Monday, May 31, 2010

Về chơi?

Tôi có cô bạn học cũ ở New Mexico, mỗi lần rãnh rỗi, gọi phone qua tám chuyện, nàng lại rủ tôi về Sài Gòn chơi, họp mặt lớp. Ông ráng thu xếp về sau Tết đi. Vui lắm. Đưa số phone bà xã đây, tui xin phép cho. Tui hứa với nó là tui take good care ông, không cho ông đi chơi bậy bạ đâu. Ông xin phép đi 2 hay 3 tuần thôi. Yada yada yada... nghe như súng tiểu liên phang non stop bên tai!  Tôi cứ ậm ừ Ừ, ừ, để tui tính.

Ở xứ này, bạn bè xa xôi cách trở, không có gì vui bằng lâu lâu gặp lại bè bạn cũ thời mài đũng quần. Gặp nhau là tíu tít tao mày, ông ông, bà bà, tui tui, Hoàng Hoàng, N. N.... líu lo như chim vỡ tổ.  Dù già đi hơn hai mươi năm, lòng cảm thấy trẻ lại như thời xưa nhỏ dại.  Họp mặt hải ngoại tuy có đủ điều kiện nhưng lại rất khó bởi mỗi người đều có thời gian rãnh rỗi riêng; một hai người còn okay, toàn lớp, không dễ sắp xếp nghỉ chung một lần.  Về Sài Gòn thì khác, hú một tiếng, bè bạn xách Honda tới, có mặt ngay.  Dù đó là ngày trong tuần.

Nhưng ngoài chuyện họp bạn, về Sài Gòn có gì vui với tôi nữa trong vòng ba tuần phép?  Hiện tại, có nhiều lý do khiến tôi không muốn đi.

Thứ nhất là con Su còn quá nhỏ, lại ít chịu ngồi yên đằm đẹ như bé Xí lúc xưa.  Nghĩ cảnh bồng nó trên tay như con lật đật suốt 15 tiếng bay qua Seoul, rồi thêm 6 tiếng bay về Sài Gòn, sao oải quá!  Nếu không chịu nổi, hai muỗng thuốc ho vào là hy vọng nó sẽ ngủ.  Anh em tôi thường áp dụng cái trick này cho mấy anh mấy chị mỗi lần đi chơi xa.

Nghe dân Sài Gòn than nóng 102 độ F, tôi ớn quá!  Dân Sài Gòn chịu nóng đã quen, thế mà còn than nóng thì làm sao con mình chịu thấu?!?!  Nhớ lần hai vợ chồng tôi tất tả vác bé Xí lên DC làm passport tốc hành, sáng xin chiều lấy, để kịp về thăm bà ngoại tôi hấp hối.  Về Sài Gòn, dù mới tháng Tư, con bé hai tuổi đổ mồ hôi rạc người!  Mới tắm ra, chạy chơi quanh nhà năm mười phút là lưng đẫm mồ hôi, ướt rượt!  Nhớ thưở nhỏ, ở trong căn nhà cũ, tôi ráng cắn răng đánh trần chịu nóng.  Nhưng hành con chịu nóng chung với mình thì tội nó quá!  Thôi thì ráng về vào dịp Noel hay gần Tết cho bớt nóng, lại kẹt bé Xí bây giờ đã vào lớp 1, chỉ được nghỉ học 1 tuần, không như bên châu Âu nghỉ kéo dài cả tháng.

Khi bà ngoại tôi mất xong, căn nhà cũ đã được bán với giá rẻ mạt.  Bán đi căn nhà tuổi thơ là xóa hết cái gốc, người ta đập ra xây thành hai căn lầu 4 tầng A và B.  Về ở khách sạn có đầy đủ tiện nghi, có máy lạnh nhưng không có cái hồn trong đó.  Làm sao khách sạn có được mái nhà hàng xóm mà xưa có lần đêm khuya lười xuống cầu thang đi đái, vạch tằm nhè nhẹ đái xuống máng xối nhà bên khiến hàng xóm tưởng là mưa?  Làm sao khách sạn có cái cửa sổ mà có lần tương tư, bâng khuâng ngó ra cửa mơ mộng rồi ngó xuống trúng lổ cầu tiêu nhà bên quên đóng cửa?  Ở khách sạn sang trọng thì sợ bị chưởi là giàu, có tiền chơi sang, áo gấm về làng; ở khách sạn mini thì tối lại, thanh niên nam nữ ra vào rần rật, tôi nằm khó chịu.  Khi thành phố chưa chịu đi ngủ, tôi lại phải lo dỗ cho con ngủ, rậm rực trong người.  Bạn thân của tôi xây xong tổ uyên ương tận Gò Vấp, hùng dũng tuyên bố: Vợ chồng mày về ở nhà tao.  Sáng sớm, tao chở mày lên ngồi uống café lề đường trên đó cho mày mơ tưởng.  Nhưng Tết nhất, bè bạn cũng phải lo cho gia đình, không lẽ bắt nó cứ nai lưng phục vụ cho mình.

