Tuesday, April 13, 2010

Lời cảm ơn.

Thế là hết. Sau bốn tháng dài, mỗi ngày tôi đọc đi đọc lại từng chương của blog Mùa Biển Động mới được đánh máy đăng lên, nhà văn Nguyễn Mộng Giác dừng lại ở chương 185, cho nhân vật Ngữ bị du kích bắn sau lưng, té sấp khi chạy trốn trong cuộc vượt biên hụt, không nói rõ sống hay chết. Theo tôi, tôi nghĩ Ngữ chỉ bị thương, vẫn còn sống tới ngày đến bến bờ tự do để viết lại những mùa biển động của quê hương.

Bốn tháng, như lời nhạc của ông Phạm Duy, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, tôi sống lại khoảng đời lên voi xuống chó ấy.  Tôi hiểu thêm ra tại sao ba tôi bị/được chuyển vào quân khu IV từ sư đoàn 1 bộ binh sau vụ tranh đấu Phật giáo; nhờ đó, ba tôi gặp ông bác sỹ gia đình hiện tại của tôi, bác Nguyễn Sơ Đông.  Tôi hiểu thêm lời kể của mẹ tôi khi Mậu Thân, tôi hai tuổi mếu máo khóc chuối mà chia, chuối mà chia ở nhà bà cô ruột tôi bên kia cầu Tràng Tiền, đường Duy Tân.  Tôi hiểu thêm chút ít về tàn cuộc binh đao...

Với bốn tập đầu, tôi còn là nít nhỏ, không dám có ý kiến; với tập cuối cùng, Tha Hương, tôi đã sống qua, biết chút ít. Tôi thấy nhà văn Nguyễn Mộng Giác không tả đến cảnh đổi tiền. Tôi nhớ hình như tới hai bận đổi, mỗi lần đổi là mỗi lần Sài Gòn xôn xao phố xá. Tiền được đổi theo đầu người có hộ khẩu, những người có giấy tờ đi đường, có đăng ký tạm trú được đổi ít hơn.  Cô ruột của mẹ tôi (tôi gọi là bà cô) chạy qua nhờ mẹ tôi đổi giùm vì hộ khẩu của gia đình tôi đến năm mạng.  Đồng tiền bấy giờ khá lớn, thay vì nói năm mươi xu, người ta gọi là năm hào, nghe lạ tai lắm. Nếu tôi nhớ không lầm, tỷ giá đổi là 500 đồng tiền VNCH đổi ra 1 đồng tiền mới, tiền Nam, tiền Bắc lung tung.  Huế thuộc Bình Trị Thiên, xài tiền bắc, trong khi cách chỉ một ngọn đèo Hải Vân, Đà Nẵng thuộc Quảng Đà lại xài tiền nam.  Mỗi lần xe đò qua đèo Hải Vân, dừng ở Lăng Cô là nghe người ta leo lên rao Ai đổi tiền khôn? Ai đổi tiền khôn?  Sau đó, một lần nữa đổi tiền để thống nhất vấn đề tiền tệ trong nước.

Bên cạnh cái bực mình về những điều không đúng về ông quận trưởng Diên Khánh, tôi bực thêm chuyện nhân vật Ngữ chẳng bao giờ nghĩ đến con cái, chỉ lo cho những đứa con tinh thần, mấy cuốn truyện đã in, mà không bao giờ nghĩ tới thằng Bình con ruột!  Hay xa hơn, thằng Thuận con rơi!  Khi đi tù về, nhà văn không cho nhân vật Ngữ một dòng nào băn khoăn về tương lai con cái, đôi khi còn ghen với con. Tôi thấy kỳ quặc, không một chút tình phụ tử trong nhân vật Ngữ, khác hẳn hình ảnh của ba tôi khi mới ra tù!

Dù sao, tôi cũng phải cám ơn nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã cho đọc free on line toàn bộ tác phẩm của ông suốt bốn tháng qua. Tôi chưa biết giờ lunch sẽ làm gì đây, tôi đã chán chơi Sudoku; có lẽ, tôi sẽ đọc lại Sông Côn Mùa Lũ. Mỗi ngày, một chương.

6 comments:

  1. Anh H. ui, đổi tiền thì có đến 3 lần lận mà.

    - Lần thứ nhất vào ngày 2/9/1975 : Ở Miền Nam, đổi tiền của chính quyền Sài gòn cũ bằng tiền Giải phóng theo tỷ giá 500 đồng tiền cũ = 1 đồng tiền mới giải phóng. Có phát hành thêm các loại tiền: 10 xu, 20 xu, 50 xu và 1 đồng, 2 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 50 đồng.

    - Lần thứ hai ngày 3/5/1978: Thống nhất tiền tệ trong cả nước. Ở miền Bắc đổi từ tiền cũ sang tiền thống nhất theo tỷ giá 1 đồng cũ = 1 đồng tiền mới thống nhất. Ở miền Nam đổi tiền giải phóng sang tiền thống nhất theo tỷ giá 1 đồng giải phóng = 8 hào tiền thống nhất. Có phát hành thêm các loại tiền 5 hào, 1 đồng, 5 đồng, 10 đồng, 20 đồng, 30 đồng, 50 đồng, 100 đồng.

    - Lần thứ ba ngày 4/9/1985: Đổi tiền cũ sang tiền mới (tiền hiện đang dùng) theo tỷ giá 10 đồng tiền cũ = 1 đồng tiền mới. Có phát hành theo tiền loại 10 đồng, 20 đồng, 50 đồng.

    ReplyDelete
  2. đọc ngày trước, tháng sau nhen :) :)

    ReplyDelete
  3. DQ: Tui quên khuấy lần ba. Lạ thật, không nhớ gì hết trơn. Hình như lần đó không sôi nổi bằng hai lần trước vì ông nhà nước cho đổi thoải mái hơn.

    ReplyDelete
  4. DQ lại tưởng lần thứ 3 đó là anh đã qua bên này mất tiêu rồi chứ.

    ReplyDelete
  5. Hôm rồi có đọc blog anh thấy anh giới thiệu cuốn này, em đã đọc. Đọc để hiểu thêm về những ngày loạn lạc hiểu thêm tại sao tía mình luôn có tư tưởng chống cộng (trong khi mình vẫn thấy tốt...hixhix), hiểu thêm những ngày tháng "học tập" của tía khổ cực như thế nào. Tía hay nói "đời tía đúng là lên voi xuống chó" mà mình thì lại không hiểu tía lên voi như thế nào mà xuống chó ra sao? Bây giờ thì đã hiểu chút ít rồi. Em cũng không thích nhân vật Ngữ nữa thấy nhân vật này ích kỷ quá chỉ lo cho bản thân mình thôi gia đình con cái thì lơ lơ làm sao đó. Lãng thì được, thực tế chứ không trên mây đôi lúc ở đời cần phải như Lãng mới sống được anh à.Còn những người phụ nữ trong tác phẩm này đều khổ, thật là đáng thương, có lẽ thời cuộc đã làm khổ con người. Cám ơn anh nhiều hôm nào có quyển này hay hay nhớ giới thiệu nữa nhé anh!

    ReplyDelete
  6. miss_sadec: Vào website của Nguyễn Mộng Giác, đọc thêm Ngựa Nản Chân Bon, nếu chưa đọc :) Dạo này đầu óc tui lo ba chuyện trên trời dưới đất nên tui đọc mí cuốn như Z28 cúa Mỹ, Jason Bourne :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.