Saturday, April 24, 2010

Tuổi Sợ Ma

Nếu bạn ở lứa tuổi tôi hoặc già hơn hẳn bạn nhớ Thái Hiền nhí nhảnh hát mấy bài Tuổi Hồng, Tuổi Ngọc, Tuổi Thần Thần, Tuổi Sợ Ma... của bố già Phạm Duy.  Để dịp khác nói về nhạc, chừ đề tài Ma đang nóng. Bên kia Capri kể chuyện ma, bên này Đậu kể chuyện ma, tui cũng xin góp chút gió thành bão, kể chuyện tuổi sợ ma.

Khu nhà cũ tôi ở Sài Gòn được xây trên nghĩa địa cũ của người Hoa, trong hẻm nhà tôi có nhà bà Năm xôi vò vẫn còn những ngôi mộ xưa, xây bằng đá ong, rêu phong phủ đầy.  Khi mới dọn tới vào năm 75, mỗi lần mẹ tôi sai tôi chạy qua hẻm 2 bằng con đường tắt ngang qua hông nhà bà ấy, tôi lại cứ sờ sợ; lấm lét nhìn qua hàng rào, tôi thấy mấy đứa con của bà Năm xôi vò chơi đùa nhảy nhót trên mấy ngôi mộ, kinh khủng quá!  Đó là ban ngày ban mặt, buổi tối, đừng hòng tôi đi ngang qua, tôi đi thẳng ra ngoài đường lộ rồi vòng vô.

Ngôi nhà cũ ở Sài Gòn khá rộng nhưng cất theo lối làm thêm, thêm cái chái bên hông làm gác xép, rồi thêm cái bếp, đất rộng mà kiến trúc xây cất tự chế kỳ quặc. Bên hông nhà, phần sau bếp, có một cây nhãn, rất sai trái và ngọt nhưng hột khá to, năm nào cũng bị con nít trong xóm tới phá hái trộm dù bọ xít đầy cây, đẻ trứng và đái hôi kinh người. Cây nhãn được ông chủ cũ trồng trên một ngôi mộ cũ, ông lấp đất che kín mộ, xây tường bao quanh và thả nuôi trên đó hai con rùa (chịu, không biết đực cái).  Mấy thanh giường sắt cũ kỹ, rỉ sét, vất trên đó cùng với lá cây mục, buổi tối ra đứng sau bếp, nghe sột soạt vì hai con rùa bò quanh, nghe rợn rợn. Tôi thường hay vất mấy cọng rau muống hay cọng cải lên cho nó ăn.

Chuyện sau đây khiến tôi tin ba chuyện ma quái hoang đường là có. 