Chừ nói tới mấy thú tiêu khiển.  Tôi hay đi tìm lại thú tiêu khiển lúc xưa, lang thang mấy nhà sách, bắt bạn tôi chở lên Fahasa, Ngoại Văn, Khai Trí...  Sách in ở VN bây giờ nhiều lắm, in lại có, in mới có, đủ loại... nhưng tuyệt nhiên, tôi mất cái thú đi lùng sách.  Một lần, H. mua tặng tôi Tuyển Tập nhạc TCS nhân ngày sinh nhật; lần khác, tôi mua cuốn thơ của Bùi Giáng và vài cây viết làm kỷ niệm.  Vậy thôi.  Cứ nghĩ đến hai chữ kiểm duyệt là hết muốn mua sách ở VN.  Sang tới internet cũng vậy, vào tiệm café check email xong là đứng dậy đi, chẳng muốn check lòng vòng.

Hay đi uống café?  Buồn cười, nhừng quán café VN bây giờ cố gắng mở nhạc ngoại quốc để thiên hạ mơ ra ngoài.  Trong khi đó, mấy quán café Cali lại mở nhạc VN để ấy chàng mơ về VN.  Đứng núi này, trông núi nọ.  Có lần H. dắt tôi vào quán đối diện nhà VH Thanh Niên, xe trờ tới, có người dắt xuống hầm.  Quán hai ba tầng, buổi tối khách ngồi đặc kín trong ngoài, TVs treo đầy trên tường khách có thể ngước nhìn ở mọi góc độ và mở video Đại Hàn, Đài Loan, Hong Kong... thể loại soft porn!  Tôi bắt đầu cảm thấy già, tiếng nhạc ồn hơn.  H. lại đưa tôi đi ngồi quán ở góc đường Trương Minh Giảng và Tú Xương, nghe nhạc sống.  Một cây guitar, cây violin, cây piano... hòa tấu nhưng tôi bắt gặp một số khách vào đó để nói, nói oang oang, chứ không phải để nghe hay thầm thì nho nhỏ lời yêu đương.  Tôi bỏ về.

Hay đi shopping?  Coi chừng đồ giả!  Tôi chắc là hễ ai nghe lời khuyến cáo đó cũng khựng người lại.  Bồi thêm câu, anh nhớ trả giá, họ nói thách.  Ác thật, thôi khỏi mua.  Cuối cùng chỉ còn nước đi ăn, đi nhậu.  Muốn ăn đồ ăn ngon thì phải đi ăn bữa trưa vì bữa cơm trưa là bữa cơm chính của dân VN mình.  Cái bụng tôi đã quen hăm mấy năm ở Mỹ, bữa cơm tối là chính.  Bữa trưa Sài Gòn nóng nực, nuốt không vô!  Như lần T. rủ tôi chạy xuống Thanh Đa ăn cháo vịt, tiết canh lúc 1 giờ trưa, nóng ơi là nóng.

Mấy bà ở hải ngoại thường bảo các ông về VN đòi đi uống bia ôm, karaoke ôm, phòng máy lạnh. Xin thưa, chán lắm, tôi không còn ham.  Chủ quán ép khách uống, uống càng nhiều, bill càng to, nửa uống, nửa đổ!  Mấy em ít biết nói chuyện, hỏi quê em ở đâu, em từ miền Tây lên, em từ Thanh Hóa vào...  Nói chuyện bằng tay chân nhưng cái miệng phải biết mặc cả, nhức đầu!  Thường, phòng quán đóng kín mít mở máy lạnh treo tường, khói thuốc không lối thoát, ngộp thở!  Muốn ăn chơi, phải có thổ địa dẫn đường, không có thổ địa nói tiếng lóng địa phương, chỉ tổ đốt tiền.  Mà tiền bên này làm ra đổ mồ hôi chứ có phải tiền cúng tham nhũng, tiền trúng số, tiền trúng mánh... đâu mà đốt dễ dàng?

