Friday, April 30, 2010

Ngày này, năm ấy...

Ngày này, năm ấy, tôi chỉ là thằng bé con lên chín, chưa được phép mặc quần xì, còn bận xà lỏn tòn ten chạy chơi quanh nhà bà ngoại tôi mới mua trước đó vài tháng, chưa được phép ra ngoài đánh bạn cùng con nít hàng xóm. Sáng đó, ba tôi ngồi lỳ ôm cái radio trên gác. Khoảng chín, mười giờ sáng, mẹ tôi như không còn chịu nỗi cảnh tù túng trong nhà và cái radio, bà dắt tôi ra đầu đường xem xe cộ ngược xuôi. Trên đường Trương Minh Ký, tôi thấy hàng loạt cờ màu đỏ, xanh, vàng vung cao trên mỗi chiếc xe chạy qua, có chiếc là GMC hay Dodge nhà binh cũ, có chiếc lạ mắt không biết hiệu chi nhưng chiếc nào cũng có nhiều thanh niên đeo băng đỏ đu theo hò hét vung cờ và những người bộ đội mặc quân phục màu xanh lá cây, đội nón cối.  Thỉnh thoảng, có người giơ súng bắn chỉ thiên, thiên hạ đứng hai bên đường vỗ tay hoan hô nồng nhiệt.

Hết. Ngày trọng đại của dân tộc chỉ gỏn lọn mấy giòng chữ đó trong ký ức của tôi.  Bạn có nhớ gì không? Hay lúc đó, bạn chưa sinh ra đời?

Sau đó, cũng như mọi nhà ở Sài Gòn, một tấm hình lạ được chưng lên giữa phòng khách, một bảng khẩu hiệu "Không Có Gì..." và một lá cờ mới được treo trước cổng nhà.  


Ba mươi lăm năm qua, tàn cuộc binh đao, tôi vẫn chưa đủ điều kiện tài chánh để làm theo bài hát này:

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.