Wednesday, June 16, 2010

Tôi và âm nhạc

Mấy hôm rày tôi hay post mấy bản mp3 cũ rích lên blog.  Tối qua, đứng tắm, lại hò lớn Hòn Vọng Phu Chín con long thật lớn, muốn đưa tin giúp nàng, núi ngăn không được xuống, chúng kêu ca dưới ngàn khiến vợ tôi trêu ỏm tỏi là dạo này thấy tôi yêu đời quá xá!  Hát trong buồng tắm cũng là một cái thú, thư giản từ da thịt đến đầu óc.  Bất giác, tôi nghĩ, sao mình không viết một bài blog về âm nhạc?

Ba mẹ tôi không tha thiết với âm nhạc lắm, có nghĩa cả hai ông bà đều không biết xử dụng một nhạc cụ nào, chỉ nghe bâng quơ.  Thế mà hai ông bà lại bắt tôi học nhạc, tôi ức thì thôi.  Chú trung sỹ Côn dạy tôi tập đánh mandolin và học nhạc lý; trong khi tôi coi TV, thấy Thái Hiền hát nhí nhảnh trong chương trình Tuổi Xanh, tôi muốn học đánh guitar.  Tôi muốn học đánh mấy bài trong TV thì cứ phải tập mãi Tết Trung Thu rước đèn đi chơi, em đốt đèn đi khắp phố phường; tôi muốn tập đánh cho nhanh thì cứ bắt tôi viết khóa sol cho đẹp, nốt tròn bằng hai nốt trắng, nốt trắng bằng hai nốt đen, nốt đen bằng hai nốt móc đơn... giống như toán!  Con nít mà, háo thắng y chang bé Xí bây giờ.

Sau 75, bạn nghĩ tôi tiếp tục học mandolin?  Không bạn ạ, tiền đâu để mua nhạc cụ!  Đố bạn biết nhạc cụ nào dễ làm nhất?  Một, hai, ba giây... bạn chưa đoán ra, tôi trả lời luôn: Sáo.  Yeah, ống sáo.  Ở miền quê, người ta làm ống sáo bằng tre, trúc, tôi ở Sài Gòn mấy thuở thấy tre, tôi làm ống sáo bằng ống trắng bọc dây điện, bằng nhựa.  Nhà bên Mỹ đi dây điện trong tường nên bạn không thấy, thời đó, nhà cửa ở VN xây bằng gạch, dây điện bắt thòng lòng ra ngoài, người ta chế ra loại ống nhựa bắt trên tường để xỏ dây điện chạy trên trần nhà.  Cách làm căn bản rất dễ, một khúc ống khoảng năm sáu tất, chọn một độ dài rồi chia hai.  Điểm đầu khoan lổ thổi, đoạn thứ hai chia đều khoan làm sáu lổ bấm.  Xong, mua nút chai điền điển gọt nhỏ rồi nhét vào đầu lổ thổi, trước khi thổi, ngâm nước cho cục nút chai nở ra, che kín hơi.  Bấm hết là Do, thả ngón cuối là Re, cứ thế cho tới khi thả hết sáu ngón là Si, rồi bấm lại thổi mạnh là Do cao hơn.

Ai có tiền, mua sáo trúc, tôi không tiền, thổi sáo nhựa, tiếng không hay lắm nhưng ít ra tôi có được một nhạc cụ rẻ tiền để chơi.  Thế là tôi cứ mò Ai bảo chăn trâu là khổ, chăn trâu sướng lắm chứ miết; sau đó chuyển qua Anh Quốc ơi, đời anh như bánh xe bò, mà sao anh vẫn âm thầm, vẫn lặng im không nói gì hơn.  Rồi Hòn Vọng Phu 1, 2 và 3, tôi cứ mò từng nốt, suốt ngày.  Tôi không biết thổi mấy bài có nốt thăng hay giáng, chỉ hai cung Do trưởng và La thứ!  Gần hai chục năm sau, khi Capri về VN chơi, tôi gửi nhờ mua giùm tôi một cái ống sáo để nhớ thời con nít 75, tưởng mình còn ngon lành, dè đâu già, hút thuốc nhiều, chu mỏ thổi hoài không ra tiếng, thở hồng hộc, quê gì đâu là quê!

Xong chuyện con sáo sang sông, tôi quay qua harmonica.  Bà ngoại tôi mua cho thằng em kế tôi cái harmonia made in China, tôi giành lấy tập thổi Chiều xuân hôm ấy, ngất ngư ngất ngư gần chết, toàn là tự mò, không thầy đố mầy làm nên, khổ lắm bạn ạ.  Cũng như sáo, mấy bài có nốt thăng # hay giáng b, tôi ráng chuyển về cung C hoặc Am, tôi chẳng biết đánh lưỡi, luyến.  Tôi mê cái hình cuối cùng của mỗi cuốn truyện tranh Lucky Luke, chàng cao bồi lửng thửng cưởi ngựa đi về phía hoàng hôn, có khi cầm kèn harmonica thổi Ta là lãng tử cô đơn.

