Monday, June 14, 2010

Mất của

Trong đời của bạn, có bao giờ bạn bị mất cắp, mất trộm, mất của gì không? Tôi bị đâu ba bốn lần.

Lần thứ nhất vào khoảng cuối năm 75.  Giống như đa số mọi bà mẹ có chồng đi tù, mẹ tôi phải lăn lưng ra chợ trời mua bán áo quần cũ. Trước đó, bà là giáo viên tiểu học.  Dạo ấy, chổ tiếp nối giữa đường Trương Minh Giảng quận Ba và Trương Minh Ký quận Phú Nhuận có một bãi đất chưa xây nhà, gọi là bãi đất trống. Chiều chiều, thiên hạ trãi đồ ra bán đủ thứ, áo quần cũ, chén bát, soong nồi hầm bà lằng... Buổi trưa, trước khi đi học, tôi phải chạy ra trãi miếng nylon, chằng bốn cục đá bốn góc dành chổ cho mẹ tôi.  Một hôm, mẹ tôi mua hớ một cái quần tây, bán hoài không được dù đã giặt sạch đốt phùng long, mẹ tôi sai tôi mang xuống chợ trời Nguyễn Văn Thoại bán. Tôi phải đón hai chuyến xe bus, một từ Sài Gòn về lăng Cha Cả, rồi đón tiếp chuyến Bà Chiểu đi Phú Lâm về chợ Nguyễn Văn Thoại (chợ Tân Bình bây giờ).  Tới nơi, tôi cầm cái quần ra đi lòng vòng rao bán, chợ buổi chiều rất đông. Ba bốn mạng đòi coi quần, xúm quanh tôi, thoắt, người cầm cái quần biến mất, tôi đứng khóc ròng, miệng la ăn cắp. Dân đi chợ trố mắt ngó thằng nhóc. Tủi thân, tôi bỏ về, bụng không biết nói sao với mẹ tôi.  Bỗng dưng có người nắm lấy vai tôi, tôi quay lại thấy một anh bảo vệ đeo băng đỏ, anh ta hỏi có phải tôi vừa mất quần, tôi mếu máo gật đầu Dạ, phải.  Anh ta bảo theo anh ta về trạm, tên ăn cắp cái quần tôi ngồi trong đó với mấy chàng bảo vệ. Hỏi qua loa vài câu, anh ta trả lại cái quần cho tôi và dặn cẩn thận lần sau, tôi mừng húm đi một lèo ra trạm xe bus. Từ đó về sau, mẹ tôi không dám cho tôi xuống bán chợ Nguyễn Văn Thoại nữa, bợm nhiều quá!

Lần thứ hai tôi bị ngay bưu điện Vườn Xoài, đối diện nhà thờ Vườn Xoài. Năm 77 đến 79, mẹ tôi đã chuyển sang buôn hàng chuyến ra Huế bằng tàu Thống Nhất. Trước mỗi chuyến đi, mẹ tôi phải đánh điện tín (telegram) ra Huế cho bà ngoại tôi để ngoại tôi nhờ người đón hàng. Thời ấy chưa có email, điện thoại nên đánh điện tín là cách thông tin nhanh nhất, hôm nay gửi, mai ông đưa thư phát mẩu giấy cỏn con một dòng, rất mắc.  Hàng hóa không thể xuống ngay tại ga, phải được xô xuống đường rầy khi tàu chuẩn bị vào ga Huế để tránh thuế vụ. Hàng đi vào Sài Gòn cũng vậy, có người đu cửa xe lửa, cầm cái móc câu, người đứng dưới giơ giỏ hàng cao lên khỏi đầu, xe vừa ra khỏi ga còn chạy chậm, móc hết hàng lên rồi nhảy xuống.  Thông thường, tôi đi bộ ngõ tắt ra bãi đất trống rồi ra bưu điện. Xui sao, chiều đó tài hay, tôi xách chiếc xe đạp mini chạy đi, dựng trước cửa bưu điện không khóa. Biết là dễ mất cắp, mắt tôi cứ ngó ra canh chừng. Xui tận mạng, hôm đó cô thâu ngân viên cứ hỏi đi hỏi lại nội dung, tôi quay vào chỉ chỏ trả lời, trong vòng nửa phút không canh, chiếc xe đạp mini biến mất! Tôi phóng ra cửa tìm, chạy tới chạy lui, không thấy bóng dáng ai đạp chiếc mini đỏ hết. Hỏi cô nàng bán hàng rong lề đường, cô nàng chỉ con hẻm bên đường, bảo thấy người chạy vào hẻm đó.  Hẻm Sài Gòn chằng chịt, coi như thua!

