Friday, July 30, 2010

Mông lung ngày thứ sáu

Hè, trời nóng đổ lửa, tội cái xe giang nắng cả ngày ngoài bãi, tôi thường hay hé cửa sổ để hơi nóng thoát ra ngoài. Thời đi xe mở CD nghe nhạc đùng đùng cũng qua lâu rồi, từ dạo Sep 11, tôi chỉ nghe tin tức từ radio và chuyển sang đài FM ca nhạc khi chở bé Xí. Mỗi 10 phút, radio lại đọc tin traffic và thời tiết, dân tình ở đây quan tâm hai điều đó lắm, thời tiết cũng như traffic giao thông hay thay đổi đột ngột. Trận mưa giông tuôn xối xả chiều qua làm ướt chẹp nhẹp phía trong xe, kiếng mờ hơi nước, tôi giận như bị bò đá!

Dạo gần đây, thời tiết khí hậu quả có khắc nghiệt hơn, năm nay, trong vòng chưa đầy 6 tháng, tôi đã lái xe đi trong bão tuyết trắng toát, hay dưới cái nắng nóng kỷ lục 106 độ F, hay dưới cơn mưa tầm tả xối xả như cầm chỉnh đổ, hay trong cơn gió lồng lộng với tốc độ 60 mph! Global warming, người ta bảo vậy.  Thời tiết khí hậu thay đổi như thế có ảnh hưởng tâm lý con người không? Tôi nghĩ là có. Bỗng dưng tôi nhớ đến khuôn mặt của chị phụ nữ xách dép rượt mấy chàng ngoại quốc cầm camera quay cảnh quán thịt rừng của chị ta. Giả dụ mấy chàng Úc ấy không report ba chuyện animal protection (vớ vẫn, ở VN), chị ta chắc sẽ đon đã vui vẽ chào mời vào quán.  Hay nếu trời đừng đổ nắng, tâm tính của chị ta sẽ không thay đổi thất thường, sẽ lịch sự bảo nhóm phóng viên thôi quay phim.  Cứ đổ cho trời đi, chắc ngày xưa chị ta cũng rất duyên dáng Việt Nam.

Trời nóng khiến con người tôi uể oải, không muốn làm việc. Tuần sau, tôi lại lấy nghỉ một tuần ở nhà hoặc làm biếng, hoặc coi con. Làm sở này có cái benefit này sướng nhất, ăn theo luật của công nhân liên bang, bước qua năm thứ 16, mỗi hai tuần tôi lại có 8 giờ nghỉ, khoảng 5 tuần và thêm 1 ngày mỗi năm. So với cuốc bộ phát thư, ngồi cubicle có máy lạnh là nghỉ vacation, tôi ít lấy nghỉ mấy năm trước. Năm nay, cứ mỗi ba tháng, tôi lại lấy nghỉ một tuần. Kệ cha nó, không mợ, chợ vẫn đông, nghỉ cho sướng.  Hôm qua, HQ gửi thư ra cho mấy đấng tai to mặt lớn của sở tôi: Hiring freeze toàn bộ! Lâu nay sở tôi đã không còn mướn dân ngoài vào, chỉ post job nội bộ, bây giờ nội bộ ai ở đâu, yên đó, không được nhúc nhích cựa quậy.  Thế là bà con bàn tán xôn xao, tin đồn bay tới tấp như ruồi nhặng, nào là HQ sắp sửa cắt positions nên để dành những chổ trống cho những người bị cắt, nào là HQ sẽ cho đám già thêm vài ba năm để có thể về hưu sớm hơn dự định... Phần tôi, tuy đã 16 năm thâm niên, vẫn còn non choẹt, đứng dựa cột nghe, không dám chỏ mỏm vô góp chuyện.  Ngó sang blog của Cap, tự nhủ, thồi đừng làm nư làm tàng với boss mới, còn cái ghế ngồi và còn có dịp vờ vĩnh viết blog là vui rồi, là còn hơn 10% số lượng người lao động của xứ Mỹ này đang nộp đơn xin tiền trợ cấp.

Bản tin cảnh sát Pháp tìm ra tám thi hài trẻ sơ sinh trong ngôi nhà ở làng Villers-au-Tertre, miền bắc nước Pháp, gần thành phố Lille khiến tôi bủn rủn! Xứ sở văn minh vẫn có những con quỉ đội lốt người! Mẹ nào lại nỡ giết con! Tôi căm thù loại người như thế! Hay chuyện ông già người Áo nhốt con gái mình suốt mấy mươi năm làm vợ!  Kinh khủng quá!  Nếu tôi là quan tòa, tôi sẽ gửi những người đó về VN nằm khám cải tạo, tụng thơ Tố Hữu mỗi ngày, người với người sống để yêu nhau.

.

7 comments:

  1. Ừa, tất cả mọi thứ .....trái ngoe, khó chịu, bực bội ...cứ đổ thừa hết cho thời tiết thay đổi đi nhé! .....hừmmmmm

    ReplyDelete
  2. Mình thấy tội nghiệp ÔNG TRỜI lắm đó nghe, chuyện gì ổng cũng gánh chịu,nhiều lúc ổng chịu hết nổi, nên "GẦM GỪ" cho đở tức hé!!!

    ReplyDelete
  3. Thiệt đó. Chị BeBo và DQ nhớ bài Cành Hoa Trắng của Phạm Duy không?
    trời đày cô tiên nữ
    xuống đầu thai, thành ma
    giữa ban ngày, xách dép
    rượt người ta...
    :)

    ReplyDelete
  4. Mỗi lần có tin về trẻ em bị này nọ, em đọc là tối nào cũng thấy ác mộng. Hic. KHông biết con người ta, riết rồi cái từ " người " nó biến đâu mất tiêu hết trơn.

    ReplyDelete
  5. Hehe. Ừ, đổ thừa tại trời nắng đi anh...

    ReplyDelete
  6. Hay quá cái câu cuối cùng. :)

    ReplyDelete
  7. Ừ Sông. Điên loạn hết trơn!!! Chuyện bắt cóc xứ này xảy ra hằng ngày, đến lúc, người ta phải phát minh ra Amber Arlert, thông báo ra trên TV, radio và bảng đèn trên xa lộ mỗi khi có chuyện xảy ra hầu mọi người biết, trông thấy và báo cho cảnh sát.

    Phú: Phải chi trời cho mãi Nắng Thủy Tinh hén :)

    leakaway: Welcome. Tui đoán bạn cũng thuộc loại già nửa mùa như tui.

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.