Tuesday, May 11, 2010

Mặt trái

Thường, người ta hay viết blog về cái đẹp của mình và cái xấu của người khác. Tôi không khỏi ngoại lệ, tô vẽ cho mình cái áo khoác thật đẹp trên blog của tôi. Ai xấu chứ tôi không xấu, dại gì phải không bạn? Ấy mà hôm qua, Capri bật mí chút chút, cái mặt nạ của tôi rớt xuống cái phịch, tôi khó ăn! Thôi, tôi đành viết tự kiểm như những lần ông trưởng ban kỷ luật Việt Hô của trường PN bắt lên văn phòng ngồi viết về tội cúp cua đá banh trong sân trường thưở nhỏ.

Khi còn độc thân, ở chung với mẹ tôi, tôi nổi tiếng kén ăn nhất nhà, kén hơn cả ba tôi. Mỗi tuần, mẹ tôi phải nấu cho tôi một nồi bún bò. Năm giờ chiều đi làm về, đói lả vì đi bộ phát thư, thay áo quần xong là tôi ngồi vô bàn ăn tô đầu tiên nóng hổi, sang ngày hôm sau là tôi không ăn nữa, chê nước xáo ê a.  Dĩa thịt phay ăn với tôm chua hôm qua được chiếu cố tận tình với ba chén cơm nóng, hôm nay chống đũa ngó.  Giống như ba tôi thích ăn cơm nóng dưới nồi, dùng đũa xới cho tơi, tôi chỉ thích ăn đồ nóng, phải có canh chang đầy chén, húp xì xà xì xụp.  Hễ món nào không thích ăn, tôi không đụng đũa tới, nhất là cá.  Tôi thường nói với mẹ tôi, muốn tôi ăn cá thì đừng bày món thịt ra, bày hai món, tôi chỉ gắp món thịt. Nếu nấu món cá, mẹ tôi phải đi chợ lựa cá tươi về nấu, nấu cá đông lạnh trong tủ lạnh, tôi chỉ nhúng đũa đôi lần rồi thôi.  Tôi nhất định không ăn rau muống. Tôi ngán cái thời rau muống bảy món, rau muống xào tỏi, rau muống luộc chấm nước cá nục kho, canh rau muống nấu với tôm... ăn rau muống có chất sắt, trị bá bịnh như thuốc Xuyên Tâm Liên! Fool me once, you're good.  Fool me twice, shame on me!  Một bó rau muống ở đây cũng đã $5, chẳng thà mua salad ăn với thịt bò xào cho sướng cái miệng, trả thù dân tộc những khi đói nghèo.  Mẹ tôi thường hay rủa rằng chờ khi có vợ, kén ăn, nó cho đói rả họng.  Ở với mẹ, riết, quen cách nấu theo kiểu Huế, cái món chi cũng phải có chút ớt bột vô cay cay, tôi không chịu được cách nấu của ai khác, từ đèo Hải Vân trở vô.

Mẹ tôi lại khác! Đồ ăn nóng nấu ra lại không ăn, bà đem đồ ăn cũ trong tủ lạnh ra hâm lại ăn, đổ tội trời. Thịt cá ê hề không ăn, bà lại ăn mắm cà, mắm ruốc, mắm nêm... Tôi không bao giờ đụng tới mắm.  Con cá chiêng bày ra, phần thịt dành cho con, gặm cái đuôi, khới cái đầu, mút cái xương, khiến tôi bực minh Răng mẹ không ăn phần thịt, cứ gặm mút chi ba cái xương xẩu!  Kệ, tau thích rứa.

Bạn thử nghĩ đi. Lúc nhỏ, còn bên nhà đói khổ, ăn cơm nguội, chừ lớn, làm ra tiền ở bên này sung sướng nhưng trưa trưa phải lo bới đồ ăn còn lại hôm qua theo. Muốn ăn nóng, hâm microwave, hâm trúng món cá kho thì chỉ chọc thiên hạ gọi 911 kêu mấy ông cứu hỏa tới. Tôi bị một lần, quê chim, muốn độn thổ. Lần ấy, mẹ tôi bới món tôm hùm xào hành gừng left over của tiệc đám cưới, tôi ỷ y, ghé 7-11 mượn microwave hâm và tiện mua nước uống. Mùi tôm hâm nóng bốc lên, tôi bị ông manager lôi cổ ra ngoài nói chuyện phải quấy!!!  Từ đó về sau, tôi cạch, không dám bới đồ biển, dù là tôm thịt rim.

