Monday, April 19, 2010

Donna Donna

Khi tôi bị nhức đầu, tôi hay tìm về âm nhạc.


Lúc xưa, trên Paltalk, có anh Dũng vừa hát, vừa đệm đàn guitar bài này hay lắm. Nghe anh ấy hát, tôi lại nhớ nhừng đêm cúp điện, chạy ra đàn đúm bạn bè ngồi trên đường rầy xe lửa, cổng số 6.  Hai cây guitars, thằng solo, thằng đệm móc, cứ mơ sau này lớn sẽ họp thành ban nhạc.  Lớn chút nữa, là những đêm tới nhà mấy cô bạn học tán láo, kéo ghế ra trước cửa, đờn hát nho nhỏ.  Cúp điện, ánh đèn dầu lung linh, tối tối, thấy đời mờ ảo đẹp hẳn lên.  Có điện, ai về nhà nấy.

Mời bạn nghe lại.  Ông Phạm Duy ngoài tài phổ nhạc từ thơ, còn có tài đặt lời Việt cho mấy bài nhạc ngoại quốc.  Bài này hình như được ông ta đặt là Thương Tiếc.  Và được giễu nhại là Đô La, Đô La...


No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.