Cuối cùng, nỗi khổ khi trở về lại Mỹ, sáng xách lunch vợ bới đi làm.  Sau ba bốn tuần làm vương, làm tướng trên mây, ăn uống nhậu nhẹt phủ phê, rớt bịch xuống đất làm người bình thường.  Về Sài Gòn không sợ jet lag, không ngủ được thì đi chơi; về Mỹ không ngủ được làm sao có sức bốn giờ sáng dậy đi làm hay ngồi ngủ gật trong cubicle?  Sợ nhất là con cái bị jet lag, cứ nửa đêm thức giấc than con đói bụng!  Rồi một đống reports phải update, một đống bills phải trả, lương tiền thợ thầy... đôi khi mất cả hai tuần mới có thể trở lại cuộc sống bình thường.


Tôi blogged ước mơ đi bụi VN 6 tháng, đó là ước mơ sau khi trúng số.  Còn bây giờ, về chơi Sài Gòn cho gia đình tôi là cả một vấn đề.  Mệt nhiều hơn là hưởng thụ, đi vacation mà khổ thân thế thì đi mần chi, phải không bạn?


.

13 comments:

  1. Anh nói vậy nghe cũng phải, phải hết.

    Nhưng mà chắc tại anh đi lâu rồi, chuyện quen thành lạ, chuyện lạ hóa khó chịu.

    Phú đi nước ngoài. Tới bữa thứ ba là nhớ nhà. Sài Gòn nóng. Sài Gòn kẹt xe. Sài Gòn đủ thứ tệ. Nhưng mà Sài Gòn có một thứ mà ở chỗ khác không có: Người Sài Gòn.

    Về đi anh

    ReplyDelete
  2. :), Đi về chơi như anh đúng là khổ thiệt, vậy thì ..khoan vội hãy về.
    Nhưng mà, nếu về, em có thể chỉ anh vài địa điểm, tỷ dzụ như:
    1. Sách, đi lùng các nơi bán sách cũ mới lý thú, anh đi toàn nhà sách lớn,coi thì sướng mắt nhưng không đã bằng lạc vào 1 chỗ toàn sách cũ và cũ.

    2. Em rất ghét đi mấy quán ngoài SG,chơi nhạc hiện đại quá không chịu nổi. Em biết vài quán chơi nhạc xưa xưa, khung cảnh trầm lắng, thích hợp cho người..già ( hé hé).Nếu anh thích nghe nhạc sống cũng ok luôn.

    3. Đi mua sắm ở các khu thương mại lớn thì không cần trả giá, đi vào các chợ thì trả giá cũng là một phần của cuộc ...dạo chơi:). Do đó anh nên đi cùng vợ,cho chị í trả giá.

    4. Ý anh ở SG ko có chỗ nào bán thức ăn VN ban đêm?? Sao lại hông hè, rất rất nhiều là đằng khác. Anh cứ ra ngoài quận 3, các quán cơm niêu đó, bán món vn hết xảy à nha.

    5.Mùa này nóng thật.

    ReplyDelete
  3. Ừ, Phú, thể nào cũng phải lo về thăm mộ bà ngoại tôi. Đã năm năm rồi!.

    Sông: Anh biết SG bây giờ là thành phố "không ngủ yên" :) Ý anh nói là bè bạn quen ăn trưa, còn anh lại quen ăn tối. Còn vấn đề trả giá thì Sông xúi bậy anh rồi! Ví dụ anh muốn mua 1 cành hồng biết nói thì làm sao để chị ấy trả giá? Chỉ cạo đầu anh thì có :))) Hai bà giờ sáng mò về ks, anh đi đâu về, dầu gió đầy tay, kiểu đó chắc chết :)))

    ReplyDelete
  4. Mình sẽ hỏi OX chuyến này về VN ra sao rồi kể lại cùng anh nghe.
    @ Sông, OX chị rất thích lục sách cũ, em có thể hướng dẫn anh ấy không, anh đang ở VN đó.

