Thursday, May 6, 2010

Thẩm mỹ

Cách đây mấy năm, khi bé Xí chưa hiểu tiếng Việt nhiều, vợ tôi kể chuyện ở tiệm cho tôi nghe trong bữa cơm tối:

- Anh ơi, con P. mới đi sửa ngực xong, đẹp lắm.
- Em thấy chưa mà em biết?
- Anh này, hỏi kỳ cục. Nó vào phòng wax cởi cho em coi.
- Thời buổi này, tai nghe chưa đủ, phải thấy tận mắt, sờ tận tay thì anh mới tin. Em nói nó cho anh coi thử thì anh mới okay cho em sửa.

Cô nàng bỉu môi:

- Anh già mà cứ ham. Bộ anh muốn em sửa hả?
- Trời cho hai cái, sửa một cái trước đi, nếu có hư, còn cái sơ cua xài tạm cũng được.
- Anh khùng!?!?!?!

Mới đọc tin này trên báo Người Việt, thôi, khỏi sửa chi mắc công, có bao nhiêu, xài bấy nhiêu.


Nếu ai đó hỏi tôi rằng thơ ai hay nhất, tôi sẽ trả lời là thơ tôi; ai là độc giả trung thành nhất, tôi sẽ trả lời là chính tôi. Cuốn thơ, cuốn sách... tự tay in ra, chỉ là chiếc áo cà sa, không làm cho tôi thành thi sĩ hay văn sĩ, nhưng đó là đứa con tinh thần của tôi, tôi sẽ nâng niu, gìn giữ như con Su, con Xí. Không có cha nào bỏ rơi con, dù là cọp. Dù tôi có con mắt lé và khiếu thẩm mỹ của tôi không bằng một góc của thiên hạ.  Kệ, có bao nhiêu, xài bấy nhiêu.  Don't quit my day job yet.


Người thiên tài thường sáng tạo, kẻ bình thường hay bắt chước. Tôi là người bình thường, tôi hay bắt chước, học đòi. Thấy trên Tiền Vệ có mục Truyện Cực Ngắn, tôi cũng bắt chước ky cóp viết thử:

Tàn cuộc binh đao, thầy trở về với phấn trắng bảng đen, cầm viên phấn quen thuộc viết lên bảng. Lạ thay, màu phấn của dòng chữ hóa đỏ. Lòng thầy trĩu nặng.  Dưới lớp, có ánh mắt của những đứa học trò ngơ ngác, có đứa thỏa mãn.



Tôi có cái tật hay nghĩ lan man như thế đó, cái này quàng qua cái nọ, chuyện nọ xọ qua chuyện kia! Buổi sáng sớm đi làm, đề xe cho nóng máy, đứng đốt điếu thuốc đầu ngày, ngó sao, ngó trăng, thả đầu óc lung tung. Xuân tới, đám chim hót inh ỏi trên những lùm cây xanh lá, tiếng xe cộ bên đường xa lộ I-66 vọng lại dục tôi mau ra đứng xếp hàng tới sở. Get in line.  Đời sống như một cái máy, chạy đều! Tới giờ ấy là bật dậy, tới giờ ấy là và vội miếng cơm, tới giờ ấy là vội vã về đón bé Xí, con Su, tới giờ ấy là tắm rửa, là homework, là phải leo lên giường ngủ chuẩn bị cho ngày kế tiếp... Đời sống được tính bằng đơn vị weekend, không phải một ngày như mọi ngày, ngày nào nhậu cũng được.

Tôi chỉ là một người bình thường. Kệ, có bao nhiêu, vui bấy nhiêu.


.

10 comments:

  1. Lan man quá, 10điểm dzìa chổ quỳ gối.

    ReplyDelete
  2. Merci beaucoup, Mít Xì Ăkk Ăkk :)

    ReplyDelete
  3. Để xúi chị, mua con búp bê phao về, thổi lên cho anh Hai khám hàng giả khác hàng thiệt ra sao. Lúc không cần, bỏ vô xe, để chạy carpool lane cũng đỡ vả hén.

    ReplyDelete
  4. Chuye^.n lo'n a` nha! Anh DH ma` cho chi. nha` di na^ng ngu.c thi` sau do' anh du`ng co' ho`ng ma` du.ng vo^. O^ng ba` ta co' no'i "Ca'i gi` de.p thi` kho^ng a(n duo.c...."

    ReplyDelete
  5. Ma^'y chuye^.n "Tha^~m My~" cu~a da`n ba` con ga'i la` nhu va^.y. Mai mo^'t hai du'a con ga'i anh lo'n le^n, trong nha` co' 3 nguo`i da`n ba` con ga'i suo^'t nga`y ba`n chuye^.n "Tha^~m My~", cho anh he^'t tho~ luo^n. Chua^~n bi. tinh tha^`n di anh.

    ReplyDelete
  6. Thôi Cap, xin cho anh can :) Bị cảnh sát cho ticket thì phiền nữa/.

    TM: Ý TM là phải biết đồ nào là đồ cúng, đồ nào là đồ ăn hả? :) Tui đã chuẩn bị tinh thần từ lâu, chắc chắn ngày đó sẽ tới. Số tui chạy trời không khỏi nắng, đi làm tám tiếng một ngày đụng một em boss chà là thơm lựng, về nhà lại đụng tới ba em! Trốn lên blog cũng gặp mấy chị! Bớ Phú, bớ Tám, HELPPPPPPPP!!!!

    ReplyDelete
  7. Sao đang silicon anh dồn qua thơ rồi qua chiện rồi tới đời luôn vậy? Khoái câu: Có bao nhiêu vui bấy nhiêu (No silicon hén)

    Nói rõ vụ em boss chà là coi anh?

    ReplyDelete
  8. Em Boss của tui là một em chà là sinh năm 74, nhỏ hơn em út của tui. Em nó có hàm răng trắng toát, vui vẻ và thích xức nước hoa. Đẹp thì không đẹp lắm, chỉ nhìn được mắt và... múp rụp, dù đã 2 con. Cả phòng tôi đều lớn tuổi hơn ẻm. Ẻm bắt được job phần lớn là vì diversity nhiều hơn là tay nghề khiến đôi khi tui muốn nổi khùng. Ghét nhất là cái màn làm thì không biết làm, cứ đứng sau lưng chỉ chỏ tui. Một hôm, tui khịt khịt mũi, nó hỏi có chuyện gì; tui nói cái mùi nước hoa làm tui nhớ vợ, ẻm đứng lùi ra sau một chút. Từ đó, ẻm bớt xài nước hoa. As a person, she's pretty good to get along, friendly; but as the boss, she's not up to the par yet! Nhờ vậy, tui thành chột trong đám mù, ẻm để yên cho tui ngồi viết blog :)

    Chổ gạch đi là do tui đọc đâu đó thấy có người xỉn đốt thơ mình. :)

    ReplyDelete
  9. Hehehe. Em chà là đó cỡ tuổi Phú rồi, hấp dẫn gì nữa, tưởng anh nói đâu chừng under 30 thôi chớ. Về VN đi em đãi XO hén

    ReplyDelete
  10. Trong usps của tui, ngần ấy, vẫn còn son. :))) Cám ơn lời mời của Phú, chắc cũng còn lâu lắm.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.