Tôi đi bộ về nhà, giận cô thâu ngân bưu điện, cho rằng cô ta đồng lõa với kẻ cắp, giả vờ hỏi để mờ mắt tôi. Chiếc xe đạp mini đỏ do người bạn penpal của mẹ tôi ở Vũng Tàu để lại cho mượn. Cho mượn nhưng có ý cho luôn. Chiếc xe đạp là con bò đi cày, là cái chân chạy kiếm cơm, hàng hóa thồ lên đó chở xuống Ngã Bảy, Chợ Lớn rồi ghé chợ Cá thồ đồ phụ tùng xe đạp về!  Chiếc xe đạp mini là hình ảnh còn lại của thời vàng son, tôi đau điếng người!  Về nhà, tôi mang đống củi ra bửa chuộc tội lơ đễnh, một ông cậu của tôi an ủi mẹ tôi bảo của đi thay người.  Vài tháng sau, bà ngoại tôi phải gửi vào cho mẹ tôi một chiếc xe đạp Liên Xô, made in USSR chính hiệu con nai vàng, to lớn, cồng kềnh, không có thắng tay, mỗi lần thắng là pải đạp ngược ra sau nên rất khó đi.  Chiếc xe đạp Liên Xô đó thành con trâu của nhà tôi một thời gian dài cho tới khi anh em tôi vượt biên. Đồ phụ tùng khan hiếm để sửa, hình như mẹ tôi cho ai đó trước khi bà lên máy bay qua đoàn tụ.

Lần thứ ba, tôi mất tiền ngay chính trong nhà khi về thăm ngoại tôi lần đầu tiên. Bỏ ba tờ trăm đô trong túi quần, định bụng sẽ đi bù khú với H. một lần trước khi về lại Mỹ, vất quần trên gác, tiền không cánh mà bay, nóng quá bốc hơi! Tôi không biết nghi ai, toàn là người trong nhà và có một cô giúp việc cho ngoại tôi. Tánh thanh niên, tôi ít kỹ càng về tiền bạc. Sau vài ngày để bạc lẻ trong vali mở rộng không mất, tôi muốn thử xem người trong nhà ra sao dù ngoại tôi một hai bảo đưa cho bà cất trong tủ khóa lại. Cái chi cũng bỏ tủ khóa!  Buổi sáng, nghe tiếng xe đổ rác, tôi đứng dậy xách cái thùng nhựa đựng rác ra để ngoài cửa, ngoại tôi la bai bải, tôi giật mình. Đổ rác phải giao tận tay người đi đổ rồi lấy lại cái thùng nhựa, bỏ ra cửa, họ tưởng bỏ luôn cái thùng, hoặc người khác lượm bán ve chai! Tới nhà bạn tôi, đồng hồ nước có ổ khóa kẻo có kẻ tháo bán chợ trời.

Lần thứ tư, cũng chuyến về Sài Gòn, tôi lấy chiếc Kawasaki lả lướt chở vợ tôi đi ăn tối uống café. Ăn uống xong, lấy xe ra, đạp nổ chạy đi. Khoảng mươi thước, tôi không hiểu sao trời không mưa mà chân tôi ươn ướt. Ngó xuống, chân phải và ống quần tôi đen thùi lùi, tôi dừng lại xem sao, nhớt từ máy văng ra tùm lum! May, chưa chảy hết nhớt nên chưa bể máy, tôi phải thuê xích lô đạp chở hai vợ chồng và chiếc xe về, không biết nguyên do tại sao. Sáng lại, thằng em họ tôi bảo tôi bị ăn cắp nắp bình nhớt!  Từ đó về sau, tôi đi xe ôm hay taxi để khỏi lo khư khư giữ xe.

