Thursday, March 4, 2010

Vô sản

Tôi không còn nhớ ông nào nói, ông Lenin hay ông Marx, đại khái là "Làm cách mạng vô sản, được là được hết, mất thì chẳng mất gì". Thời mới qua định cư ở Mỹ, tôi rất thích câu này, áp dụng tối đa như câu nói của ba tôi Qua đây, trên răng dưới dế, sợ cái chi mà sợ.  Nhà tôi bốn anh em trai, thêm hai người bạn của tôi thời ở đảo, và ba tôi cùng xắn tay áo đi làm cách mạng vô sản để thành tư sản.

Ba tôi làm ca chiều từ hai giờ chiều đến mười một giờ đêm. Anh Phúc làm ca nghĩa địa từ mười hai giờ đêm tới tám giờ sáng, anh em bọn tôi buổi sáng cắp cặp đi học, buổi tối đi hốt rác văn phòng part time. Vì thế, nhà tôi ở, lúc đó, không bao giờ khóa cửa, lúc nào cũng có người đi đi về về, khỏi lo ăn trộm.  Trong nhà chẳng có gì quí giá ngoài cái TV JVC 32" bự chảng ba tôi mua bằng thẻ nợ từ Montgomery Ward, cái VCR Sony Hi Fi để anh em tôi luyện phim mỗi cuối tuần. Muốn ăn trộm cũng cần ít nhất hai tên khệ nệ khiêng đi.  Ngủ thì lăn đùng ra giữa thảm, chỉ cần cái mền, khỏi cần nệm chi phiền phức.  Lương tiền làm ra lo dồn lại trả tiền thuê nhà, phần chi phí của đời sống, phần trả nợ tiền vượt biên, dư dả chút chút thì bỏ trong nhà băng chứ có khư khư ôm cục tiền dấu dưới gối như thời ở Việt Nam đâu mà sợ.  Khi mẹ tôi qua đoàn tụ, cả nhà tôi phải sửa thói quen, ra vào nhà là phải khóa cửa, không khóa, bị la hoài.

Sáng nay tôi đọc bài Ông Cà Bì ở Xẻo Quao của Nguyễn Ngọc Tư, tôi tìm ra một mẩu người vô sản chuyên chính.  Nghèo rớt mồng tơi, nghèo mạt rệp!

Bất giác, tôi nghĩ đến những người homeless bên này. Ở đâu cũng có ăn mày, bạn đừng nghĩ ở Mỹ là không có. Lâu lâu dạo phố Washington DC, gặp họ, tôi không thích họ lắm. Tôi nghĩ, họ sinh ra ở đất nước này, tiếng Anh là tiếng mẹ đẻ, tại sao họ lại rơi vào tình cảnh ngày ngày đẩy chiếc xe đi lượm vỏ chai bia, lon nước ngọt bán lấy tiền độ nhật.  Trong khi đó, hàng triệu người nghèo khổ ở nước khác, đến đây không biết một chữ tiếng Anh lại có thể vươn lên, tạo dựng một đời sống mới sung túc cho chính bản thân mình.  Có biết bao hội từ thiện giúp đỡ, có biết bao nhiêu chương trình của chính phủ hổ trợ nhưng đâu cũng hoàn đó, cứ mỗi đợt rét về là phải lo vác xe đi lòng vòng thành phố phát mền hoặc mời các ngài về nhà trọ qua đêm để khỏi chết cóng.  Mỗi người là mỗi phần số, mỗi hoàn cảnh khác nhau, tuy nói là tôi không thích, nhưng tôi vẫn tôn trọng quyền tự do chọn lựa cách sinh sống của họ.

Ông Cà Bì lại khác, ông sống bằng sức lực của đôi bàn tay của ông, ông sống giữa thiên nhiên với nhu cầu tối thiểu của con người, và với một lòng từ bi bao la khi ông từ chối dành một phần tiền để giúp người khổ hơn mình.  Ông ta là Phật sống.

Có bao giờ bạn nghĩ về nhu cầu hàng ngày của bạn không? Lấy tôi làm ví dụ. Buổi sáng bảnh mắt ra là phải cần có ly café, à không, phải cần có kem đánh răng trước, ông Cà Bì đâu cần đánh răng, răng ổng rụng gần hết.  Ly café với sữa, với đường, đi kèm với điếu thuốc. Áo quần giày dép bận đi làm chỉnh tề, đồng hồ trang sức đeo tay, cái mũ che cái mỏ ác, cái hộp quẹt Zippo, cái phone di động, lunch box với lon Coke và hai miếng chocolate tráng miệng... lỉnh cà lỉnh kỉnh, quên một thứ là khó chịu cả ngày.  Nhà ở mùa đông có heat, mùa hè máy lạnh, tắm phải có nước nóng, tắm nước lạnh sợ ... shrink.  Mưa gió bão bùng, mất điện hay mất internet một chút là như người mất hồn.  Nếu động đất thiên tai xảy ra như ở Haiti hay Chile thì bạn và tôi sẽ ra sao?

Muốn là khổ. Hình như thuyết nhà Phật bảo thế. Nhớ, (lại nhớ), ba tôi hay ru tôi ngủ bằng cách tụng kinh sắc bất dị không, không bất dị sắc, vô vô minh diệc vô vô minh tận.  Chẳng hiểu nghĩa là gì, chẳng biết là kinh chi, cũng chẳng biết viết có trúng hay không, chỉ hiểu lơ mơ là mọi thứ đều vô thường.

Đọc Nguyễn Ngọc Tư để biết cuộc sống mình còn sướng hơn vạn người, như kiểu của Nguyễn Hoàng Nam trong bài thơ xạc li, tên vẫn chửa kwen người zân thị thành:

em về quê trên tàu thống nhất
anh về quê trên tàu việt nam
lâu lâu về để tự mình nhắc nhở
tại sao hồi đó đã bỏ đi

Giọt nước mắt bao giờ cũng chảy xuống.

4 comments:

  1. Bác trai hay thiệt, ru anh Hai ngủ bằng kinh Bát Nhã.

    ReplyDelete
  2. có nhiều ng` homeless ở bên này là họ MUỐN vậy chứ không bị bắt buộc nha. Mỗi tuần, DQ hay cùng bạn bè đi phát thức ăn cho những ng` homeless thì gặp có nhiều câu chuyện dở khóc dở cười. Có nhiều người không phải vì NGHÈO thật sự mà ra làm homeless đâu. Họ THÍCH vậy mới chết kìa.

    Cũng như ở VN bây giờ thôi, có nhiều ng` "ăn mày" nhưng là bị người khác BẮT đi "ăn mày" rồi mang tiền về "cúng" cho họ mới khốn nạn kìa !!!

    ReplyDelete
  3. Nếu động đất thiên tai xảy ra như ở Haiti hay Chile thì bạn và tôi sẽ ra sao?

    ??????

    ReplyDelete
  4. Cap: Ông già dền hay ru 2 bài, bài này và bài kinh Sám Hối.

    DQ: Nghe đâu là mấy trự bắt con nít, giống như phim Slumdog Millionaire.

    Chị BeBo: Lúc đó, vợ sẽ biểu lo đi xin sữa cho con, không cho ngồi update blog làm breaking news. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.