Thursday, April 22, 2010

Thời đi học, tôi có tên bạn thân, hai thằng bảo nhau rằng mình là con dân của thần Vệ Nữ, nói huỵch toẹt ra là hai thằng có chung cái tật mê... gái!  Và mê đi uống café.

Năm 12, hai thằng bị thầy Hồ Đắc Anh, dạy Hóa nhéo tai vì hai thằng bị dưới điểm trung bình, phải thi lại môn Hóa. Ông phán: Tao biết hai thằng bây học được, chỉ cái tội mê gái, theo gái. Hai thằng bây nói cho tao biết tại sao tụi bây thiếu điểm!  Tôi và bạn tôi thưa rằng tụi tôi thi ĐH không có môn Hóa, tôi thi Sư Phạm Anh, với Toán, Văn và Anh Văn, còn bạn tôi thi Kiến Trúc với Toán, Lý và Vẽ, nên tụi tôi không học Hóa, chỉ cần đủ điểm trung bình tốt nghiệp xóa nạn mù chữ.  Thầy Anh, gốc Quảng Nam, lấy cô Nguyễn Thị Ngợi, cũng dạy Hóa tụi tôi lúc cấp 2, hai vợ chồng thầy cô rành tụi tôi sáu câu vọng cổ. Hai ông bà viết chữ khá na ná giống nhau, rất đẹp và lã lướt; ông coi Đoàn trường, bà coi về Đội trường nên tôi không mặn mà thầy trò lắm.  Thầy nghe hai đứa tôi ca cải lương, hỏi qua loa vài câu căn bản, cho hai đứa đủ điểm tốt nghiệp.

Thật ra, hai thằng lúc bấy giờ còn nhát gái ghê lắm, mê là mê ngó, mê nhìn.  Tôi và bạn tôi mỗi tối hay đóng đô ở quán café Đỉnh Thiêng, gần ngã ba ông Tạ, tôi mê mái tóc đen mướt, dài đến huyền thoại của cô hàng café. Cô học chung trường, chung khối, khuôn mặt lầm lỳ ít nói, người ốm khẳng khiu nhưng không hiểu sao lại kích thích cái đầu tôi như vậy. Bữa nào có cô bưng café ra, ly café bỗng đậm đà hẳn ra, thật đấy bạn ạ.  Quán nằm trong hẻm, có giàn máy Akai và băng nhạc ngoại quốc cũ nên thu hút khá nhiều thanh niên có máu văn nghệ. Anh ruột của cô nàng mê Beatles, để râu quai nón và mái tóc bồng bềnh như Paul, lâu lâu tôi thấy cầm guitar đánh theo nhạc, dáng dấp rất ư là nghệ sỹ. Một đêm trước giờ Giáng Sinh, hai thằng tôi ngồi đồng, quán khá vắng vì thiên hạ chuẩn bị đi nhà thờ rồi party, tôi thấy áy náy rằng cả hai tên không có chút quà văn nghệ nào cho cô hàng café, ngay đến một tấm thiệp. Trầm ngâm một hồi, bạn tôi bảo tôi ngồi lại, hắn xách xe đạp về nhà vẽ thiệp tặng, tôi vỗ vai bạn tôi hoan hô.  Nửa tiếng sau, hắn quay lại với tấm thiệp vẽ bằng màu nước, năm ấy, hắn học ĐH Kiến Trúc năm thứ nhất. Tụi tôi xin thêm bình trà và đưa tấm thiệp, lần đầu tiên cô ta kéo ghế ngồi lại nói chuyện với bọn tôi.  Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi, tôi có một đêm Giáng Sinh thi vị như thế.

Nhắc tới Đỉnh Thiêng quán là nhắc tới bài Hello của Lionel Ritchie, ôi mê mẩn! Mê nghe đi nghe lại, chép lời ra giấy, tập hát tập đệm... Hello, is it me you're looking for? I can see it in your eyes...

Trước ngày đóng đô Đỉnh Thiêng, hai đứa tôi ngồi café Mai lề đường Trương Minh Ký, quá ngã tư Nguyễn Huỳnh Đức. Café vợt, bắp rang nhưng nhà có ba bốn chị em người Huế đứng bán, cô chị cả lớn tuổi hơn tụi tôi, đẹp nhất. Những tối cúp điện, thanh niên ngồi tràn lề đường, bên cạnh là cửa hàng bán gạo đóng cửa, hàng café mượn cái sân bày chục cái ghế đẩu nhỏ.  Câu chuyện râm rang đủ thứ, chuyện trên trời, chuyện dưới đất, chuyện cười, chuyện phịa, chuyện chỉa tay lên trời thề là có thật trăm phần trăm... uống hết ba bốn bình trà cũng chưa hết chuyện! Chừ nghĩ lại, không biết tại sao hồi đó lại tôi lại miệng mồm đến thế?!?! Và một điều nữa, tôi phải khâm phục tôi lúc ấy, uống café, uống nước trà nhưng ít đi đái!  Không như bây giờ ngồi uống một hai chai bia là xin lỗi đứng dậy chui vào toilette.  Cũng có thể trời Sài Gòn nóng, đổ mồ hôi nhiều hơn ở đây, nhưng café lề đường thì chỉ có tường đè gốc cây.

