Tuesday, May 18, 2010

Tôi tưởng...

Sau khi nghe vợ tôi hát karaoke, tôi tưởng tôi là nhà ca sĩ thứ thiệt, cở Sĩ Phú.
Sau khi thấy em boss chà là của tôi làm report, tôi tưởng tôi là nhà vua excel.
Sau khi đọc Sợi Xích của Lê Kiều Như, tôi tưởng tôi là nhà văn thứ xịn.
Sau khi đọc bài còi hụ của Nguyễn Hữu Liêm trên Talawas, tôi tưởng tôi là nhà chính trị có tài hùng biện.
Sau khi đọc suy nghĩ của nàng Đỗ Ngọc Bich trên BBC, tôi tưởng tôi là nhà học giả uyên bác.
Sau khi đọc Bài Thơ Đồ Cứt của Bùi Minh Vũ trên Da Màu, tôi tưởng tôi là nhà thơ duyên dáng.
Sau khi đọc bài Ai Cũng Tưởng Mình Là Nhà Văn của Nguyễn Hưng Quốc trên VOA, tôi... tịt!

Tôi... tịt!
Tôi... tịt!
Tôi... tịt!

Thôi, đừng hoang tưởng. Ráng sống với cái thật, là một blogger, khóc cười với mưa nắng.

.

Chiều qua vợ chồng tôi dẫn bé Xí đi học bơi trở lại buổi đầu tiên ở Cub Run Recreation Center chung với con bé đồng tuổi của một người bạn của vợ tôi. Cả năm trời bỏ bê vì vướng con Su, tôi ngạc nhiên thấy con bé dạn dĩ và tiến bộ không ngờ. Sau mấy lớp ở Lifetime Fitness, tôi ghét cách mấy cô dạy, cứ đứng nói chuyện, bỏ con mình đạp tới đạp lui, tôi đóng tiền hội viên, dẫn bé Xí đi tập. Cái khó cha tập bơi cho con cũng na ná như chồng tập vợ lái xe, bé Xí chỉ thích đùa giỡn chứ không chú ý nhiều.  Lần này, cô giáo (trẻ, xinh như múi mít) cho hai đứa ra sâu ngập đầu, bé Xí có thể bơi một hơi năm thước. Cuối giờ, bé Xí bơi được một vòng chiều ngang của hồ mà cô giáo không cần đỡ, tôi trố mắt ngó (ngó bé Xí chứ không phải ngó cô giáo đâu bạn nhé).  Tuy nhiên, bé Xí vẫn chưa biết nghiêng đầu lên thở, vẫn còn ngẩng đầu thở như con chó con.  Thế là tôi có thêm cái job trưa chủ nhật khệ nệ vác con Su chở bé Xí đi học bơi.  Nếu không phải coi con Su, chắc tôi sẽ ghi danh học chung với bé Xí.

Có hai môn vợ tôi ngày xưa học không xong, bây giờ cứ muốn bé Xí học cho giỏi, là tập võ và tập bơi, tôi cứ gây với cô nàng hoài!  Tôi quan niệm phải để cho con tự do phát triển, tuổi này ham chơi nhiều hơn ham học. Cứ ngó cha nó thì biết, già đầu vẫn còn ham chơi. Làm cha, làm mẹ phải biết đánh hơi con mình thích cái gì, hướng dẫn cho nó đi chứ đừng bắt ép thái quá.

Hai hôm nay trời mưa, lành lạnh, ngủ thật sướng. Bốn rưỡi sáng chuông reo, không muốn bò ra khỏi mền!

.

6 comments:

  1. anh ơi, thơm như múi mít chớ. Thơm nên muốn ăn muốn cắn, chứ xinh thì ai nỡ =))

    Yep yep, nói chị nhà đừng ép mấy đứa nhỏ tội nghiệp. Cứ hồi xưa mình không làm được gì là giờ đổ cho con làm cho được, thiệt không đúng mà, nhưng đó lại là kiểu vietnam mình vậy.

    ReplyDelete
  2. Hình như đó là cái bịnh cuả cha mẹ VN mình. Cứ nghĩ hồi nhỏ mình thèm học cái nọ cái kia mà vì hông có điều kiện nên hông học đuợc. Giờ ép con học "dùm" cho mình. Cũng may hồi nhỏ em ham chơi hơn ham học nên chả thèm học piano, học vẽ, học muá gì hết. Giờ thấy bà con cầm đàn guitar khảy từng tứng tưng em cũng hâm mộ hết biết vì dòm họ sao mà "nghệ sĩ" quá nhưng biết mình văn dốt võ dzát nên thôi, đứng xa xa hâm mộ đuợc rồi, ai đàn mình nghe ké, chớ hông ham học để làm "nghệ sĩ" hehehe

    ReplyDelete
  3. "Nếu không phải coi con Su, chắc tôi sẽ ghi danh học chung với bé Xí." <==có phải vì cô giáo trẻ hông dzậy ba bé Xí ?? Khai thiệt đi mờ ....hahahahaha ....

    Bé Xí nghỉ cả năm, quay lại học lại mà đã bơi 1 lúc mấy thước dzậy là giỏi lắm đó. Thấy con bé thích bơi vậy thì tiếp tục cho cô nhỏ học nha anh. Cũng vì cái chuyện học bơi này mà DQ đang nhức đầu mấy hôm rày đây nè.

    ReplyDelete
  4. Hỏng cắn được Ặk Ặk ui, ủ tờ chít, ngó thì okay :)

    Cap: Anh thấy bé Xí có cái lổ tai bén, nó bắt trúng cách phát âm và đọc lại trúng nhanh lắm. Nó biết đếm từ 1 đến 10 bằng Spanish, Korean. Mấy hôm nay mua cái WD TV Live về gắn mp3 vào receiver mở Bad Romance cho nó nghe, nó thích, nhảy múa ỳ xèo. Có mấy tiếng bad words, anh fải la lớn át đi, sợ nó nghe. Bà nội mong nó sau này làm Department of State :)

    DQ: Suỵt... cô Quỳ la lớn quá! :) Bữa nào mang cái Flip đi way, về nhà khoe :)

    ReplyDelete
  5. Để linh tinh và được chia sẻ với anh,với mọi người em đã tạo ra blog này, hihi.
    Mong được anh ghé chơi.
    Em, Sông

    ReplyDelete
  6. Hết Sông, rồi Mía, mấy cái tên nghe thân thương quê nhà :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.