thái Thanh.  Ngọc Hạ cũng không bằng, Ánh Tuyết, Quỳnh Dao hay Mai Hương cũng không bằng.  Độc nhất vô nhị, chỉ có bà Thái Thanh mới có thể lướt từ thấp lên cao, nhẹ như bấc, bà hát chữ lướt đó khiến tôi có cảm giác phóng đi, lao tới...  Ai lướt đi ngoài sương gió, không dừng chân đến em bẽ bàng...  Tôi thần phục bà cố từ dạo ấy.  Khi Ng. đi VN về có tặng tôi một CD của Ánh Tuyết nhưng tôi không thích lắm, chỉ thích một bài duy nhất Gửi Người Em Gái hát theo hòa âm mới, điệu rumba.




Tôi ít có kỹ niệm với tiếng hát bà cố vì sợ nghe rồi thiên hạ bảo mình làm ông cụ non.  Qua đây, lâu lâu buổi tối, tôi ngồi một mình dưới basement, chẳng thèm bật đèn, ngồi gác chân lên bàn, nhắm mắt nghe.  Đôi lúc cao hứng, lại xách guitar ra mò đệm theo.  Những CD mới, hòa âm và âm thanh rõ và hay nhưng lại không gợi hồn bằng những cuốn băng cassette cũ.  Tôi giống như người nghe bằng tâm nhiều hơn là nghe bằng tai.  Tôi thích bài Buồn Tàn Thu là vì vậy, nghe xong, tôi thấy nỗi lòng của những bà mẹ lính, chờ chồng đi trận mạc, rồi chờ chồng đi tù, thấp thỏm chờ chồng đi vượt biên... tháng ngày mãi đợi chờ!  Bạn nghe bà cố hát Hội Trùng Dương hay Hòn Vọng Phu chưa? Tuyệt vời!

Con gái của bà cố là ca sỹ Ý Lan, tôi biết qua bài Quỳnh Hương của TCS, hát rất nhí nhảnh. Mua vài CD về nghe thử, cô nàng hát điệu và buồn ngủ quá, không thích.  Bây giờ có giọng Ngọc Hạ cũng na ná, nhưng nghe băng gốc của bà cố rồi thì Ngọc Hạ chỉ là bản copy, nghe chi nữa. Chắc tôi có máu bảo thủ nặng.

Vừa rồi giới thiệu bạn bài Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà, bạn nghe thử tiếp bài Buồn Tàn Thu đi, thấm lắm.

3 comments:

  1. Bài Buồn Tàn Thu này làm em nhớ kỳ về nhà bạn chơi ở Vĩnh Điện. Nhà cổ ba gian rộng, thấp, âm u. Những buổi tối thắp đèn bóng tròn, vàng, toả sáng chỉ một khoảng nhỏ, nằm trên phản, kế cửa sổ nghe Thái Thanh "luớt" mà nổi hết da gà vì có cảm tuởng có bóng ai ngoài cửa sổ. Bạn em kể nếu không có hơn hai nguời ở nhà thì không dám nghe TT vì sợ ................... ma. Trời mưa nữa là khỏi dám luôn.

    ReplyDelete
  2. Ý Lan điệu chảy nước, cả lúc hát lẫn lúc trả lời trên sân khấu. Nhưng Ý Lan có mấy bài hát cũng hay.

    Thái Thanh thì mình thích bà hát bài "Mùa thu không trở lại" nhất.

    "Áo anh sứt chỉ đường tà" thì mình nghe Elvis Phương, Duy Quang, Thái Châu hát chung với nhau ở ngòai, nhân dịp sinh nhật của Phạm Duy năm 2006 ở quán Văn Nghệ ở SG. Không ai hát "Áo anh sứt chỉ đường tà" hay bằng Elvis Phương. Ngọc Hạ mình nghe không "cảm" được. Ánh Tuyết cũng vậy. Mấy người này không phải hát dở, mà hát không truyền cảm.

    ReplyDelete
  3. Yeah Cap, ở VN dễ có cảm giác huyền bí lịch sử vì mình còn máu Việt nhiều.

    PD: Đôi khi là sự cảm nhận của mỗi người, như tui, tui không thể nào nghe KL hát Quỳnh Hương được, Ý Lan hát bài đó hay quá. Tui bắt được cái trẻ trung nhí nhảnh của Ý Lan khi hát bài đó nhưng không thấy ở KL. Ngược lại, nghe Ý Lan hát mấy bài khác của TCS thì tui chỉ muốn tắt đèn đi ngủ sớm.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.