Mỗi tối, hai đứa tôi ngồi quán café từ 7 giờ, canh sắp hết TV là lo đạp xe về kẻo nhà khóa cửa đi ngủ.  Đó là cử tối, cử sáng từ 6 rưởi sáng. Qua một đêm, có quái chuyện gì mà nói, nhưng hai thằng cứ thích ngồi lề đường ngắm mấy cô đạp xe đi học.  Quán nằm quá bãi đất trống (bây giờ đã không còn trống), cuối đường Trương Minh Giảng.  Bạn tôi đậu vào Kiến Trúc, tôi rớt Sư Phạm, sáng sáng xách xe đạp đóng thùng đi bỏ bánh kẹo cho mấy hàng quán lẻ.  Hai thằng ngồi đếm, này DT, TP đi hoc. Kinh Tế, này TN đi học trung học Thương Nghiệp, này BV đi học Sư Phạm... hai cái đầu cứ ngoáy qua ngoáy lại từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái, mắt dò theo từng bóng hồng đạp ngang qua. Những năm ấy, xe hơi, xe gắn máy còn ít, phần đông là xe đạp, đường phố không ồn ào bụi bặm như bây giờ, còn chút nên thơ.  Sau, tôi về ngồi lại, không còn cảm giác cũ nữa, đường phố quá đông đúc, người đi chen chúc, lúc nhúc!  Uống đến 7 giờ 15, bạn tôi đạp thẳng lên Sài Gòn học, tôi rẽ Kỳ Đồng qua đường Lê Văn Duyệt kiếm cháo.

Hai mươi mấy năm sau, hai thằng kéo nhau lên sân thượng quán Trăng, đường Tân Canh, ngồi nhắc lại chuyện cũ. Thú đi uống café nghe nhạc ngắm cô hàng café đã hết, cái tật mê (ngắm) gái vẫn chưa bỏ được.  Nhưng mấy cô Sài Gòn bây giờ ra đường che mặt kín mít, phóng xe lạn lách ào ào, còn đâu cái thanh thản chậm rãi để mà ngắm. Đằng sau những khẩu trang ấy, chưa chắc là người Sài Gòn.  Tôi mượn câu hát bảo bạn tôi:

Hãy cứ vui chơi cuộc đời,
đừng cuồng điên mơ trăm năm sau,
còn đây em ngọt ngào,
đứng bên trời yêu dấu,
nhìn mây trôi đang tìm về núi cao

Hãy cứ vui chơi cuộc đời,
dù ngày mai em như chim bay,
bỏ quên đây một người,
hát bên trời gian dối,
dù ta như con đường dài vắng người...

Hãy cứ vui như mọi ngày...

6 comments:

  1. Chao anh H, tinh co doc bai nay thay anh nhac toi ca phe Dinh Thieng, co anh Binh de rau quai non, danh dan ghi ta tuong nghe sy, vay la hoi do minh xem la hang xom chac. Anh hoc PN voi chi Trang hay la chi lon hon?
    Hihi anh van con goi duong Truong Minh Ky hen, moi thoi doi thanh Nvt, gio la Lvs...Gia dinh em o do tu nam 72, dung la xu dao moi sang som nghe chuong nha tho do vang vang. Em cung co chi hoc PN con em thi roi Vn chua du tuoi vo...Nho xom nho va nhung ngay xua than ai qua xa.

    ReplyDelete
  2. OcHen: Trang học PN cùng thời với anh nhưng không học chung. Anh ở phía trên này, gần cổng xe lửa số 6 :) Vậy chắc chắn là hàng xóm rùi á :)

    ReplyDelete
  3. Anh H hoc thoi do chac co the biet may ba chi chong cua em, nhung cai ten rat Hue ne: Huyen ton nu doan h, huyen Ton nu doan k. Cung gan ca phe DT do. Gan cong xe lua so 6 thi em nho cai quan canh bun ne, gan Nguyen Huynh duc thi co ong Tau ban hu tieu bo vien, di ngang luc nao cung nuoc nuoc mieng ung uc vi lau lam moi duoc an mot lan. Toi chut xiu co pho Tam hiep bang hieu co dau con bo cuoi ma minh chua tung duoc an qua! Sao ky uc cua minh toan la bi do an am anh khong vay ne troi!

    ReplyDelete
  4. Tiếc quá, anh không biết mấy bà chị của chồng em dù anh là dân kỳ cựu 7 năm PN :( Nhắc cái quán ông Tàu bán hủ tíu đó hehehe năm 99 anh về, sáng năm giờ anh đi ăn vì cái bụng còn là 5 giờ chiều bên này, ăn xong, có con ruồi dưới tô! Anh đưa cho ổng coi, ông nhe răng cười!!! :) Năm 2005 anh có về lại, cũng sáng 5 giờ đi bộ lòng vòng hẻm vào quán ĐT kiếm gì ăn nhưng không còn nhận ra quán. Lúc đó, anh ở hotel mini ở hẻm 333.

    ReplyDelete
  5. Thiet ha? Em o hem 305, hay la hem thay kem do, con hem ca phe DT la 307, ba me chong em van con o do...May la anh an xong roi moi thay con ruoi, khong ruin appetite toi phut chot ha. Lam em nho co lan duoc ba chi dat di quan che gan khuc Tran quang dieu, tuong co hot dau do lon vo ai nhe nham ngay san pham cua con gian...oe...oe....nhac lai van con gom. Gap hang xom hut tu nhien em mo may 888 tia lia, anh H thong com nghen.

    ReplyDelete
  6. Nhà cũ của anh ở hẻm 63 đã bán rùi :( Trời, só rì cái gì, blog mà gặp người biết chuyện mình blog là mừng hết lớn, nhỏ lại, wên già :)))

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.