Friday, May 28, 2010

Mất và Được

Chiều qua, chờ bé Xí đi học về và đón con Su, hai vợ chồng tôi lật đật thay áo quần cho hai đứa, chạy xuống nhà quàn thắp nén hương cho bác tôi.  Đứng trước linh cửu của bác, tôi nghĩ đến bốn chữ Sinh, Lão, Bệnh, Tử của đời sống con người.  Thì cũng bình thường thôi, người già chết đi, nằm đó một chổ, những đứa cháu nội ngoại hồn nhiên được dịp đeo chiếc khăn trắng trên đầu, chạy đùa chơi với nhau, nói cười.  Mất và được!  Tiếp nối.  Tiếng cười xen lẫn tiếng khóc.

Đời sống có chút xáo trộn, tôi nghĩ đến cái chết. Cái chết chung chung và cái chết cho mình mai sau. Xưa, một lần bước xuống chiếc ghe mong manh ì ạch phóng ra biển là đã chấp nhận cái chết. Nhưng lần ấy, tôi không thật sự chạm mặt với cái chết. Tới khi ba tôi mất, rồi bà ngoại tôi mất, tôi mới có kinh nghiệm mất mát.  Mẹ tôi thường hay kể về bà nội của bà, tôi gọi là bà cố ngoại, khi cuối đời, bà cố tôi chỉ biết niệm Phật xin được Sinh thuận, Tử an.  Tôi, giờ cũng thế, mong sao nếu có mua vé one way ticket đi chơi xa, xin được đi liền, khỏi chờ đợi rầy rà trên giường bệnh, vừa khổ thân mình, vừa khổ cho vợ con.  Tôi không sợ cái chết, tôi muốn phách tấu, tôi cho sống chết có số do ông trời định.  Hôm nào buồn buồn, không thích thở nữa là chết, đơn giản thế thôi, có gì phải sợ.  Đó là ý nghĩ khi còn độc thân.  Chừ, nằm xuống, con Xí, con Su ra sao, ai lo?  Sợ không?  Sợ chứ!

Tôi thường hay vào trang Gió O đọc chuyện ngắn do anh Hồ Đình Nghiêm viết.  Mấy hôm nay họ tưởng niệm ngày giỗ đầu của ông họa sĩ/nhà văn Võ Đình, thấy có nhiều người viết về ông ta.  Riêng bà Lê Thị Huệ, chủ trang web, viết bài có tựa bà người đàn bà và Võ Đình.  Đọc xong, bụng bảo dạ, đúng là già mất nết, viết giống như mấy tờ báo lá cải xăm soi đời tư!  Tởm!  Ấy thế mà có chàng sắp xuống lỗ ở phía bắc thích chí, bợ về dán nguyên con trên trang nhất.  Sau vài ngày, chàng mắc cở, tháo xuống.  Chàng cũng thuộc loại già mất nết, ưa xăm soi đời tư, nhăn nhít, góp mặt gây chuyện trên từng cây số.  Trời chưa nóng đổ lửa như Sài Gòn mà sao có nhiều người tửng quá!  Tửng bốn mùa!


Trưa nay, tôi sẽ đưa bác tôi về với cát bụi.  Chúc quí bạn holiday long weekend vui vẻ.


.

4 comments:

  1. Sinh thuận, Tử an là điều mà ai cũng mong chỉ được thế thôi anh ạ!

    Thật ra, từ ngày có gia đình, có con cái thì chỉ sợ nhất nếu mình có mệnh hệ gì thì tụi nó sẽ ra sao, thành thử có nhiều lúc hay nghĩ ngợi là vậy đó. Nên mỗi ngày, mỗi giây phút, nâng niu/chăm sóc tụi nhóc được bao lâu thì cố gắng mà chăm nè.

    Nguyện cầu cho hương linh Bác của anh về an bình nơi cõi vĩnh hằng.

    Chúc cuối tuần nghỉ lễ, mọi ng` an mạnh luôn nhé!

    ReplyDelete
  2. Hôm qua vừa nghe tin một người quen bị viêm màng óc, mà ngừoi này còn trẻ măng, hiện giờ đang trên giường bệnh, không biết ra sao ngay sau. Cuộc đời đúng là phù du, nếu sống thì ráng sống vui sông khỏe, chết thì cho thật nhẹ nhàng, chỉ mong có vậy.

    Chúc anh một long weekend vui vẻ nhen.

    ReplyDelete
  3. Chúc anh một weekend nhẹ nhàng.

    ReplyDelete
  4. DQ: Trưa qua, không mưa, mừng.

    Đậu: Có 1 chàng ca sĩ sắp hát opera khai mạc giải Worldcup thì bị chết vì bệnh này đó Đậu.

    Mía: Dân Mỹ nghỉ 3 ngày, còn anh 4 ngày nên enjoy hơn 1 chút.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.