Bạn khoan lên án tôi nói xấu VN không nhé, tôi kể bạn nghe chuyện ở Mỹ, nhưng là chuyện của mấy thằng em tôi. Thời mới qua, tuổi thanh niên, thằng em kế tôi ưa ráp ampli, loa liếc, CD... vào xe đập thùng thùng nghe nhạc, toàn đồ xịn. Một hôm ra Eden ngồi uống café quên bấm alarm, xe bị cạy cửa lấy mất cái CD! Đám Sáu Khổ đóng đô khu chợ VN Eden vùng tôi thuổng. Dân tình kêu ca quá, cảnh sát vào đi tuần, dọn dẹp nên bây giờ Eden đã khá hơn nhiều so với lúc trước.  Lần khác, bốn thằng em tôi dám cả gan lấy credit card mướn xe chạy lên New York City thăm tượng Nữ Thần Tự Do. Trưa leo lên tượng, chiều trèo xuống, về chổ đậu xe, chiếc Mitsubishi Eclipse cáo cạnh đời mới bốc hơi.  Cả bốn thằng dáo dác ngó quanh, gọi cảnh sát đến lập biên bản. May, trước khi đi, tụi nó có mua bảo hiểm nên không phải trả một đồng cắc nào.  Bốn thằng phải mua vé xe lửa về lại Virginia.

Đám cưới thằng em kế, tôi lái xe chở ông dượng (từ Munich) qua Toronto chơi rồi mới ngược về Brantford. Qua biên giới, tôi ghé Duty Free mua một chai XO để tính nhậu bachelor party với tụi em. Hai chú cháu tôi vào phố Tàu gửi xe trong nhà đàng hoàng, ông chú tôi bỏ cái máy quay video sau trunk cùng chai XO của tôi. Tôi khóa xe cẩn thận, check cửa nẻo rồi mới dắt ông dượng tôi đi ăn trưa, dạo China Town Toronto.  Ăn xong, về lại lấy xe, tôi thấy chiếc Honda Accord của mình có gì khan khác. Mở trunk ra, chai XO vẫn còn nguyên nhưng cái máy quay video của ông dượng tôi mất! Hai chú cháu vừa tức, vừa buồn cười, vì không hiểu tại sao nó không lấy luôn chai XO, còn cái máy quay video từ châu Âu, xài hệ PAL, bên này xài NTSC, thằng Sáu Khổ đó chắc cũng tức lắm. Nhưng nó phải là dân chuyên nghiệp mới mở cửa xe được.

Hè, cả đám rủ nhau tắm biển Florida, Cocoa Beach. Cá không ăn muối cá ươn, bà mợ tôi không nghe lời, ỷ y xe thằng em tôi có alarm, không vác cái purse theo, dấu trong xe van. Dân ăn cắp chuyên nghiệp cạy cửa xe, lấy đi, trong vòng hai tiếng đồng hồ, nó charge khoảng $500 vào credit cards. Mất công báo cảnh sát, báo hãng credit cards, bà mợ cứ ti ti suốt đường về. Sau đó, hai ông bà buồn tình bỏ vé máy bay, theo anh em tôi ngồi kín chiếc Dodge Grand Caravan chạy về Virginia.

Của đi thay người, ai cũng tự nhủ như thế sau khi bị mất cắp, như lần bà dì tôi bị mà mắt bán lượng vàng cuối cùng của mẹ tôi với đống giấy báo thay cho tiền, hay lần một bà dì khác tôi đạp xe chở đi bị giật mất đồng hồ trên đường Trần Quốc Toản... nhưng cứ tức tức trong cổ họng, tức mình, tức người, tức đời...  Tức ơi là tức!

.

4 comments:

  1. :), tại vì mất của vừa tiếc vừa tức, nhưng tức cũng không biết làm sao, đành phải an ủi là " của đi thay người.
    Quán trà sữa của thằng em rể em bé tí, mà tháng này bị dàn cảnh mất hết 2 chiếc xe đạp điện rồi, lỗ vốn luôn.

    ReplyDelete
  2. Hì hì hì Sông, cho không lấy, thấy không xin, hững hờ thì giật :)

    ReplyDelete
  3. Anh có khiếu kể chuyện đấy, anh H...

    ReplyDelete
  4. Chị BeBo, chuyện mình, dễ kể, chuyện phịa, khó hơn :) vì phải phịa cho hay người khác đọc mới tin :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.