Thursday, July 22, 2010

Nhà cửa

Một trong những câu nói thường được người Việt mình ở Mỹ nhắc tới là: Ở xứ này, nếu không trả tiền nhà như VN  thì giàu to. Thật đấy bạn ạ. Tính trung bình, theo thống kê, tiền trả nợ cho việc mua nhà ở xứ Mỹ tôi từ 30% đến 60% tổng số tiền thu nhập của hai vợ chồng, trong vòng ba mươi năm. Khi bạn làm đơn mượn tiền mua nhà, người làm giấy tờ, loan officer, sẽ xét hết toàn bộ hồ sơ thu nhập của bạn, ít nhất tiền nhà hàng tháng phải ở mức 30% tổng số thu nhập để tránh trường hợp bạn trả không nổi cho nhà băng sau này. Tôi không dám nói tới chuyện bùa phép của người Việt mình, tức, bạn vẫn có thể vay tiền mua nhà ở mức 50% tới 60% trên tổng số tiền thu nhập. Mấy năm đầu, thường hay chật vật, sau đó, vì tiền lương của bạn tăng theo mức lạm phát và tay nghề, tiền nhà lại cố định (nếu bạn xài loan 30 năm/15 năm fixed), chỉ có tiền thuế bất động sản và tiền bảo hiểm lên xuống, bạn sẽ dễ thở hơn.

Ngồi tán gẩu café với H., bạn tôi, KTS ở Sài Gòn, hắn bảo điều đó tốt, muốn mua nhà ở VN là phải ôm một đống vàng hay đống tiền chung một lần và mượn nợ không phải dễ. Vậy, những người có nhà ở VN là những người thật sự giàu, còn ở Mỹ, chỉ là cái tên hờ trên giấy tờ, mọi thứ đều thuộc nhà băng cho tới khi bạn trả dứt nợ. Mất job là mất mức thu nhập, kéo tới mất nhà, mất cửa, mất xe; do đó, nó giống như ngọn roi vô hình đốc thúc người dân xứ này mở mắt ra lo đi cày chăm chỉ. Cày ngày không đủ, tranh thủ cày đêm, cày thêm giờ nghỉ. Cày hai jobs phờ phạc.  Trong khi đó, đa số người bên VN chỉ cầu kiếm đủ tiền đong gạo hằng ngày là có thể ngồi quán café, ở đâu cũng được.

Mỗi lần nhậu, nhắc chuyện cũ, anh em tôi không hiểu sao ngày xưa nhà tôi ở hơn chục mạng, rồi khách khứa tới nhưng chỉ có một cái toilette và một cái phòng tắm, rồi cũng xong hết. Phòng khách là phòng ngủ, phòng ăn, phòng chơi, phòng học... của anh em tôi. Trưa, dọn cơm ra đất ngồi ăn. Ăn xong, lau sàn nhà nằm lăn ra ngủ trên sàn gạch hoa cho mát. Tối, đang ngồi học bài mà có khách là phải hấp tấp dọn dẹp sách vở trên cái bàn dài để tiếp khách. Xong TV, treo mùng ra ngủ.  Nhà con trai nhiều, cứ vạch tằm đứng đái ở nắp cống gần ảng nước rồi múc gáo nước dội, vào phòng vệ sinh chi cho nóng khiến mẹ tôi la mắng hoài.  Qua tới Mỹ, anh em ở chung, sáng sớm dậy đi học đi làm mà có tên ngồi lì đọc báo mở mang kiến thức trong toilette là bị đấm cửa chửi liền. Đó là nhà bên này có ít nhất hai cái phòng tắm.  Đọc báo trong toilette cũng là một cái thú kỳ quặc, tôi có thằng em họ mắc cái tật đó, nghĩa là phải đọc báo mới đi ra được. Bạn có mắc phải cái tật đó không?

Mua nhà, theo tôi, cũng là cái duyên của mình, trời định. Khi hai vợ chồng tôi bỏ contract vào mua nhà, người hàng xóm bên cạnh tôi hiện tại cũng xin mua, hai vợ chồng chủ cũ chọn đơn mua của tôi dù giá trả na ná như nhau. Có thể họ nghĩ tình đồng hương người Việt với nhau.  Phần đông người Việt hải ngoại mình theo câu An cư mới lạc nghiệp, phải lo có cái nhà trước đã, không như dân Mỹ, lo cái xe trước cái nhà.  Nhà mua đỡ hơn nhà thuê ở chổ là bạn có thể khai tiền lời vào khoảng khai thuế lợi tức mỗi năm và bạn bỏ ống từ từ, còn thuê, bạn không được gì cả. Ai cũng biết thế, nhưng nào phải dễ, ngoài chuyện ổn định việc làm, bạn phải có ít nhất từ 10% đến 20% giá trị ngôi nhà cho tiền đặt cọc và chỉ số tín dụng của bạn phải ở mức tin tưởng được.  Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, nhưng muốn mua nhà, bạn phải lo sửa câu sau thành Vô duyên đối diện thấy thương liền.  Na ná như chuyện lấy vợ lấy chồng vậy. Bạn tin không?