    ReplyDelete
  5. Chị BeBo, có thể nói chồng chị gọi em,0933 05 11 09, em sẽ chỉ chổ anh ấy đi.Mà bạn anh Phú,chắc nhiều người biết chỗ lùng sách cũ lắm đó chị:)

    ReplyDelete
  6. Ve^` VN da^u pha~i chi~ co' thuo~ng thu'c bia o^m va` ga'i de.p da^u anh H. Co`n nhie^`u chuye^.n kha'c de^~ enjoy nhu: Suo^'i Tie^n cho con ni't (gio^'ng nhu Sea World be^n na`y), ta('m bie^~n Vu~ng Ta`u, Plaza Diamond cho chi~ di shopping (chi~ la`m nghe^` Beauty, thi` ve^` VN co' the^~ mua nhie^`u du.ng cu. trang hoa`ng cho tie^.m, etc...).

    Cuo^.c do`i tha^'y do' ma` nga('n ngu~i. Gi`o co`n vui ve~, ma.nh khoe~, kho^ng di thi` bie^'t de^'n bao gi`o. Kho^ng le~ cho` bo.n nho~ va`o Da.i Ho.c thi` anh H. mo'i cho^'ng ga^.y ve^` VN di bu.i chu.p hi`nh.

    Tha` ra(`ng "Mo^.t phu't huy hoa`ng ro^`i cho.p ta('t, co`n hon le lo'i suo^'t tra(m na(m" di anh.

    ReplyDelete
  7. Còn tui có mún về cũng hổng ai cho về nè anh ơi. :(( :((

    Về SG thì tui hổng về rồi, tại SG đâu phải xứ của tui đâu à. Tui dzìa bển rồi bị lạc thì chết tui. Tui về xứ rừng rú của tui thì bây giờ rừng bị mất cây, hóa ra thành thị ráo trọi rồi, tui lấy gì ra thông xanh, rừng già cho tui mắc võng ngủ đây? ...hic ..hic .....

    Buồn típ! (xong tối nay ngủ mơ dzìa ngày xưa cũng đỡ tủi thân dzậy!) ...hic ..hic ...

    ReplyDelete
  8. TM: Đi chứ. Chắc cũng hè sang năm, hoặc đầu năm 2012. Thà thu hết can đảm, hôn em một phát, rồi ăn tát... Còn hơn nhìn thằng khác suốt đời hôn em :)

    DQ: Dù sao, cũng đỡ hơn ông NHQ, ông ấy về tới phi trường rồi được ưu ái mời quay ra. Cái thời mới qua, tui cũng có tâm trạng như DQ nên tui hiểu. Một đi, không trở lại, rầu thúi ruột luôn!

    ReplyDelete
  9. Do.c ba`i cu?a Die^n Hoa`ng xong thi` vo+. cho^`ng tui tha^`'y "nhu.t chi'' ho^ng da'm dzi`a be^?n, nhu+ng nhu+ anh Phu' no'i thi` mi`nh tha^'y co' "can dda?m" ho+n - Cho ne^n ma^'y ba.n o+? Vie^.t Nam ne^n nho+' la` tu.i Vie^.t Kie^`u na^`y ho^?ng pha?i vi` "ham dzui" ma` di dzi`a be^?n da^u nhe, ma` di dzi`a la` vi` nhu+~ng ngu+o+`i "co' lo`ng, chi.u dzui, chi.u cho+i" nhu+ anh Phu' ddo'.

    ReplyDelete
  10. @ Sông ơi, chị cám ơn em nha, chị đã email số phone của em cho OX, nếu cần anh sẽ nhờ em giúp, chỉ còn vài ngày về lại bên này, chị cũng chưa biết anh có thời gian không...mến!

    ReplyDelete
  11. Chị Khami: Một ngày có biết bao nhiêu chuyến bay về TSN và Nội Bài, nhưng mỗi người, mỗi tâm trạng. Về, với tui, hơi khó; có vậy thui, nhưng rồi cũng sẽ về.

    ReplyDelete
  12. Die^n Hoa`ng: No'i gio+~n chu't tho^i chu+' bao nhie^u chu.c na(m xa Vie^.t Nam ma` tui cu~ng ve^` co' 2 ky` (ky`thu+' nha^'t 4 nga`y), (ky` thu+' nhi` 2 tua^`n). Tui do^`ng y' vo+'i Die^n Hoa`ng la` ta^m tra.ng mo^~i ngu+o+`i mo^~i kha'c --chi? ca^`n le^n ma'y bay la` dzi`a be^?n nhu+ng sao ma` .. kho' qua'.

    ReplyDelete
  13. Chị Khami: Thằng em út tui hỏng fải là dân chơi cầu ba cẳng, thế mà 2 năm, 2 vợ chồng nó lại dzìa dzù gia đình nội ngoại bên này hết. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.