Thursday, June 24, 2010

Cơn nóng tháng Sáu

Sáng sớm hôm nay, tôi đứng tần ngần trong closet, nhìn dàn áo, không biết chọn cái áo nào bận đi làm! Cái muốn bận thì chưa được ủi, cái ủi rồi lại sậm màu nóng nực, không đúng mùa. Công việc nhà như luật bất thành văn, tôi lo chuyện đem đồ đi giặt và xếp lại, vợ tôi lo chuyện ủi áo quần. Lâu lâu bận bịu công chuyện, cô nàng chỉ ủi vội vài cái cho cô nàng đi làm, không đụng đến đống áo của tôi. Mệt mề, tôi chọn đại cái áo polo màu da cam chói lọi tròng vào, cái áo thừa hưởng quà Christmas của ông cậu chê màu mè. Ở Mỹ, màu cam là màu của trái bí ngô, của halloween tháng mười. Bây giờ, đang mùa World Cup, là màu của đội Hòa Lan.

Nàng Trương bên Hòa Lan cũng có lần than về chuyện nấu ăn, nấu riết rồi không biết nấu món gì để ăn. Món muốn ăn thì không có đồ nấu hoặc cục thịt hay miếng cá còn đông cứng trong tủ lạnh, món không muốn ăn lại nằm chình ình, left over hai ba ngày trong tủ lạnh. Phần tôi, đơn giản, mì gói hoặc hamburger hay pizza.  Quay sang chuyện viết blog, tôi thấy cũng y chang như vậy, có những ý nghĩ muốn trình làng lại chưa được ủi thẳng thớm hoặc không có thời gian nghiên cứu trích dẫn kỹ càng, những ý nghĩ có sẵn đem ra sặc mùi nhai lại, không lẽ cứ mang cái nhớ của mình ca cải lương miết, điếc lổ tai thiên hạ. Bạn có thấy vậy không?

Cách chọn một topic mới để blog dễ nhất là chuyện thời sự, như mì ăn liền, đi theo giòng đời thiên hạ xuôi ngược. Hôm qua, nhiệt độ kế trong xe tôi lên tới 97 độ F, dự báo thời tiết là hôm nay còn nóng hơn, humid hơn, khiến cảm giác nóng có thể lên quá 100 độ, code red! Nước Mỹ tôi không nóng vì chuyện đội tuyển túc cầu quốc gia hạ đội nước Algeria một trái ở phút thứ 91 của trận đấu, đứng đầu bảng C lọt vào vào sinh tử play off 16 đội của thế giới, nước Mỹ tôi nóng lên vì chuyện ông tướng Stanley McChrystal của mặt trận Afghanistan!  Một ông tướng bốn sao, với huy chương gắn đầy ngực, bị mất chức chỉ vì thuộc hạ (và ông ta gián tiếp) trả lời phỏng vấn báo chí có ý chỉ trích thượng cấp!

Bạn thấy uy quyền của vị tổng thống nước Mỹ tôi chưa? Nói đúng ra, là uy quyền của nền dân chủ. Quân đội ăn lương từ tiền thuế dân đóng, tổng thống do dân bầu ra nên tổng thống được giữ chức Tổng tư lệnh quân đội.  Để tránh sự lạm quyền khi quân đội nắm vũ khí, ông Bộ trưởng Quốc Phòng là dân civil do vị tổng thống đương nhiệm đề cử ra cho quốc hội biểu quyết.  Chuyện tướng Petraeus thay thế tướng McChrystal cũng thế, phải được mấy ông nghị sỹ bỏ phiếu thông qua, chứ không phải chỉ cần chữ ký của tổng thống trên tờ sự vụ lênh.  Trong lịch sử của Mỹ, tướng Douglas Mac Arthur cũng bị tổng thống Truman triệu hồi cách chức vì đi không đúng lề phải trong cuộc chiến tranh nam bắc Korea. Tướng Patton bị thôi nắm quân đoàn khi báo chí lên án chuyện ông ta đá đít lính. Và sau này, khi tướng Patton ngửi mùi CS, lên tiếng mạnh mẽ chỉ trích đồng minh Hồng Quân Liên Xô, ông cũng bị mời về hưu!  Giá mà nước Mỹ và đồng minh phương Tây chịu nghe lời ông ta, nước Đức sẽ không có bức tường ô nhục Bá Linh, các nước Ba Lan, Hungary, Tiệp Khắc... sẽ không có vết máu của sinh viên dưới vòng xích xe tăng.

