Thursday, April 8, 2010

Nha Trang: thành phố của tuổi thơ tôi (3)

Tết năm 75, hai cây mai trong chậu kiểng đặt bên cửa hông vào phòng ăn nở rộ đúng ngày mùng một Tết, mẹ tôi mừng bảo chắc năm nay đường công danh của ba tôi sẽ tấn tới. Ba tôi mang lon thiếu tá thực thụ đã gần hơn năm năm, bè bạn cùng lứa đã có người mang lon đại tá, như bác Thông nắm Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 45 Bộ Binh. Trong năm, sáu ông quận trưởng ở tiểu khu Khánh Hoà, các quận Khánh Dương, Vạn Ninh, Vĩnh Xương, Ninh Hoà, Cam Lâm và Diên Khánh, ba tôi là trẻ nhất, lại học cùng trường với ông Tỉnh Trưởng nên ông ta thân tình coi như đàn em, ba tôi rất kính trọng ông ta. Nếu được về làm ở tiểu khu, ba tôi đỡ khỏi xách xe Jeep đi đi về về Nha Trang - Thành. Phần tôi đã xong nửa lớp bốn, bắt đầu ngó tới chữ trung học, nghe cụm từ vào được Đệ Thất sao oai phong lẫm liệt. Đổi từ trường nhỏ của quận lỵ về trường của thành phố, sức học trong lớp của tôi không thay đổi mấy, tháng nào cũng mang bảng Danh Dự đứng nhất nhì lớp về khoe khiến tôi khá tự tin, hy vọng mai mốt ba mẹ tôi sẽ cho tôi vào học trường tư thục Hàn Thuyên để so tài với những cậu học sinh giỏi khác của thành phố.

Có ai ngờ rằng chỉ vài tháng sau đó, trời làm đứt phim!

Khi chú tài xế lái chiếc xe Jeep của ba tôi chở mẹ con tôi và bà ngoại tôi vào cổng quân sự của phi trường Nha Trang gặp ba tôi đã ở đó trước, ba tôi bảo vừa có lệnh cho quân cảnh là nội bất xuất, ngoại bất nhập! Ba tôi dặn mẹ tôi là chỉ thu dọn áo quần cho con cái đủ đi ba ngày rồi về, không có chi phải lo lắng nhiều hết. Mẹ tôi theo lời, bỏ lại tất cả mọi giấy tờ nhà, đồ đạc... áo quần bỏ vào mấy cái túi gọn nhẹ, tay xách nách mang bốn anh em tôi và bà ngoại theo chú tài xế vào phi trường. Tôi hí hửng như tham dự một trò chơi lớn, mừng là sắp được ngồi máy bay, mừng là được vào lại thủ đô Sài Gòn hoa lệ. Tôi có dự trại Hướng Đạo toàn quốc ở Trảng Bom, đã từng ghé Sài Gòn một đêm, biết mùi vị Sài Gòn hơn hẳn thằng em kế tôi.

Phi trường quân sự Nha Trang la liệt mấy chú lính bận quân phục rằn ri, mấy chú lính băng bó tay chân trắng toát nằm đầy trên bãi cỏ và sàn xi măng ngoài trời. Nắng hắt lên từ sàn xi măng nóng ghê gớm, gió biển không thèm thổi lên, mẹ con tôi lúp xúp ngồi đợi máy bay thật lâu. Không còn nhớ ngồi đợi bao lâu, không còn nhớ hai đứa em nhỏ của tôi cẳn rẳn ra sao, không còn nhớ sắp hàng leo lên chiếc C130 như thế nào... tôi chỉ biết ba tôi phải ở lại, tôi chỉ còn nhớ khi chiếc C130 đóng kín lại chuẩn bị cất cánh, không khí trong phi cơ ngột ngạt nóng bức còn hơn khi ngồi chờ dưới sân phi đạo. Tôi co người ngồi cạnh một chú lính bị thương, vài người bị thương nặng được nằm cáng treo hai bên thành phi cơ, lủng lẳng mấy bịch nước biển. Khi phi cơ lấy được cao độ, cánh cửa sau đuôi chất đầy quân trang, quân dụng được hé xuống, không khí từ ngoài tràn vào mát lạnh, dễ thở, tôi bớt đổ mồ hôi. Chiếc C130 đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất chạy taxi về phía khu quân sự, đi ngang qua khu dân sự, tôi thấy những chiếc phi cơ dân sự mang đủ huy hiệu màu sắc to nhỏ sắp hàng thật đẹp mắt, chỉ chỏ ra sau đuôi với chú lính bên cạnh. Sau đó, gia đình tôi đi taxi về nhà ông bà sui gia của bà ngoại tôi ở đường Pastuer, gần chợ cũ Sài Gòn.

