Friday, April 16, 2010

Ước mơ bụi

Trong những bữa nhậu cuối tuần với mấy thằng em tôi, khi câu chuyện lan về VN, tôi hay nói tôi có giấc mơ xách ba lô đi bụi, đi hoang 6 tháng từ Nam ra Bắc. Trong ba lô, chỉ cái máy chụp hình, cái laptop và mấy bộ quần áo. Tôi sẽ ở lại trong làng, trong xóm, ngủ bờ, ngủ bụi, chụp hết cảnh sống sớm tối của dân mình. Có thể tôi sẽ viết, nhưng tôi thích chụp hình nhiều hơn.

Trước tiên hết, tôi sẽ thăm miền Tây Lục Tỉnh, tôi chưa bao giờ đặt chân xuống miền Tây. Chổ gần miền Tây nhất mà tôi đi là Xa Cảng Miền Tây ở Phú Lâm khi tôi đưa mẹ tôi ra bến xe.  Tôi có ông bác ruột đã mất, con bà nội thứ hai, lập nghiệp ở Giồng Riềng, Rạch Giá, nơi người dân địa phương phát âm thành Gạch Giá.  Nhỏ, đọc Duyên Anh, nghe tả Dzũng Đakao về miền tây chèo thuyền đập cá linh, nướng trên ghe ban đêm, tôi mê lắm.  Lớn chút, lại nghe con gái Vĩnh Long, Long Xuyên đẹp hết biết, nhưng lại sợ con gái Bến Xe, à không, con gái Bến Tre năm xưa đi trong đạn lửa.  Trong văn thơ ngày xưa, miền Nam ruộng cò bay thẳng cánh, người Nam mộc mạc hiền hòa, sau mỗi vụ lúa chín, vài ngôi nhà ngói đỏ mọc lên; bây giờ tôi đọc Nguyễn Ngọc Tư, ôi sao miền Nam thấy tội quá!  Đọc trên blog của chị Bê Bo, thấy tả cảnh quấn thịt, quấn hàng trong người đi buôn, tránh con mắt thuế vụ khi còn ngăn sông cách chợ, tôi lại nhớ thời mẹ tôi cũng thế, lặn lội về Hà Tiên, đem lên lại vài ký thịt mỡ rán ra để dành nấu nướng.  Mấy đứa con dành nhau mấy miếng tóp mỡ tẻo teo, tội nghiệp!  Mẹ tôi kể về miền Tây cực lắm, không có nước máy, tắm rửa, giặt gịa chi cũng xài nước sông. Mà nước sông lại đóng phèn, ngứa ngáy, tôi thấy sờ sợ.

Bạn đọc bài thơ "Trăng Nghẹn" của Hoài Tường Phong chưa?  Ba mươi mấy năm qua, đọc bài thơ cũng còn nghẹn như năm nào cố nuốt chén cơm trộn với bo bo, khoai mì!

Tôi có cô bạn học cũ thời cấp hai làm nghề y tá ở California. Mỗi năm, cô lại xin đi làm thiện nguyện ba tuần, một tháng ở mỗi nước nghèo khó, thường là Phi Châu. Có năm, cô theo đoàn về VN, về tận những vùng xa xôi hẻo lánh để khám bệnh phát thuốc cho dân nghèo. Dân nghe khám bệnh nhổ răng miễn phí, ra đứng đội nắng sắp hàng từ sớm dài ngoằn.  Nhưng bạn đừng tưởng là dễ dàng khám đâu nhé, chính quyền địa phương làm đủ chuyện khó dễ, nào là giấy phép, nào là cung khai thuốc men... cô ta mắc cở, không biết phải giải thích sao cho mấy người bác sỹ, nha sỹ trẻ ngoại quốc hiểu được sự truân chuyên kỳ quái!  Muốn đi đâu, phải có người công an mặc áo hướng dẫn viên dẫn đi, họ vẫn còn sợ đến mức ấy, dù đây là chuyện nhân đạo.

Sau miền Tây Lục Tỉnh, tôi sẽ ra Long Khánh, ai đã qua vùng miền đông đất đỏ, năm xưa tôi và Nguyễn Ngô Ngọc Huy vác xe đạp, đón xe đò ra tìm bán hai ký thuốc sốt rét ký ninh quá date từ kho Long Bình.  Hai thằng làm một chuyến phiêu lưu ký nho nhỏ trong ngày, bán không được ở chợ Long Khánh, ngồi quán café giữa chợ, nói tứ tung chuyện trên trời dưới đất, rồi lai đón xe về.

Tôi sẽ ra Phan Rang, Phan Thiết, ngửi lại mùi nước mắm. Nhớ, lần về thăm người bà con ở Chụt, Nha Trang, tôi phải bịt mũi, không chịu được mùi bốc lên từ mấy bồn ngâm cá và muối, rỉ từng giọt nước mắm xuống thau, chậu.  Ga Mường Mán là Phan Thiết, ga Tháp Chàm là Phan Rang, tôi sẽ leo lên những ngôi đền cổ tìm xem trong đó có gì mà ngày xưa chỉ thấy qua cửa sổ xe đò hay xe lửa.  Tôi sẽ ghé Mũi Né, nghe đâu họ đã xây một resort tắm biển lớn ở đó.

