Sunday, May 9, 2010

Thú Coi Phim

Từ ngày bắt Verizon Fios, tôi coi thêm được hai đài movie free, MGM và HDNet, chiếu đi chiếu lại mấy phim cũ nhưng bằng high definition nên hình rất rõ. Tối chủ nhật tuần rồi, ăn cơm xong, tôi bỏ mặc ba mẹ con nhà nó, ngồi ôm cái TV mới tậu coi Amadeus. Phim coi đã lâu, coi lại vẫn thấy hấp dẫn. Cuộc đời của ông đại nhạc sỹ Mozart qua lời kể của Salieri, kết thúc bằng cảnh thảy cái xác vào hố chôn tập thể trong một ngày mưa tầm tả!  Tôi không rành về nhạc giao hưởng cổ điển, chỉ biết tên vài ông nhạc sỹ với mấy bài nổi tiếng. Với Mozart, tôi biết qua cái radio của nhà hàng xóm khi mỗi trưa mở chương trình nhạc nhẹ của ông Paul Mauriatte hòa tấu bản Giao Hưởng số 40 và bài Hành Khúc Thổ Nhĩ Kỳ lúc xa xưa ở bên nhà.


Đang nói chuyện coi phim, lại quay qua nhạc cổ điển!  Khùng!


Một cuốn phim khác về âm nhạc là cuốn The Red Violin.  Nếu bật TV ra trúng đài, hai con mắt tôi dán chặt trên cái màn hình, bỏ bê hết việc nhà, bị la hoài!  Dù coi rồi, coi lại vẫn thấy hay!  Trong phim, có một đoạn về thời vệ binh đỏ của Trung Cộng, rùng mình!


Nói tới phim Tàu, cũng tình cờ, tôi coi được trọn phim Red Cliff trên HDNet.  Buồn cười, tên Tàu phụ đề sang tiếng Anh khiến tôi mù tịt.  Coi nửa phim, bực quá, tôi search internet, hóa ra là phim dựa trên trận Xích Bích giữa Tào Tháo và Khổng Minh, Châu Du (Tony Leung)...  Nếu bạn đã đọc Tam Quốc Chí, cuốn phim đó coi khá vui mắt.  Mới đây, nó cũng chiếu The Warlords với khuôn mặt quen thuộc của Jet Li, Andy Lau...  Phải nói là điện ảnh của Tàu đã đi một bước khá dài, từ Tàu Hong Kong, Đài Loan qua tới Tàu chính quốc.  Tôi không nói tới phim bộ lồng tiếng Việt, tôi bỏ coi phim bộ đã hơn hăm mấy năm, ghét vô cùng.  Thời đầu thập niên 90, khi những bộ phim về cuộc cách mạng Văn Hóa được phép trình làng, tôi có thuê coi như phim Farewell to my concubine,  Raise the Red Lantern... với cô đào Gong Li.  Lạ, coi nhiều nhưng nhớ chẳng bao nhiêu!


Thời mới qua, anh em tôi có thú đi coi phim cuối tuần.  Đi một đám năm, sáu thằng nhưng chỉ mua vài ba vé; có khi giả bộ đi ra mua popcorn rồi chìa cùi vé, kéo mấy thằng sau vào; có khi chờ tan xuất, mở cửa exit trốn vào.  Coi xong phim này, nhảy qua coi phim khác suốt buổi chiều chủ nhật.  Ăn vụng bao giờ cũng cảm thấy ngon hơn ăn thiệt.  Chừ lớn, chỉ khi nào có big hit, anh em tôi mới bỏ hết mấy mụ mẹt ở nhà ru con ngủ, kéo nhau Men Only đi coi xuất đêm, mua vé đàng hoàng.  Khi chưa có bé Xí, tôi cũng dung dăng dung dẻ dẫn vợ đi coi nhưng lần nào cũng như lần đó, chồng dán mắt lên màn ảnh, vợ khép mắt khò khò; đi về còn than nghe âm thanh đập thùng thùng đau tim!  Phim nói nhiều thì bảo không hiểu, phim đấm đá, bắn súng loạn xạ thì bảo đau tim... từ đó, tôi đi một mình.  Như cuốn 007 Quantum of Solace vừa rồi, 11:45 PM tối thứ năm, tôi ra sắp hàng mua vé coi xuất chiếu đầu tiên, mình ên.


Đôi khi cũng bị tổ trác, đâu phải phim nào nghe critics khen là hay đâu.  Như cuốn Angels and Demons, cũng tài tử danh tiếng Tom Hanks đóng, so với truyện, không bằng một góc.  Tôi coi cuốn phim Da Vinci Code trước, rồi mới mò ra thư viện vác truyện về đọc nên thấy còn đỡ.  Đọc xong cuốn Da Vinci Code, lượm luôn cuốn Angels and Demons về tụng, đến khi coi phim, buông một tiếng eww yukky!!!  Kinh nghiệm, hễ phim nào đọc truyện rồi thì tôi đợi ra DVD mướn về coi.


À, anh chàng Tom Hanks này không đẹp trai như George Clooney hay Harrison Ford mà đóng phim coi được ghê.  Tôi mê từ Forest Gump, qua Saving Private Ryan, Apollo 13... tới Sleepless in Seattle, You've got mail với cô đào Meg Ryan...  Hmmm, did I say Meg Ryan?  Oh, yeah.  My sweetie.  Tôi mê nét nhí nhảnh của Meg Ryan.  Trước đó là nàng Michelle Pfeiffer trong The Fabulous Bakers Boy, xém chút nữa bé Xí có tên là Michelle!  Trước trước đó nữa là Audrey Hepburn với Holiday Romance, Breakfast at Tiffany... nên khi chú út nhà tôi đòi đặt tên cho bé Xí là Tiffany, tôi chịu liền.  Sau đó, phiên con Su, tôi đặt Sabrina.  Có 2 phim Sabrina, năm 54 do Audrey Hepburn đóng, năm 95 do Julie Ormond đóng, cô nào cũng làm tôi mê mẫn hết.  Hôm rồi, HDNet lại chiếu First Knight, cô đào Julie Ormond đóng với hai chàng Sean Connery và Richard Gere, lovely!


Tôi mê mấy cuốn phim về Đệ Nhị Thế Chiến.  Bạn coi The English Patient chưa? Trong đó có cô đào Juliette Binoche, tôi mê từ độ coi Trois Couluers: Blue, Blanc and Rouge.  Nhưng tấm poster của Irene Jacob trong Rouge hớp hồn tôi! 


Rồi tôi mê Charlize Theron trong Italian Job, tôi mê Natasa McCelhone trong Ronin, tôi mê...


Thôi, stop, bao nhiêu đó đủ rồi, đừng kể nữa!  Biết ông nội mê gái rồi!  Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!



2 comments:

  1. Ơ, anh nói sao chớ mấy cô mấy phim anh kể em đều mê hết mà hehehehe. Mỗi tội chắc không mê mẩn lẩn thẩn mấy cô đến như anh thôi :P :D. Sao mê đến cỡ đó được trời ặkặk

    Scarlett Johansson thì sao anh? Dạo này vợ chồng em đang mê con nhỏ này đóa híhíhíh

    ReplyDelete
  2. Scarlett Johansson như một trái táo chín, nhìn muốn cắn một miếng! Mít Xì Ăkk Ăkk có coi Fantastic Four chưa? Hấp dẫn :) À, cũng cái miệng mắm muối nữa, chiều qua mở HDNet, nó lại chiếu Sleepless in Seattle, ba cha con ngồi coi em Meg Ryan dễ thương hết biết!

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.