Chuyến đi không phải ba ngày rồi về như ba tôi nói, ròng rã mấy tháng trời ăn nhờ ở đậu nhà người ta, mẹ tôi quyết định đưa anh em tôi về lại Nha Trang sau khi ba tôi đi trình diện. Chiếc xe đò Phi Long Tiến Lực chở mẹ con tôi về tới bến xe Nha Trang ở đường Nguyễn Hoàng đã gần chạng vạng tối, tôi chỉ mang hai cuốn sách Vàng đóng bộ của bà ngoại tôi mua cho ở nhà sách Khai Trí. Về tới căn nhà Tản Viên, cổng nhà mở toang hoác, đồ đạc trống trơn, chỉ còn cái bàn thờ được mang ra giữa phòng khách với hình Hồ Chủ Tịch chểm chệ trên đó. Trên đường vào nhà, tôi nhận ra mấy cái ghế gỗ dựa nhà mình lúc xưa nằm ở nhà hàng xóm đường Tịnh Tâm. Cái chuồng gà biến mất cùng với bầy gà, ba trái mít cũng không cánh mà bay. Cái giường của tôi không còn! Bà cô ruột tôi dọn về ở bảo rằng không còn gì, cô chỉ đi lòng vòng xin lại được vài tấm hình trong mấy cuốn album gia đình cũ kỹ. Tối đó, anh em tôi ăn cơm chan nước lọc, mẹ tôi nuốt cơm với nước mắt, dưới ngọn đèn dầu leo loét. Vài người quen tới khuyên răn mẹ tôi nên vào lại Sài Gòn ngay lập tức, không nên ở lại Nha Trang. Sáng sớm hôm sau, mẹ tôi lại dắt díu anh em tôi ra bến xe vào Sài Gòn, tôi tìm mãi không ra hai cuốn sách Vàng đóng bộ, mẹ tôi gắt bảo bỏ đi, văn hóa phẩm đồi trụy. Một lần nữa, tôi lại giã từ thành phố Nha Trang, lần này, thật sự xa nó. Dù chưa biết nói tiếng giã từ, tôi biết, tôi không còn được sống cuộc sống nâng trứng hứng hoa nữa!

Trắng tay!