Sang năm 76, mẹ tôi bương bả đi buôn hàng chuyến, lúc ấy còn xe đò ra thẳng Huế, bỏ ở nhà bốn anh em tôi, thằng lớn nhất là tôi mười tuổi, thằng út mới lên ba.  Mẹ tôi nhờ bà cô ruột cho người cháu tên Được mỗi tối qua ngủ lại. Mỗi tối, sau khi ăn cơm tối xong, tôi lo khóa cửa, cài cái ghế chắn ngang, tụ tập mấy anh em vào phòng khách, chỉ mở 1 cây đèn néon thước hai tiết kiệm điện. Đang mãi mê chơi với mấy thằng em, tôi thấy một bóng trắng xẹt vào nhà qua cửa sổ nhìn bên hông cửa ra vào, tôi la lớn anh Được hả?. Không thấy ai trả lời, tôi hỏi thằng em kế tôi có thấy ai mới vào không, nó gật đầu bảo thấy. Tôi chạy ra cửa sổ, nhìn hành lang, cửa vào nhà vẫn khóa, cái ghế chắn cửa không suy dịch. Tôi lại quay vào chơi với mấy đứa em nhưng lâu lâu lại liếc ra kiểm soát cho yên tâm.  Thời bấy giờ, tối đến, nhà nào yên ở nhà nấy, con hẻm rất yên ắng, chỉ vài nhà có TV mới mở nho nhỏ. Nhà tôi không TV, không radio, mấy anh em chỉ biết hát hò rồi treo mùng đi ngủ. Tưởng là xong, tôi lại chợt thấy bóng trắng xẹt đi ra, lần này tôi sợ thật sự, hỏi ngay thằng em có thấy gì không, nó cũng bảo thấy. Tôi chạy vào phòng trong bật đèn, vừa đi vừa hát lớn lấy tinh thần. Rồi tôi lùa ba thằng em đi chung ra ngoài hành lang, bật đèn coi cửa ngõ, cửa bếp khóa, cửa ra vào khóa, mọi thứ vẫn y nguyên. Tôi bắt mấy thằng em vào phòng tắm tè, ma sợ nước đái, tôi bảo thế, đái xong, không dội nước, để mùi nước tiểu đuổi ma đi.  Xong xuôi, anh em tôi vào chung một cái giường ván, đặt ở phòng trong, để đèn ngủ. Tôi dặn thằng em kế là đêm nay phải thức canh, tôi thức trước hai tiếng, rồi sẽ đến phiên nó. Đầu giường, tôi để cái chổi chà để có chuyện gì cầm tự vệ và ngay cửa vào là cái bô để đái. Sau chừng mười phút, anh em tôi ngủ khò khò, cái đèn neon sáu tất được bật cho tới sáng.  Đêm đó, anh Được bận đi canh dân phòng, không qua! 

Khi anh Được qua nhà tôi ngủ lại, ổng thường ngủ ở căn gác xép, cạnh cây nhãn, ổng bảo ngủ bên đó mát hơn trong nhà. Sau, không biết ông ta lười qua ngủ lại hay bận việc, ông ta than là ngủ bên đó hay bị bóng đè, sáng dậy rất mệt. Ngủ cứ mơ ú ớ mà không biết vì chuyện gì!  Thế là anh em tôi lại phải tự lo lấy với nhau. 

Một lần, bà mợ tôi ở Quảng Ngãi vào ở lại. Ngủ qua một đêm, sáng ra, bà hỏi mẹ tôi nhà này chủ cũ có phải là công giáo không, mẹ tôi gật đầu, hỏi bà có chuyện gì.  Bà mợ tôi bảo hôm qua mơ thấy người tới bảo đi lễ nhà thờ vì Chúa không còn ở trong nhà nữa, mẹ tôi hoảng. Trên cái kệ thờ xưa, ở phòng khách, như mọi nhà sau 75, là hình của bác nhìn ra, mẹ tôi phải nhờ người leo lên, treo lại phía tường ngoài quay mặt vào trong.  Hai ba người quen khác xin mẹ tôi tạm trú qua đêm cũng than ngủ bị bóng đè nhưng mẹ con tôi ở không thấy, không bị gì nhiều ngoài lần tôi thấy bóng trắng đó. Mẹ tôi cũng như mọi người Việt bình dị khác, lo cúng kiến trong nhà, rằm hay mồng một, có chi cúng nấy, thắp cây hương khấn vái. Riêng tôi, tôi nghĩ nếu mình không hại ai, chẳng ai hại mình.  Thằng em thứ ba tôi nhát gan, sợ ma ghê gớm, dù lớn, tối đi tiểu, nó phải nhờ thằng út đi theo ra sau bếp đứng canh cho nó đái.

Khi ông cậu tôi đi tù Bình Điền về, bà ngoại tôi quyết định bỏ Huế, dọn hẳn vào Sài Gòn, nhà tôi đông đúc hai ba gia đình ở chung. Ngoại tôi quyết định thuê người đốn cây nhãn, đập tường, đào ngôi mộ cải táng, kẻo nước mưa úng lại, thấm vào tường nhà phòng bên. Hai con rùa, một đen nhánh, một ngà ngà đã được ông chủ nhà cũ ghé lại xin mang đi từ lâu.  Sau khi cúng kiến xin phép, tường đập và đất hốt đi, quả phía dưới gốc cây nhãn là một ngôi mộ cổ lòi ra với chữ nho ngoằn ngoèo khó đọc trên bia. Đào lên, xương cốt đã tiêu huỷ, không còn gì nhiều, ngoại tôi gom lại nhờ người thiêu và lấy cốt gửi lên chùa. Khoảng đất đó được tráng xi măng, thành nơi phơi quần áo thật rộng. 