.

13 comments:

  1. Dạ mua nhà đúng là cái duyên. Nghĩ lại cái lần đầu tiên mua nhà, vui dể sợ và cũng ngu phải biết.

    ReplyDelete
  2. em cu~ng tin co' duye^n mo*'i mua dduo*.c.

    ReplyDelete
  3. Đậu nhắc khiến tui mới nhớ là tui viết thiếu chữ lần đầu. Ừa, cái thưở ban đầu ngơ ngáo ấy. Lần 2, có kinh nghiệm, sẽ đỡ hơn nhiều.

    life goes on: Welcome :) cười mĩm chi chứ hỏng dám đá lông nheo đâu nghen :)

    ReplyDelete
  4. Dzậy mua nhà cửa bển giống bên này. Ủa mà sao có mua nhà lần 2 nữa chị Ba, anh Hoàng?

    Dzụ toilet đọc báo á. Đây, ông nhà này, nửa đêm mà có đau bụng fải đi toilet thì cũng fải mang báo theo. Thiệt là báo đời thì có, đọc báo toilet dễ mắc bệnh đường hậu môn mà hông bít đó nghen.

    ReplyDelete
  5. "nhà đợi chủ" đó, có ai tin hông ????

    ReplyDelete
  6. Là từ một túp lều tranh, hai wả tim vàng, đi lên thành tổ ấm uyên ương cho thằng cu, con bé ra đời đó nàng Tr. :) Ban đầu chưa có tiền nên mua nhà nhỏ, khi trong túi rủng rỉnh rồi người ta lại bán nhà nhỏ, mua nhà lớn hơn. Vì đã trả nợ một khoảng thời gian, mức điểm tín dụng tăng lên và căn nhà mua lần đầu cũng có thêm equity. LOL, xem ra chồng em cũng tâm đầu ý hợp quá :)

    DQ: Tin chớ. Giống như căn nhà 1600 Pensyvania Ave đang chờ anh Cún dọn vô đó :)

    ReplyDelete
  7. Pensylvania, vie^'t dzi. ma` cu~ng sai!!!

    ReplyDelete
  8. Tui cũng tin chuyện có duyên mua nhà này luôn...
    sau cả tháng xem nhà...rồi lịch xịch chuyện này nọ...đã định bỏ cuộc...anh B tuyên bố với agent, đây là cái cuối cùng nha...hổng ngờ lại đồng ý!!!

    ReplyDelete
  9. Mua nhà là duyên lắm, y như lấy vợ. Đề nghị cho xem nhà đi

    ReplyDelete
  10. Em ko biết duyên gì hay ko, nhưng khi tụi em đến coi căn nhà này, là căn thứ hai đi coi thôi á, thì em chịu luôn. Tại bước vô thấy cái cửa sổ bự nhìn ra vườn là em thích liền hèhèh

    Yep yep, đề nghị cho coi nhà. Định đề nghị cho coi vợ mà nhớ là coi hình chỉ wài rồi thôi heheheh

    ReplyDelete
  11. Ối vời ơi, sao mấy người mau quên quá! Xóm nhà tui đây nè. Bình thường thôi, không có gì đặc sắc để khoe. Cái đặc sắc vẫn theo giòng đời ô trọc, chỉ vào 2 số, còn 4 số kia chạy lon ton.

    Yeah chị BeBo, khi cơn sốt nhà cửa lên, làm đơn mua nhà giống như nộp đơn xin việc, hồi hộp chết luôn. :)

    ReplyDelete
  12. Cái ''đây nè'' là cái gì dzậy???? Coi thấy toàn hình hai đứa nhỏ với tuyết trắng xóa chứ có nhà cửa gì đâu à, anh định lừa đảo hả????

    ReplyDelete
  13. Ui chua choa mèn đéc wơi, nàng lộ ra nguyên hình y chang trong profile người khó chịu, ích kỷ (hơi tàn nhẫn - độc ác nữa), lười biếng (một chút thôi), tham tiền (ai mà không?), mê (đi) ăn (đi) chơi, nói nhiều (lại còn hay quát tháo), nóng tính (đến nỗi hay ngậm sẵn cục đá trong miệng để giảm nhiệt). Nhìn chung, không thấy tính tốt nào (tính 'hơi hơi' tốt cũng không có). Nhưng đặc biệt nè: chỉ ảnh hưởng TỐT đến những người xung quanh (dzậy mới ghê) kekekekke Thì đại khái thấy cái xóm town house, cái thùng rác sau nhà là được rùi. Mau mau hạ hỏa kẻo heat wave lan wa xứ khác :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.