Wednesday, May 19, 2010

Trọc phú

Sáng nay, nếu không đi lang thang trên web, nếu không thấy người ta khe khẽ hát happy birthday, tôi đã quên bẵng nó. Thoạt đầu, tôi tự nhủ hôm nay có quái gì đâu, còn đúng một tháng nữa kia mà. Rồi nhớ ra! Ác thật, vì thấy người ta hát, viên sạn trong đầu lại nổi cộm lên:

Đêm qua em mơ gặp túi tiền
trong túi tiền có tám ngàn hai
em vui sướng đem khoe với bố
bố mĩm cười bố bảo chia đôi

Tôi quay qua chợt nhớ bài ca dao Thằng Bờm:


thằng bờm có cái quạt mo
phú ông xin đổi ba bò chín trâu
bờm rằng bờm chẳng lấy trâu
phú ông xin đổi một xâu cá mè
bờm rằng bờm chẳng lấy mè
phú ông xin đổi một bè gỗ lim
bờm rằng bờm chẳng lấy lim
phú ông xin đổi con chim đồi mồi
bờm rằng bờm chẳng lấy mồi
phú ông xin đổi mâm xôi bờm cười


Bài ca dao tả cảnh trao đổi giữa hai người giàu nghèo, và ý nghĩ của người nghèo bao giờ cũng thực dụng, đói thì lấy cái ăn trước đã.  Tôi nhớ, chữ phú ông thường được dùng trước 75 trong những chuyện cổ tích.  Sau 75, chữ ấy biến thành địa chủ, cường hào, ác bá của chế độ phong kiến hủ lậu, người ta đả kích không thương tiếc.  Tôi khỏi nhắc tới thời kỳ cải cách ruộng đất, nếu bạn muốn biết những phú ông bị lôi ra đấu tố như thế nào, xin đọc Ngôi Nhà Sau Lưng Văn Miếu của Trần Vũ.  Chữ phú bị xóa sổ thêm lần nữa với thời kỳ đánh tư sản mại bản, nhắm đa số vào nhừng người Hoa Kiều.  Họ xóa luôn nhừng bộ cờ Triệu Phú, Tỷ Phú dựa trên cái game Monopoly của Mỹ.  Một thời mấy anh em tôi mê bộ cờ này.  Chữ phú gần như bị xóa sổ bụi đời trong tự điển tiếng Việt vì hễ ai giàu là có tội.

Ấy thế mà bây giờ chữ phú tái xuất hiện, ngay chính miệng người Hà Nội nói mới vui chứ.  Cách đây không lâu, Nhị Linh viết: "Cái "tâm" luôn luôn thường trực xuất hiện trên miệng bọn văn sĩ nửa mùa, bọn nhà quê, bọn trọc phú, bọn giang hồ đểu." khiến tôi không khỏi nhịn cười nghiêng ngã.  Bọn trọc phú là ai đây?  Ở một đất nước lấy chủ nghĩa cộng sản làm đường đi thì ai là trọc phú?  Mà phải có trọc phú thì bạn ấy mới nói, mới viết, không lẽ bạn ấy nói xạo?  Không lẽ trọc phú là mấy thằng công nhân viên chức đi cuốc đi cày hằng ngày ở hải ngoại như tôi?  Có nghĩa là xã hội VN đã có giàu nghèo từ lâu lắm rồi.  Không tin, bạn về Sài Gòn, thuê taxi chạy qua đi dạo một vòng khu Phú Mỹ Hưng ngắm thử đi. A, cũng có chữ Phú trong đó.  Và nếu đã xài lại chữ phú, thì sao không bỏ quách chữ cộng đi để nghe cho êm tai?

Chữ phú sống lại đã đành, tôi còn học thêm chữ đại gia, đa dại!  Tôi ghét chữ đại gia này vô cùng tận, vì nó thoang thoảng mùi vị phim bộ. Trong nhà, có thằng em chọc quê kêu tôi là đại gia, tôi giận nó cả tháng. Cái nick của tôi là mailman, trước sau gì tôi cũng là mailman, kêu là mailman chứ không được kêu đại gia, đợi khi nào tôi trúng số hẳn kêu là đại gia cũng chưa muộn.


Viết tới đây chợt nhớ có người bạn trẻ tên Phú.  Xin lỗi bạn vì tôi đụng chạm cái tên của bạn nhé, tôi vô tình (cố ý) thôi. :)  

Tánh tôi hay suy nghĩ lan man thế đó.  Chẳng hạn đọc bài Hỏi Ngã bên blog của DQ, tôi biết mình viết sai chánh tả hỏi ngã nặng nề lắm, bởi tôi không phải là dân bắc kỳ rau muống, tôi phang búa xua.  Thay vì chú tâm đọc cho kỹ để học, cái đầu tôi lại nghĩ chuyện tiếu lâm xưa như thế này:

Giữa vú sữa và vú sửa khác nhau như thế nào?  Vú sữa bán một chục mười hai trái, còn vú sửa bán một chục chỉ có hai trái.  Dù số lượng ít hơn nhưng thiên hạ vẫn mua ào ào.

Ba cái chuyện tiếu lâm truyền miệng kể ở bàn nhậụ bàn cà phê của dân mình nhiều vô kể. Như cái câu đối: Gái Củ Chi chỉ cu, hỏi củ chi, nghe xong chỉ biết nhăn răng cười chứ làm sao mà đối lại! Hay bạn thử đối câu này của tôi chế: Cô hàng vú sữa đi sửa vú rao vú sữa.

Nhe răng cười với bạn một cái. Thứ 7 này tôi phải đi trực, tuần sau tôi sẽ được nghỉ bù với ngày lễ Memorial thành 4 day weekend. Hic, chắc tôi phải dọn sạch sẽ cái basement, xách đồ nghề chụp hình, chụp bóng bày ra, lôi cổ vợ con ra làm model, rồi khoe; kẻo cô nàng dân hoàng phới bên Tây bảo tôi có hobby rồi bỏ bê đồ nghề đóng bụi.

.

3 comments:

  1. anh sao mà, mấy cái ...xấu xấu anh nhớ dai ghê :D.
    Em có nhỏ bạn, nó thì suốt ngày cứ ê a
    Đêm qua em mơ gặp bác..Hờ
    Râu bác dài, bác đạp xích lô.
    Em âu yếm hôn đôi má bác
    Bác mỉm cười, bác cho..trăm đô :D

    ReplyDelete
  2. Hehe. Em không có gì, không có gì.
    Lấy bài này ra anh xem liên hệ vụ dạy bơi cho bé này:
    http://damhaphu.blogspot.com/2009/12/day-boi.html

    ReplyDelete
  3. Mía: Sạn thận khó tiêu :)

    Phú: Ở sở làm tui còn xài IE6, tui không vô blog của Phú được. Về nhà, lại bận rộn con cái, tui sẽ đọc bài của Phú sau. :)))

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.