Thursday, April 29, 2010

Ngụ ngôn mùa xuân

1.  Bắt chước chị saurieng, lấy cái tựa thật kêu, kể bạn nghe chuyện cười café với dân Kiến Trúc.

Thằng con trai, khi mới lớn, là con cọp. Đi đâu hắn cũng hung hăng, phách lối, gây gỗ, đánh lộn, cho rằng ta đây là nhất.

Khi có bồ, nó thành con công. Ra đường, nó biết chải chuốt đầu tóc. Gặp gái, nó xoè đuôi múa dịu dàng.  Nó hót líu lo...

Vậy khi nó có vợ, nó thành con gì? Xin thưa: con lừa.

Oh, man, sometimes I feel like an ass!


2.  Xưa, năm học 12, tụng Tố Hữu, có bài thơ Cô Gái Sông Hương:

...trời trong veo, nước trong veo
em buông mái chèo
trên giòng Hương giang...
trăng lên, trăng đứng, trăng tàn,
thuyền em rách nát có lành được không?
Răng không, cô gái trên sông
ngày mai cô sạch từ trong ra ngoài
thơm như bông nhụy hoa lài
sạch như nước suối ban mai giữa rừng...
 
Ngồi dưới, nghe cô giáo Văn giảng bài, tôi cười cười thầm thì bên tai H.:
 
- Cha này xạo quá! Làm gì có chuyện rách mà vá lành lại được! Xạo ke!
 
Chừ, đọc bài này trên BBC, tôi mới thấy mình là ếch ngồi đáy giếng! Tố Hữu quả là một nhà tiên tri đại tài!
 
 
3. Chiều qua, tôi đọc bài thơ Qua Sông của nhà thơ Tô Thùy Yên đăng trên blog của ông TS Nguyễn Hưng Quốc. Trên keyboard, một giọt nước ướt đọng lại tự bao giờ!  Ngồi thật lâu, lặng người!  Ơi con gió cuối tháng Tư, sao mi quá nghiệt ngã!!!

No comments:

Post a Comment

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.