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhiều bạn đã hỏi tôi tại sao tôi nhớ chuyện xưa nhiều như vậy, chính tôi cũng tự hỏi tôi câu hỏi đó. Nhìn hình, lúc ấy tôi chỉ là thằng bé con lên tám, bây giờ đã là gã đàn ông sắp qua tuổi trung niên thi sỹ nhưng chuyện xưa mãi nằm trong khối óc bụi bặm. Tôi nghĩ có nhiều câu trả lời. Thứ nhất, gia đình tôi đã mất hết, người ta có thể lấy hết đồ đạc, nhà cửa, vật chất xung quanh... nhưng người ta không thể cướp đi những chuyện xưa đã nằm trong đầu tôi. Nó mãi là quá khứ của gia đình tôi. Thứ đến, khi mất hết để thành dân vô sản, chuyện quá khứ như một chiếc phao cứu rỗi, nó giúp tôi bám vào để lạc loài bơi tới tuổi trưởng thành. Nó thành cái gốc của một cây non vươn mình lên giữa bão táp cuộc đời, dù mưa sa nắng hạn, cái cây non vẫn không mất gốc. Thứ ba, một khi đã quyết định ôm miết cái gốc, tôi cứ ôn cố, không chịu học cái mới, sợ tẩy não! Tôi cũng không chia sẻ với ai, ngay cả người trong gia đình. Khi ba tôi đi tù về, chuyện quá khứ là quá khứ, nhắc lại chỉ thêm đau lòng, ba tôi lo nhìn về phía trước khi nói chuyện với con cái. Chuyện tương lai phía trước là làm sao kiếm gạo cho đủ bỏ vô miệng bốn thằng con đang độ tuổi lớn. Chuyện phía trước là chuyện làm sao để vượt biên khi trong túi không có đến nửa chỉ vàng. Chuyện phía trước là làm sao móc bốn thằng con ra biển, móc được rồi làm sao cho nó ăn học... Chưa kịp nhắc lại chuyện cũ với ba tôi thì ba tôi mất!

Năm 2000, tôi về Sài Gòn lấy vợ, hai vợ chồng tôi thuê xe về Nha Trang ở ba ngày honeymoon. Tôi chỉ đường cho bác tài chở vợ chồng tôi về lại căn nhà đường Tản Viên, căn nhà ở đã trở thành trụ sở y tế khám bệnh của phường. Tôi bảo vợ tôi ngày xưa anh ở đó. Xe chạy qua, tôi nhói trong lòng, muốn về thăm nhưng không muốn nhìn sự thay đổi của căn nhà, tôi nói bác tài chở vợ chồng tôi lên Thành. Qua cổng Thành cũ kỹ rêu phong, tới ngang qua tòa hành chính cũ, tôi muốn dừng xe lại chụp hình, bác tài ngăn lại bảo coi chừng công an tới bắt, xe chạy tới trường tiểu học Khánh Hòa rồi quành lại. Tôi ngó thêm một lần nữa, quận Diên Khánh đã trở thành Ủy Ban Nhân Dân Huyện Diên Khánh, tôi thở dài vẫy tay chào tuổi thơ tôi. Lúc xưa ba làm ở đó, tôi bảo nhỏ cho vợ tôi. Vậy hả anh? Vợ tôi hỏi cho có, vợ tôi không cảm giác được những suy nghĩ xáo trộn lung tung bên trong của tôi. Cũng tội, cô nàng bé quá mà, biết chi mà nói! Tôi lại bảo bác tài về lại Nha Trang, dạo đường Độc Lập và đường Bá Đa Lộc. Con đường Bá Đa Lộc một thời nổi tiếng đẹp nhất Nha Trang hiu quạnh buồn buồn, mất luôn bản hiệu trường Tây... Loanh quanh con đường Phan Bội Châu(?) ra phía chợ Đầm, đây là chổ ba tôi mua chiếc xe đạp mini, đó là chổ ba tôi cho ăn kem, kia là chổ mẹ tôi mua khẩu súng lục nhựa có dây đeo như cao bồi viễn tây Hoa Kỳ... tôi chỉ thầm cho mình tôi nghe...

Xin hẹn Nha Trang với muôn vàn chữ NẾU vậy!  Từ đây, tôi biết tôi sẽ quên dần nó.





15 comments:

  1. aHoang, Đậu thấy cay cay nơi khóe mắt và lòng rưng rưng.

    ReplyDelete
  2. Ở bài trước, còn nghi hoặc, bây giờ DH nói trạm y tế phường thì mới biết mình đóan không sai.