Ngoài cái tiếng là kén ăn, tôi còn bị/được mang tiếng là kén... vợ!

Khi qua tuổi băm gần nát, mẹ tôi sốt ruột vì thấy tôi cứ phây phây cà nhỏng, đi làm về là ôm cái computer. Mẹ tôi cố ghép cho tôi quen con cái của mấy gia đình quen biết nhưng tôi cứ khăng khăng từ chối, tôi là kẻ mãi đi tìm sự rung động của tình yêu, của con tim.  Như trong bài Đi, tôi có nhắc là mẹ tôi nhờ người chấm số tử vi cho anh em tôi; số tôi có cung Thiên Di tốt, đi ra ngoài có quí nhân phù trợ. Có một điều mà tôi không nhắc tới, số tử vi tôi bảo sẽ gặp vợ trên đường phiêu lưu, số sợ vợ, nhờ vợ.  Vế đầu, tôi tin như sấm; vế sau, tôi sợ số trời, cố tránh, hễ cô nào nhắm mòi ăn hiếp tôi, tôi lo cài số de, chạy một lèo khiến mẹ tôi cứ tiếc hùi hụi mấy cô con dâu hụt.  Phần nữa, tôi bị ám ảnh chuyện anh cả phải làm gương cho em như ba tôi dạy, hễ cô nào anh em tôi không thích, tôi cũng lo đánh bài chuồn. Khi về Sài Gòn, tâm sự với H., hắn phán Mày lấy vợ cho mày chứ có lấy cho em mày đâu mà mày lo!

Ghét của nào, trời trao của đó! Đói rả họng thì phải bò vô bếp tự nấu mà ăn. Số sợ vợ thì ba đầu sáu tay cũng chạy không thoát. Kệ, sợ vợ mới anh hùng. Mai mốt, tôi sẽ kể tiếp những mặt trái của tôi cho bạn nghe nhé.

.

7 comments:

  1. Chết nị, té ra mình khơi trúng cái mụn nhọt cuả anh Hai hỉ ;-)
    Em còn nhớ anh Hai không ăn tôm nguyên con, chả tôm, chạo tôm thì ok.
    Mà phải đính chính, bác gái kể là anh Hai khó ăn, em mới biết đó nghen. Chớ hồi xuống đây, đi chơi chung cả đám, đâu thấy anh Hai khó ăn gì đâu. Nhớ anh Hai khen món cua xào cuả thằng G. nữa mà.

    ReplyDelete
  2. Chừ có mún kén ăn cũng hết dám kén, có mún hổng sợ dzợ cũng đành chịu thui hơ. ....hahahahahaha ....

    ReplyDelete
  3. Nghe anh DH nha('c ca'c mo'n ma('m, tu. nhie^n TM the`m to^ com nguo^.i vo'i ti' ma('m ruo^'c.

    Nho' la.i ho^`i co`n nho~ o~ VN, bo'i to^ com, bo~ ti' cha~ lua. cha^'m nuo'c ma('m, mang qua nha` ha`ng xo'm, vua` a(n vu`a coi tivi. Me^ coi, bi. con cho' nha` ha`ng xo'm ga(.m ma^'t mie^'ng cha~ ho^`i na`o kho^ng hay. Thie^.t ti`nh!

    ReplyDelete
  4. Vợ chồng sợ qua sợ lại mừ ;)

    Vậy người Huế nấu canh có bỏ tí ruốc vào không?

    ReplyDelete
  5. Cap: Vậy là anh bị oan rồi phải không? Không có đồ ăn mới thì lục mì gói ăn thôi :)

    DQ: Mẹ dạy không nghe, đợi vợ dạy mới nghe. Nhớ nhắc Cún nghen. :)

    TM: Tui cũng hay có màn đi coi ké TV nhà hàng xóm lúc nhỏ :)

    PD: Tui không rõ nhưng nấu bún bò thì có, pha với nước lạnh, đừng pha với nước ấm, hôi.

    ReplyDelete
  6. "Mẹ dạy không nghe, vợ dạy mới phải nghe", đời éo le thay...

    ReplyDelete
  7. Ừ, Phú, đời không bao giờ fair cả :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.