Saturday, April 10, 2010

Thơ thẩn

Thú thật với bạn, lúc xưa khi còn chơi AOL, tôi cũng võ vẽ tập tành làm thơ, gửi đi cho tờ Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng của chị Pham Chi Lan, chủ nhiệm, lấy tên thằng bạn đời của tôi làm bút hiệu.  Bắt đầu cũng chỉ vì cái máu ham vui văn nghệ với Phạm Hoàng Đan, một đêm tán dóc chít chat với hắn tới sáng về ba cái chuyện tình thời còn đi học trung học.  Hắn nhỏ hơn tôi bốn tuổi, học sinh chuyên văn trường Lê Hồng Phong (Pétrus Ký cũ) nhưng cũng là con ngụy nên tâm đắc.  Biết tôi thích thể lục bát, hắn tặng tôi bài này:

bóng và thơ





đi một mình về một mình 
mười mấy năm một chuyện tình ngu ngơ 

với H. 

ngày ra đi chẳng kịp lời 
để đêm đêm ủ nói cười trong tâm 
men lên từng ngọn âm thầm 
rách da vệt máu hương trầm bơ vơ
gọi tên nhau đất trời hờn 
rẫy ruồng nhau bóng lõa lồ say sưa
ngang công viên thấy trẻ đùa 
thấy mình té sấp thấy mùa xôn xao 
thấy người ngồi vẫy chiêm bao 
thấy thơ lén vớt vì sao băng hà

(1.1998)


Tôi thật tình không biết nhiều về thơ, xin được miễn luận hay phê bình phân tích nhi nhô.  Thơ của Đan mang hơi hớm của cậu học trò mới bước chân ra ngoài đời, còn nặng mùi áo trắng nên tôi thích.  Đan thường hay khoe tôi những bài thơ mới viết, tôi hay láu cá đề nghị bỏ chữ này, thay chữ kia, làm ra vẽ ta đây cũng hồn thơ lai láng.  Đây là bài đầu tiên hắn viết:

cảm tác

bài địa lí đầu tiên 

có bốn bể năm châu 
chú nhỏ học trò hiền 
ôm ấp mộng viễn du 

ngờ biết đâu ngày kia 

đời bắt đi--đi mãi 
mê man lạc nẻo về 
giông bão ngồi hai vai 

bờ bụi nào mộng cũ 

thiên lí nào nhà xưa 
hồn ướp trắng men rượu 
khập khiễng suốt bốn mùa 

tối tối có kẻ say 

hát một mình trước biển 
sóng dậm thét ma quái 
gã nhảy điệu cuồng điên 

(1997) 



Rồi tôi với hắn họp chung với Tám thành bộ ba tâm đắc, thằng ở Boston, kẻ ở DC, người ở Dallas, làm thành trang web nhỏ cho bà con AOL hàng tuần gửi thơ tới đăng.  Tám là tay technical, rành về html cũng như tìm đồ chơi làm forum để bà con có thể đánh ra thẳng tiếng Việt có dấu.  Đan làm chủ bút, phần tôi chỉ ngồi đó rặn và làm ngoại giao xin thơ.  Lúc đó, Capri có viết một bài thơ có chữ hề, tôi thích lắm nhưng không nhớ chữ hề đó trong câu thơ cổ nào.  Sau, tôi tìm ra câu Vọng mỹ nhân hề, thiên nhất phương của ông Tô Đông Pha.  Capri có cái tài làm thơ tả tình xưng anh, nếu không biết, tôi cứ nghĩ là của anh chàng nào đó viết thật lãng mạn.  Không tin tôi, bạn cứ níu áo Capri mà hỏi.


Tôi là thợ mò đúng nghĩa.  Luật bằng trắc của thơ lục bát thì dễ, đã học qua thời trung học.  Những loại thơ khác thì phải mày mò, tôi tìm ra trang web vhvn, nghe Capri bảo tay này rất giỏi, trẻ, có bằng PhD, tự mày mò làm web về văn học việt nam.  Trang web vhvn là kho báu, tôi vẫn hay vào đó đọc hoặc làm tư liệu.  Trong ấy, bài thơ tôi thích nhất là bài Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm. Còn nhạc, có bài Người Về Như Bụi, thơ của Du Tử Lê, Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc (ông HQB đã xuống tóc qui y!).  Thời đó chưa có dynamics web, có nghĩa là web nối vào một SQL server để tiện đường search như mấy trang Đặc Trưng hay Hạt Nắng bây giờ, tất cả là static html, phải đánh máy từng trang, tay này làm trang web đó như một hobby trước khi trình luận án tiến sỹ, quá giỏi.


Nhưng dân AOL có máu văn nghệ văn gừng thì ít mà văng miễng thì nhiều vô số kể, trang web nhỏ của tụi tôi đành tan hàng cố gắng.  Tám bước vào hai chữ tình yêu on line, lọt vào mắt xanh của nàng TP., bỏ tôi và Đan kéo nhau qua vhnt.  Khi qua tới vhnt, tôi biết mình chỉ là con nít, vô tài bất tướng, đành xếp bút, làm độc giả; phần Đan nội công thâm hậu hơn, bỏ Boston, chạy xuống Dallas tham dự cuộc chơi cho đến khi vhnt cũng cố gắng tan hàng.