Ở Sài Gòn, bạn có biết tôi có cảm giác sợ ma nhất là ở đâu không? Nhà thương Grall, bệnh viện Nhi Đồng 2, nằm giữa Hai Bà Trưng và Cường Để cũ, tôi không còn nhớ tên đường cắt ngang, hình như tên mới là Lý Tự Trọng. Năm ấy thằng em kế của tôi bị mổ tay, tôi được giao trọng trách khăn gói lên ngủ lại nhà khách đằng sau để trực đêm. Máu phiêu lưu nổi lên, 5 giờ chiều tôi mang cơm bới lên cho thằng em. Từ Hai Bà Trưng, đi thẳng Lý Tự Trọng là đụng Cường Để, cuối đường bên kia là cổng vào chủng viện gì đó.  Trên cổng vào, có cái hình tượng, nắng chiều chiếu thẳng vào, trông rất đẹp, như hào quang, đoạn đường đó thơ mộng kinh hồn, tôi nghĩ, đẹp nhất Sài Gòn.  Vào nhà thương Grall, xây cất theo kiến trúc Pháp, rất đẹp, có nhiều cây cổ thụ rậm tàng lá và dây leo phủ xuống tăng thêm vẻ đẹp ma quái. Nhà nghỉ lại của thân nhân nằm đàng sau, nghe nói gần nhà xác, thế là tôi bắt đầu teo. Đêm xuống, ngủ không được! Không phải vì sợ mà vì ồn. Cứ lâu lâu lại có người chạy xuống hoảng hốt kêu thân nhân lên vì sắp đi, có người mới tới khăn gói tìm chổ nghỉ lưng, có người chuẩn bị ra về... tôi cứ phải ra ngoài hành lang ngồi hút thuốc, ngó lên mấy hàng cây ma quái nhảy múa đùa theo gió, tối om!  Đêm đó dài ơi là dài.

Lớn lên, qua tuổi sợ ma, tôi không sợ nhiều như lúc nhỏ. Cũng không mù quáng đến độ hể nghe ai kể tới chuyện người khuất mặt là tin như sấm, hay cúi đầu lạy như bửa củi.  Tôi vẫn kính trọng, không phản bác. Như vừa rồi Ngoc Anh có kể trên báo Người Việt về Miểu Ba Cô ở Galang, có chàng Nam Dương nhìn thấy ba cô gái tòn teng trên cây, tôi nghĩ chuyện đó có thật.  Dọc theo quốc lộ 1 hay trên đèo Hải Vân, có những ngôi miếu nhỏ hoang tàn với vài cọng chân nhang, tôi không biết người ta thờ ai nhưng thấy mấy bác tài xe đò chạy ngang vẫn bấm còi như một lời chào...

Tuổi Sợ Ma của tôi như thế đó, bạn ạ.



3 comments:

  1. Kho^ng chu`ng nhu~ng bo'ng ma do' la` a(n tro^.m hay nhu~ng tay chi'ch xi` ke.

    ReplyDelete
  2. Sao anh DH kho^ng blog ve^` "tuo^~i ye^u"? Ho^`i do' anh ye^u nhu~ng ai? Co^ ha`ng xo'm nho~ gi`o ra sao? Ba.n vuo.t bie^n gi`o tro^i da.t noi nao? That must be interesting stories.

    ReplyDelete
  3. TM mở trúng đài tui rùi á, coi chừng tui ca cải lương về đề tài iêu wái nghe choán luôn á. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.