Từ đó, tôi sẽ vòng lên Đà Lạt, ngó ngôi trường ba tôi học năm xưa xem bây giờ là trường gì. Trước 75, ba mẹ tôi có cho gia đình người bạn thân mượn tiền mua bán. Sau 75, mẹ tôi có lên tìm xin lại chút ít nuôi con, hai bà nhìn nhau cười ruồi, mẹ tôi chỉ mang về chút ít legume Đà Lạt. Vừa rồi tôi có coi TV trên Travel Chanel, Anthony Bourdain có về thăm, thấy quay phim nhà nghỉ mát của Bảo Đại, họ làm nhà bảo tàng.  Xung quanh hồ Xuân Hương, người ta giăng mấy tấm bạc như lều, làm quán nhậu dã chiến, bán thịt rừng nướng.

Tôi sẽ đi thăm thành phố Buồn Muôn Thuở và thăm em Pleiku má đỏ môi hồng, theo chân mẹ Rồng Tiên xuôi xuống Qui Nhơn, Tuy Hòa thăm quê của Tây sơn Nguyễn Huệ, thăm Đầm Thị Nại, thăm mộ Hàn Mặc Tử...  Rồi tôi sẽ tháo hàm răng giả, mút kẹo mạch nha, cắn đường phổi Quảng Ngãi.  Tôi sẽ tìm tới con sông của Tế Hanh:

Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
nước bao quanh, cách biển nửa ngày sông
khi trời trong gió nhẹ, sớm mai hồng
dân trai tráng xuôi thuyền đi đánh cá

chiếc thuyền nhẹ như con tuấn mã
phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang...

Tôi sẽ hỏi ai là Thu Bồn, ai là Thu Ba trong câu thơ của Bùi Giáng Thu Ba ngồi cạnh Thu Bồn, Thu Bồn khoái chí rờ... tay Thu Ba...  Tôi sẽ thả bộ phố cổ Hội An, ngồi chồm hổm ăn tô mì quảng, hay đứng dựa tường gặm ổ bánh mì thịt, trét paté, gói bằng giấy báo...  Tôi sẽ leo lên núi ở bán đảo Sơn Trà, tắm biển Tiên Sa, sẽ đi thăm chùa Non Nước...  Tôi sẽ leo lên đỉnh đèo Hải Vân, ngó về phá Tam Giang, ngó ra Lăng Cô kiếm những người dặm sò... Tôi sẽ ra tới bờ sông Thạch Hãn, nhìn chiếc cầu Hiền Lương, cuốc bộ Đại Lộ Kinh Hoàng... Tôi sẽ quỳ khấn nguyện Đức Mẹ La Vang dù tôi là kẻ ngoại đạo Lạy Đức Mẹ phù hộ cho dân tộc con!

Bạn hỏi tôi sao không ghé Sài Gòn, Huế và Nha Trang, đương nhiên là tôi sẽ ghé, quê của tôi mà, tôi nhắc hoài, bài blogs nào cũng có chút ít kỷ niệm.  Thế còn phần đất bắc, quá vỹ tuyến 17, không phải quê hương của tôi hay sao?  Xin thưa, tôi mù tịt, biết chi mà mơ để viết!  Không lẽ tôi phịa tôi mơ về ăn tô bún ốc, bún chả cá Lã Vọng Hà Nội hay nhậu thịt rắn Hải Phòng? Thôi, đành để yên cho tới khi cất bước quân hành.  Mỗi tuần, tôi vẫn mua vài đồng vé số khi ghé đổ xăng. Trước là mua cái hy vọng để mơ, dỗ giấc ngủ, sau, là làm việc nghĩa, giúp người trúng số giàu thêm và giúp tiểu bang tôi ở phát triển.  Một ngày không có giấc mơ sẽ héo úa trơ trụi như hàng cây mùa đông, tôi sợ chết ghê lắm.

6 comments:

  1. Anh cho DQ mơ ké với được hông??? Vĩnh Long thì DQ có ghé qua hồi DQ còn học lớp 9, lớp 10. Đi một lần trúng ngay mùa nước nổi, và cũng là lần đầu tiên được ăn thịt rắn, cháo rắn luôn.

    Nhắc Long Khánh, DQ lại nhớ đến những vườn trái cây. :) :) Ngày còn ở VN thì hè nào cũng về Đồng Nai, Long Khánh - thăm gia đình bên Nội và để leo trèo, ăn trái cây cho thoả thích. :) :)

    Ba anh học trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt ngày xưa hả anh? Bây giờ trường đó họ dùng làm Học viện Quân sự rồi. Tên bây giờ là Học viện Lục quân Đà Lạt.

    DQ có ghé Quy Hòa vài lần, hồi còn học trung học. Ghé theo mấy sơ để thăm các trại phong cùi ngoài đó.

    Khi nào giấc mơ của anh thành sự thật thì nhớ cho DQ biết với nha. :) :)

    ReplyDelete
  2. Một ngày không có giấc mơ sẽ héo úa trơ trụi như hàng cây mùa đông,...mơ đi ...mơ đi...tui cũng muốn mơ...nhưng ghét cái alarm...làm mình tỉnh giấc.

    ReplyDelete
  3. Nếu được đi bụi như anh nói thì đúng là trên cả tuyệt vời. Bao giờ cho đến tháng 10?

    ReplyDelete
  4. Đậu/DQ: Đang mua vé số, khi nào thấy lặng lẽ không post blog nữa là có điềm đó. :)

    Chị BeBo: Thực tế bao giờ cũng phủ phàng, phải không? :)

    ReplyDelete
  5. Hì hì, anh Hai có cần hướng dẫn viên khúc phía ngoài hông? Nếu có cho em để cục gạch xếp hàng nghen.

    ReplyDelete
  6. T/phố của Cap hả? Nhớ nhất là cái ga xe lửa, tới đó là chạy ngược đầu lại. Đi ra, đầu kéo, đầy đẩy mới qua nỗi hầm đèo.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.