    Nhiều người lúc ra trình diện đã không đóan được tương lai nào đang chờ đợi họ. Nhiều người chết trong tù, ví dụ như ba của thằng bạn ở sát nhà tui ở Nha Trang - chết trong trại cải tạo Hà Nam Ninh ở ngòai Bắc. Chỉ biết chết vậy thôi chớ không có giấy chứng tử gì hết. Sau này nó đi vượt biên qua Malaysia, ở đó nhiều năm và cuối cùng bị hồi hương vì khi gặp phái đòan không hiểu sao nó không thuyết phục được họ và bị từ chối :(

    ReplyDelete
  3. Ký ức là tài sản của riêng mỗi nguời và chỉ chính nguời đó mới có thể quyết định nó còn hay mất. (bị alzheimer không tính)
    Chuyện nhớ quên cứ để cho nó tự nhiên nhe anh Hai.

    ReplyDelete
  4. Trời làm đứt phim, nghe mà não lòng

    ReplyDelete
  5. Đậu: Sáng nay viết một hơi rồi post, nhờ con boss chà là có Dr appointment.

    PD: Vậy là PD biết nhà cũ (của) tui ở rồi hén. Mai mốt viết chuyện thăm nuôi :)

    Cap: Khi viết ra rồi, anh nghĩ nó sẽ quên. Như lần anh về thăm SG lần đầu.

    Tr: Sắp tới ngày cuối tháng 4 nên ôn cố đó em.

    ReplyDelete
  6. Anh viết hay và xúc động lắm.
    Cũng thích cái cách anh nhìn về quá khứ không khắc nghiệt như Phú đã đoán từ bài số (2). Nó chỉ buồn và đầy mất mát.

    Tất cả đã qua. Ba Phú là người bên kia chiến tuyến với ba của anh. Bây giờ Phú ngồi đánh những dòng này chia sẻ với anh để hiểu thêm về lịch sử. Tất cả đã ở lại phía sau. MOng anh chỉ gìn giữ trong ký ức những điều tốt đẹp.

    Và mong được gặp anh ở Nha Trang một ngày không xa.

    ReplyDelete
  7. Cám ơn Phú đã đọc và để lại ý kiến.

    ReplyDelete
  8. Hình như tác giả bỏ xót một giai đoạn Thiếu Đoàn Triều Dương tiếp nhận tên nhóc Soái Con , sinh hoạt trong đội Hổ một thời gian của Thiếu Đoàn Triều Dương , Liên Đoàn Trung Dương , Đạo Khánh Hoà .
    Tớ thấy mình đâu đó trong bài viết .

    ReplyDelete
    Replies
    1. welcome Le Nguyen :)

      thiệt tình là tui chưa lên Thiếu, chỉ lên được đầu đàn Trắng, được giữ cây phương trượng hình sói màu trắng. Sau 75, bà cô ruột tui đưa lại cho chị Sương, Akela, nhà ở Trần Quí Cáp, mọi thứ ở Nha Trang dần khép lại! :(

      Delete
  9. Câu chuyện buồn quá. 75 đã đem đến bao nhiêu mất mát, khó mà quên được lắm anh, chỉ tạm nằm ngủ quên đâu đó thôi.

    ReplyDelete
    Replies
    1. welcome Guong Le.

      vâng, chỉ hy vọng giấc ngủ của nó dài ra cùng thời gian :)

      Delete
    2. Toi có nguoi anh rể, đến bây giờ thỉng thoảng vẫn còn ngủ thấy ác mộng, cứ ngỡ mình còn đang trong tù cải tạo, đến khi tay chạm phải tấm trải giường mói biết mình đang ngủ tại nhà. Người ngoài nói là sẽ quên theo thời gian, nhung chỉ có người trong cuộc mới biết thôi. Thăm DH và mong anh sẽ có những giấc mơ thật đẹp.

      Delete
    3. Yeah, có thời gian tui cứ mơ thấy tui rớt đại học hoài á Guong Le :)

      Delete
  10. Còn ước mơ là còn tình cảm, đến lúc nào đó khg còn ước mơ là lúc mà tâm hồn mình đã nguội lạnh rồi. Chúc cho gia đinh nhỏ bé của DH luôn có những giấc mơ đẹp. GL

    ReplyDelete
    Replies
    1. cám ơn Guong Le :) Sống mà không (tình yêu) ước mơ là chết mà biết thở :)

      Delete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.