Saturday, April 17, 2010

Chính Trị: Nói hay Đừng?

Khi nói chuyện với bạn bè, có hai đề mục tôi ít khi đề cập tới là Chính Trị và Tôn Giáo, tránh sự xích mích, tranh cãi. Một phần, đó là kinh nghiệm của sự giáo dục dưới mái trường XHCN. Phần khác, là sự sinh tồn.  Xưa, học bộ môn Chính Trị, hay môn Sử, tôi chỉ ậm ự cho qua, miễn sao được con 5, đủ điểm trung bình lên lớp.  Kệ thầy cô giáo muốn giảng gì thì giảng, nói gì thì nói, trong lòng cũng biết thầy cô cũng chỉ nhai đi nhai lại giáo án, kiếm miếng cơm bỏ bụng.  Đối với bạn bè chung lớp, tôi cũng ít khi hỏi ba mẹ bạn ngày xưa làm gì, vì câu trả lời tôi biết chắc sẽ là không biết, có ai dại gì kể ba mẹ mình ngày xưa là ông này bà nọ để bây giờ đi học tập mút mùa lệ thủy!  Khi còn đi học, khoác chung màu áo trắng, mọi đứa học trò như nhau, bình đẳng, tôi yêu cái thời đó lắm, không muốn chuyện không hay xảy ra.  Im lặng là vàng.

Bây giờ, tôi sống ở một nước có quyền tự do ngôn luận cao, vậy tôi có nên thay đổi quan điểm xưa của mình hay không? Tôi nghĩ là nên.

Kỳ bầu cử tổng thống Mỹ vừa rồi rất thú vị, lần đầu tiên nhà tôi chia làm hai phe, tranh cãi nhau dữ dội.  Mẹ tôi khuyên anh em tôi nên bầu cho ông Thượng Nghị Sỹ Cộng Hoà John McCain vì ông ta từng tham chiến và bị tù ở hỏa lò Hà Nội, mình là gốc người Việt nên biết ơn, trả cho ông ta lá phiếu nhỏ nhoi. Trong khi đó, thằng em út tôi và thằng em họ sinh sau 75 lại quá chán nền kinh tế tụt dốc, ra sức ủng hộ ông Obama, phe Dân Chủ.  Kết quả bầu cử ra sao, hẳn bạn đã biết, điều tôi muốn nói là chính trị đã đi vào đời sống bình thường của người dân xứ này, đó là ý thức của sự dân chủ.  Kế đến, sự tôn trọng ý kiến lẫn nhau, dù trái biệt, mỗi người đều được nói lên suy nghĩ của mình, hoặc bằng tiếng nói, hoặc bằng lá phiếu.

Tôi sống ở Mỹ đã 23 năm, có quốc tịch Mỹ, vậy tôi có quyền nói về hiện tại của quê hương cũ của mình hay không?  Nhất là vấn đề liên quan đến Chính Trị? A, it's a good question, cho tôi tự khen tôi một câu cái đã, thể nào cũng có màn tranh luận.  Bàn tay có hai mặt, mặt trắng, mặt đen. Sự việc nào cũng vậy, có mặt trái, mặt phải, người biết suy nghĩ tất phải nghĩ đến hai mặt, nghĩ một mặt là phiến diện.

Nghĩ đi, tôi là người Mỹ gốc Việt, nếu tôi quên gốc, mất gốc, tôi thật sự thành người Mỹ, tôi sẽ chẳng màng đến cái nước VN nghèo nàn lạc hậu hay một chính thể từng xua tôi ra biển, lao vào cái chết để tìm đường sống.  Do đó, tôi tự cho tôi cái quyền được nói, được viết, được chỉ trích những khiếm khuyết, những hủ lậu, những thối nát... đã và đang xảy ra ở VN.  Tôi tham gia Talawas, tôi năng nổ "đối thoại", góp ý kiến, ý cò... nhưng rồi tôi chán bởi tôi chỉ nói với cái đầu gối của tôi.  Mất thời gian kinh khủng.  Có rất nhiều ý kiến của người trong nước vẫn mang lập luận rất ư buồn cười, tôi không muốn nêu ra, nếu bạn thích, cứ vào Talawas đọc vài bài, bạn sẽ tìm thấy ngay.  Thậm chí, có những người đã từng du học ở Mỹ, nhưng họ vẫn không học được cái hay của nền dân chủ xứ này để về làm phong phú hơn cho quê hương. Họ cho ý kiến của người Việt hải ngoại chỉ mưu đồ lật đổ chế độ, là ngoại lai.  Wrong, bạn phải chấp nhận ý kiến trái chiều để biết được nhược điểm của mình hầu bạn bước tới hoàn diện hơn. Bước tới hoàn hảo là nói phét. Tốt hơn hiện tại mới đúng.  Và bạn nên tôn trọng ý kiến của những người sống ở hải ngoại như tôi.  Vì chính cái lòng yêu quê hương cũ nặng trĩu, họ mới bày tỏ quan điểm, lập trường của mình.

Bây giờ nghĩ lại. Tôi nghĩ sự tự ái khiến người trong nước cho rằng ý kiến của người Việt Hải Ngoại chỉ là phá đám. Cũng đúng. Tôi viết, tôi chỉ trích, tôi chê bai đong đỏng như một người Việt chính cống, nhưng khi đụng tới, tôi lại la lên rằng tôi là người Mỹ, I'm American, I need to talk to my counselor.  Tôi bỏ đi cho đã, rồi lại về vác đi một em đẹp lựng khiến mấy nàng xinh xinh một chút là mơ có chàng Việt Kiều về rước đi, còn ai ở lại đẻ con, xây dựng đất nước!  Xin thưa, bạn có can đảm ở lại xây dựng đất nước, đất nước đó là của bạn, tôi không tranh giành gì nồi cơm của bạn, tôi chỉ mong mõi bạn hãy thôi xây lâu đài trên cát. Bạn đi Đông, đi Tây, bạn đã thấy, bạn học cao, bạn nên biết suy nghĩ.

Tôi có còn muốn tranh luận hay không? Đương nhiên là vẫn còn, nhưng tôi không muốn tranh luận với nặc đanh hay cuồng tín.  Và tôi tin rằng sự tranh luận phóng khoáng đặt trên sự tôn trọng lẫn nhau sẽ mang lại nhiều điều bổ ích cho hai bên. Đã đến lúc nên nói về Chính Trị, dù bạn còn rất trẻ. Nhưng xin đừng nói lái cái tiêu đề của tôi như ông Hiếu Chân đã từng nói, nứng hay đòi.

4 comments:

  1. Thích bạn dùng từ rất mạnh trong bài này...Tui cũng không muốn tranh luận với nặc danh hay cuồng tín...và những người còn quá nông cạn , ấu trí nữa.

    ReplyDelete
  2. LOL chị BeBo, chắc hôm wa giận boss đị bắt đi làm ngày thứ bảy nên ngồi văn phòng một mình tui mạnh miệng.

    ReplyDelete
  3. Hì anh, rất thích bài viết của anh, mặc dù vào đọc hơi trễ, lời văn mạnh mẽ nhưng hơi giận dữ.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn Guong Le, chắc lúc đó tui bị ám ảnh blog Nguyễn Hưng Quốc nên tui cố học cách hành văn của ổng á :)

      Delete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.