He hé liếc sang VN, BBC đưa tin mấy vị cựu chiến binh gửi thư phàn nàn về ông tướng Nguyễn Chí Vịnh coi chuyện tình báo ở Tổng cục II.  Who cares!  Cái kiến kiện củ khoai!

Thôi, stop, đừng lấy ống đu đủ soi nữa mà lạc đề. Tôi chỉ muốn blog một câu chuyện thời sự và mong các bạn sinh viên du học nhìn thấy được khúc mắc phía sau, học được cái hay của nước Mỹ tôi để sau này về xây dựng quê nhà.

.
Bài báo của RS.
.

6 comments:

  1. Tưởng chỉ có đờn bà mới lo chuyện áo áo quần quần, té ra cánh đờn ông cũng rứa.

    Vụ quơ cúp, phút 91 ngầu thiệt hén... Đậu không có theo dõi, chỉ lỏm bỏm nghe lóm vậy thôi.

    Công nhận mắc cái chứng gì mà nóng bà cố luôn aH nhỉ.

    ReplyDelete
  2. Nóng chưa bằng dưới ni nên đừng có than mà làm tui tủi thân mờ!

    Chèng đéc, chàng nhà tui thì mỗi sáng phải có quần áo để sẵn đó mới chịu mặc đi cày, còn không là cũng ......kệ, vớ được áo nào xào áo đó, khỏi ý kiến ý cò gì lun ....hehehehehehe ..... Chiều riết hóa hư hết rùi à :)) :))

    Sao đụng đâu cũng "nóng" kinh khủng dzạ ???? Chiện gì? Chiện gì???

    ReplyDelete
  3. Đậu: Mùa đông, tui không cần ủi áo vì có áo len bên ngoài; mùa hè, ủi một chút kẻo vô đây bị chọc wê :) Tui không coi được, chỉ coi lại high light trận đó. Trời bắt đầu nóng, cởi cái đồng hồ đeo tay ra là thấy 1 vòng trăng trắng rồi.

    DQ: Không dám bì với dân TX đâu, dưới đó super nóng. Nóng này là nóng mặt trời chứ không phải nóng mặt... người :)))

    ReplyDelete
  4. Ủa, tưởng anh khó tính chuyện ăn uống lắm mà?!? Sao lại pizza với hamburger được? Còn nước Mỹ thì lúc nào cũng um sùm hết á, ko um sùm sợ ngta ko nhớ mình hay sao dzậy??!!??

    chị Dã Quỳ: chà, đồng mình với đồng chí chồng nhà em ha. Ko để sẵn đồ là đụng cái nào mặc cái đó, sơ mi quần tay nhăn nheo như bà lão 80 mà vẫn mặc tỉnh như không, em sợ lắm á :))

    ReplyDelete
  5. Anh H oi, xay do xong, treo len moc ao' lien la` do ui do lam!

    ReplyDelete
  6. Nàng Tr: Xưa, ở ví bà già, ăn toàn cơm VN mà không ăn độn thêm đồ ăn Mỹ nên mang tiếng khó ăn, chẳng hạn như canh cá bỏ tủ lạnh hâm lại anh không ăn. :) Nước Mỹ to mồm lắm :), nhất là dân TX với câu Don't mess with Texas! Ráng nhớ nếu mai mốt có dịp ngao du Mỹ quốc nghen. :)))

    Chị HT: Biết thế mà đôi khi lười và quên, ngâm trong máy sấy nên lấy ra nhăn nhúm đó chị.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.