Sunday, April 18, 2010

Nhớ gì nhỉ?

Tôi vẫn thường hay kể lể nhung nhớ những kỷ niệm cũ khi còn ở VN. Nhưng hãy thử tưởng tượng một ngày tôi không còn sống ở xứ Mỹ này, tôi sẽ nhớ gì nhỉ?

?!?!?!

Tôi khựng người, không biết bắt đầu bằng cái nhớ gì, không lẽ bắt đầu bằng cái Big Mac của Mc Donald, hay cái Supreme Pizza của Pizza Hut, hay lon nước Coke uống vào ợ một cái thiệt to?!?!?! Ăkk Ăkk...

(bắt chước Mít xì Ăkk Ăkk ho khan, Đắc Kỷ ho gà.)

À, phải rồi, tôi sẽ nhớ những chiều chủ nhật, bật TV từ 12 giờ trưa cho đến 11 giờ tối, khi vung tay nhảy múa la hét reo hò touch down, khi tiu nghỉu vò đầu ngồi thừ người một đống... với trái bóng hình bầu dục.  Trò Football không dùng chân đá như túc cầu mà cầm banh chạy hùng hục là biểu tượng nhất của xứ Mỹ này, chắc chắn là tôi sẽ nhớ.  Một năm, 365 ngày, mấy cái môn thể thao của Mỹ cứ xoay tua. Tháng hai, chung kết superbowl của Football xong là March Madness giải bóng rổ Đại Học. Xoay qua mùa xuân vào mùa baseball. Qua đến tháng tư, tháng năm thì bóng rổ và hockey vào chung kết. Tháng sáu mùa đua xe hơi mở màn. Tháng chín nhập học lại thì mùa bóng bầu dục chính thức khai mạc. Cuối thu, bóng rổ và hockey khai trương khi baseball chuẩn bị vào World Series... Nó giống như quảng cáo bán hàng sale, 365 ngày nó kiếm cớ quảng cáo bán hàng sale, thế mà quí bà cứ nghe sale là thích thú xách giỏ đi lượm!

Tôi sẽ nhớ nửa đêm bỏ vợ, bỏ con ngủ ở nhà, lái xe một mình ra rạp ciné coi phim James Bond 007 chiếu xuất đầu tiên.

Tôi sẽ nhớ những con đường xuyên bang highway, freeway ngút ngàn chạy hoài không hết. Có lần tôi chạy từ Ft. Lauderdale về lại VA, chạy cả ngày chưa thấy hết tiểu bang Florida, xa vợi!  Tôi sẽ nhớ những khúc đường cháy rừng đen đủi mùa hè miền nam hay những khúc vàng ươm đỏ thắm của rừng phong mùa thu miền bắc của con đường I-95.  Tôi sẽ nhớ mỗi sáng kẹt xe đi làm trên con đường I-66 hay lần mắc tiểu cùng cực nhưng cố nín, kẹt xe trên con đường I-405 chạy một mình từ San Jose về Santa Ana!

Tôi sẽ nhớ ly café nhạt thếch của tiệm 7-11, uống lúc nào cũng được, 24/24 mà không sợ mất ngủ.  Những bịch chip đủ loại, corn chip, potatoe chip, sun chip... hay mấy bịch hạt hoa hướng dương, nhai xong nhổ vỏ phẹt phẹt như mấy bà già trầu xưa.  Hay cái hot dog $1 ăn vào chửa bón.  Và ketch up.

Tôi sẽ nhớ tới cái còm ở nhà, nối vào internet 24/24, muốn coi gì thi coi, muốn viết gì thì viết.  Tôi sẽ nhớ lúc TV ngưng chiếu chương trình, thay bằng quảng cáo để tôi có thể chạy đi tiểu. Tôi sẽ nhớ cái radio trong xe cứ 10 phút lại update giao thông xe cộ và thời tiết.

Tôi sẽ nhớ đến phe Dân chủ, phe Cộng Hòa cãi nhau hằng ngày như mổ bò nhưng khi có Sept 11, họ lại đứng chung hát God bless America.  Phá thai hay không phá thai, marriage hay civil union, hola amigos hay adios amigos, hút thuốc hay cấm hút thuốc, cúi đầu hay không cúi đầu chào, tồ mây tồ hay tồ ma tồ...

Tôi sẽ nhớ cho đến chết khi tên tôi gắn liền với 9 chữ số mà ở đây người ta gọi là social security number!


Còn gì nữa?  Chưa biết.

Tôi sẽ không nhớ gì?

Tôi sẽ không nhớ tới đồng tiền Mỹ, có cầm đâu mà nhớ. Tiền lương đi thẳng vào nhà băng mỗi hai tuần, trả tiền bills, tiền nhà qua internet, lâu lắm mới rờ được tờ $50 hay $100 khi ra nhà băng rút tiền gửi về VN.  Hay mỗi lần về VN, tôi mới được cầm tới tờ giấy bạc. Nói trong túi không có tiền thì hơi phét lác, thông thường chỉ vài tờ $20, còn lại là mớ bạc cắc để uống Coke ở vending machine.  Mọi thứ đều được trả bằng credit card thẻ nợ, từ đổ xăng, đến đi chợ; cuối tháng bill về, tôi thanh toán hết khỏi phải trả tiền lời.

Tôi sẽ không nhớ đến những khuôn mặt già khú đế hách dịch của mấy cô tiếp viên hàng không của hãng máy bay United.  Ghét luôn mấy cô đứng quày check in vì cái tội trả lại vé overbook của tôi làm tôi lỡ chuyến đi Luân Đôn thăm ông bố nuôi.


Thế còn phần bạn?  Nhớ gì không?



1 comment:

  1. Nhớ đến tự do phát biểu, muốn nói chi thì nói mà không sợ bị đếm lịch dài hạn. Nhớ đến những lúc đi học đã được chính phủ tài trợ 1 phần grant, phần nữa là học bổng của trường (mặc dù tiếng Anh của mình thì tệ quá tệ). Nhớ đến những lúc đi làm tutor cho mấy đứa Mỹ con về Toán, Lý, Hóa - nhất là Toán. Một con nhỏ bé tí tẹo teo, mới vào đại học năm thứ 1, tiếng Anh thì nói tiếng được tiếng mất, vậy mà dám dạy kèm Toán Tích Phân (Calculus) cho tụi Mỹ con đang học đại học năm cuối cùng. :) :) .....Nhớ luôn cả những lần đi dự các buổi debate của thiên hạ, muốn tra vấn tai to mặt bự cỡ nào cũng không sợ bị công an, cảnh sát còng cổ .......

    và còn nhớ nhiều thứ lắm à. :) :) ....

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.