Nhờ căn bản chút ít về âm nhạc, thầy chủ nhiệm lớp 6 của tôi chọn làm quản ca của lớp. Tôi căm lắm, làm trưởng lớp không cho, mà cho làm quản ca, xướng ca vô loại! Giờ sinh hoạt chủ nhiệm, thầy bắt tôi lên bắt bài ca cho lớp đồng ca, tôi trả thù đời bắt nhịp hát Nối Vòng Tay Lớn, cả lớp hát theo, thầy bịp miệng không kịp. Hát đâu được bốn năm câu, thầy khoát tay bảo im, bài đó không được hát!  Không hát TCS được thì tôi hát Lưu Hữu Phước Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng, kiếm nguồn tươi sáng...  Ông Lưu Hữu Phước còn ở lại ngoài bắc, nhưng trước 75, nhạc của ông ta vẫn được hát như bài Hội Nghị Diên Hồng, Lên Đàng; tôi lại rống Toàn dân nghe chăng, sơn hà nguy biến, hận thù đằng đằng, nên hòa hay chiến??? Tánh tôi ưa ngẳng thế đó.

Mãi đến năm tôi học lớp 7, tôi mới rờ được cây guitar, nhờ một tên thanh niên lớn tuổi, già nhưng mê chơi với đám con nít, Long ở hẻm 4. Mẹ tôi hay vắng nhà đi buôn hàng chuyến, nhà tôi như cái động đồi trụy, con nít tự do tụ tập mỗi tối. Cúp điện, quạt lò than, mua sò huyết và rượu nếp than về nhậu, xách đàn ra gõ khiến hàng xóm la làng. Long dạy tôi đệm Hãy vác ghế cho nàng ngồi, hãy rót nước cho nàng thời, hãy lấy thuốc cho nàng mồi... tình là một thời để mơ, mơ trong bóng đêm lẻ loi...  Cây guitar cho mượn một ngày là hắn lấy lại, tôi chẳng mày mò chi được nhiều.  Khi mấy bà chị quen ở Huế vào xin ở nhờ để kiếm đường vượt biên, mẹ tôi chấp thuận ngay vì nhờ mấy bả coi giùm luôn anh em tôi.  Mấy bà chị này có chị ruột ở Mỹ đi du học trước 75, tháng tháng có tiền viện trợ, ăn rồi lấy chiếc xe mini đi học Anh Văn, học đàn. Rồi cây guitar không biết từ đâu xuất hiện cùng với mấy tập nhạc để mấy bả tập, có lẽ từ mấy chàng mang tới, tôi ăn theo.

Sang năm lớp tám, lớp chín, đã bắt đầu biết để ý gái, tôi theo bạn trong lớp tập đàn, Trường, nhà ở đường rầy, Nghĩa, xe bánh cuốn rạp Minh Châu... Cúp điện, chạy ra đường rầy ngồi, nghe hai ba thằng xách guitar ra, đứa solo, đứa đệm. Cái thời mê The House of Rising Sun, mê You don't have to say you love me, mê Love me with all your heart...  Đi học buổi sáng, buổi chiều trực trường. Sau khi lao động quét sân, dọn nhà vệ sinh xong là tụ họp từng đám, tôi luôn bị níu kéo giữa hai đám, đám con nít thích đá banh, đám muốn làm người lớn tụ tập đàn ca hát xướng với gái, tôi cứ phân vân không biết theo đám nào!  Sau năm lớp 6, tôi được bầu làm lớp trưởng cho tới lớp 9, tôi đành theo đám đông, xắn quần đá banh.

Qua trung học cấp ba, tôi tham gia văn nghệ văn gừng, luôn cả thể thao đá banh, mâm nào cũng có mặt mốc của tôi.  Để dành, mai mốt viết tiếp về ngôi trường cũ. Tôi nghiệm ra mấy điều, nhất nghệ tinh, nhất thân vinh, tôi sẽ cho bé Xí chọn một nhạc cụ để học và phải học cho đến nơi đến chốn, không làm ma cà bông như cha nó, mò như gãi ghẻ!  Biết xử dụng một nhạc cụ, đường đi đến âm nhạc dễ dàng hơn, nó sẽ giúp cho mấy ngón tay khỏi thoái hóa theo định luật của Darwin khi chỉ xử dụng bấm game video.

.

9 comments:

  1. bây giờ tui biết anh DH có 1 loại đàn rành rõi lém rùi ....hehehehehehe

    ReplyDelete
  2. Đang ngồi làm report mà thấy cái ý kiến của DQ là không thể nín cười được! LOL, tui không rành đàn guitar, đàn mandolin hay đàn... bà, mà là đàn ta lư :))))

    ReplyDelete
  3. định viết...nhưng DQ viết rồi nên thôi...nếu là đàn ta lư...thì anh nên mua thuốc hiệu "ông già" để xức...

    ReplyDelete
  4. đàn ta lư là đàn gì???

    ReplyDelete
  5. Chị BeBo: Xức để trémolo hoài đó chứ :)

    Nàng Trương: Đàn talư để đệm cho bài Nhớ ngày nào có lác, ngày nào có lác ngày đó gãi hoài chờ ngày hết lác :)

    ReplyDelete
  6. Trời ơi, thấy gứm wớ ặkặk

    ReplyDelete
  7. :)), tuyệt vời chứ anh. Trước khi em ..già, em cũng sẽ học một loại nhạc cụ nào đó, mà em cũng chỉ mê sáo và guitar thôi. Học sáo để thổi bài " Tiếu ngạo giang hồ" :D

    ReplyDelete
  8. Anh đa tài quá hén. hèn chi nhiều em :)

    ReplyDelete
  9. Sông: Thích cái gì, nên làm ngay, kẻo ... già :)

    Phú: Tui chỉ là thợ mò, thợ lặn, lắm mối, tối nằm không, buồn nắm nắm :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.