Nhìn vào năm viết bài của Đan đăng trên vnthuquan, tính nhẫm đã hơn mười năm tôi tu, không dám thơ thẩn.  Năm ngoái, tìm ra Tiền Vệ, Da Màu... quần hùng cao thủ bây giờ thích làm thơ theo thể tự do, tôi thấy mình lạc hậu vô ngần!


Bạn cứ bảo tôi có trí nhớ tốt, không đâu, tôi có cái tật đọc rồi quên.  Đôi khi viết vài ba câu, phân vân không biết có phải mình viết lại ý của ai đó.  Như bài này:






Tôi vn thy em v trong gic ng
Bóng vai gy tóc ph trn mùa xuân
Hương b kết miên mang to tht gn
Em vđó, thiên thn, tôi ng quĩ.

Tôi vn thy dướđiđường ph th
Dáng em ngi chăm ch, mũi kim may
Đơm khuy áo, đơm gic mng đầu tay
Tui mười tám, chn này, ôi gian kh!

Tôi vn thy trong tng cơn sóng v
Nhng du dàng muôn thu rưới cho nhau
Ni bâng khuâng, u un khúc tình đầu
Em vđó, ngt ngào, tôi c ly.

Tôi vn thy em liếc nhìn mit thị!



Khi hứng lên, viết một mạch, để đó, lâu lâu đọc lại, biết chắc là ý thơ nằm đâu đó mà không biết ở đâu, tức cành hông.  Ai biết, xin chỉ giùm.  Tôi đến với thơ để nhìn đời thêm chút màu hồng, chút xanh; không như PD, DQ, Capri... nhìn đời qua hai mảnh ve chai.


Thơ thẩn, với tôi, là thẩn thờ!


-----------------------------------------------------------


Nhân Capri nhắc, tôi kể bạn nghe chuyện ngày xưa thân ái.


Tôi có một thằng em kết nghĩa trời đánh tên là Khải, đi qua Mỹ chung chuyến bay từ Manila tới Virginia.  Hắn cho tôi một account tên là Melly, tôi giả gái để vào phòng chat.  Hễ thấy tên tôi vào room, mấy chàng đang chửi nhau ỳ xèo quay sang IM tới tấp, tôi trả lời không kịp.  Chàng nào cũng xin hình, tôi bảo gửi hình trước, tôi sẽ gửi lại sau, chàng nào cũng như cá cắn câu, gửi hình anh đẹp trai nhất cho tôi xem.  Tôi chọn một tấm hình sexy trên web, nửa kín nửa hở gửi lại, không rõ mặt, thế là tình thư bay tới như mưa sa.  Chặp chán, tôi đổi profile thành  Bi, mấy chàng tức chí quay sang chửi Melly hơn cả ghẻ lở.  Khi đó, tôi lại quay sang nhận email có hình của mấy nàng.  Có nàng làm tiếp viên hàng không cho hãng NorthWest đòi gặp tôi khi xuống phi trường Dulles, đòi dẫn tôi đi ăn, đòi đủ thứ... tôi hoảng quá, bỏ luôn cái acount free, không dám xài nữa.


Mấy bạn ham chít chát trên web xin hãy coi chừng, ngó vậy nhưng không phải vậy đâu nhé. :)



7 comments:

  1. Ừa, nhìn đời qua 2 mảnh ve chai. Lúc không thích, tháo ve chai ra, đời mờ mờ ảo ảo càng hấp dẫn ác :D

    Mấy người thơ thẩn chắc lãng mạn :)

    ReplyDelete
  2. Anh H., nhắc lại hồi xưa mắc cười ghê hén ...Anh Đan bây giờ mập mạp trắng trẻo như là ông chủ lớn .

    À nè, anh nói Tám lọt mắt xanh nàng TP ?? là ai nửa đây ? ...Nhớ nàng chim kia là PL, còn Hai là DP mà :)

    ReplyDelete
  3. Khà khà, anh Hai lại nhắc lại "những ngày xưa thân ái" Em quên ráo trọi rồi, chả nhớ gì. Mà phải nói nhờ có AOL mà giờ mới có dịp ngồi đây "ôn cố tri tân", mới có con Mi, anh Hai, Tám, DP. Công nhận hồi xưa chưa biết trời cao đất rộng là gì, bày đặt "thuở làm thơ yêu em". Giờ rặn một chữ cũng không ra ;-) Rõ ràng là mình không có khiếu và cũng chẳng có đam mê luôn.

    ReplyDelete
  4. PD: Mấy người kia không biết ra sao, phần tui, lãng xẹt. :)

    Hai: Đâu chỉ có 2 tên dzị, tui nhớ 4,5 tên lận! Tối nay ngắt nhéo tra hỏi xem thành thật khai báo ra sao.

    ReplyDelete
  5. Cô Cap, giờ ôn cố tri tân tới màn đốt nhà nhau nè :)

    Anh H., cell phone chị nhà số mấy dzị ? Tám muốn report vụ anh mê screen name (saigon) gì đó :hihihihihi

    ReplyDelete
  6. Chèng ui, nhắc chuyện thơ thẩn ngày xưa mà dzui thiệt đó nhen. Nhắc chuyện giả nick mới dzui nữa. Hùi đó, DQ cũng hay giả nick con trai đi "quậy" không hà. Cũng có nhiều nàng gửi hình, hẹn hò tùm lum ráo trọi hết trơn. Bây giờ mà đưa hết 1 lô nick cũ của DQ ra, dám bị thiên hạ xúm lại .......xử trảm lắm cũng hổng chừng nè. hí hí hí .....

    ReplyDelete
  7. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.