Thursday, July 8, 2010

Đội nắng, nhớ Sài Gòn

Cơn nóng tháng 7 tràn tới vùng tôi, nóng cháy da, nóng rát mặt, 104 độ F, như tháng vừa rồi dân Sài Gòn vật vả với 39 độ C! Chỉ vài tháng trước đây, 5 giờ sáng chui vô xe, tôi chỉ mong nhiệt độ kế nhích lên 40 độ F là mừng húm. Hay hôm thứ sáu vừa rồi, bước ra khỏi phi trường DCA, trời xanh trong vắt 84 độ F. Nóng làm tôi nhớ những ngày cuốc bộ đi phát thư, mồ hôi đổ ra như tắm, uống nước thật nhiều nhưng không mắc tiểu. Có những người khách tốt bụng, bỏ chai nước hoặc ly nước đá ở thùng thơ. Đầu thập niên 80, bưu điện Mỹ phải nhờ quốc hội thông qua đạo luật cho những khu nhà xây sau này phải đặt thùng thư cạnh lề đường hoặc dùng cluster box, tiện cho việc phát thư. Nhưng những khu đã xây trước đó không bị bắt buộc sửa đổi, như khu Annandale 22003 của bưu điện tôi làm nên mấy tên phát thư phải cuốc bộ đi phát.

Cơn nóng khiến tôi nhớ đến Sài Gòn. Tuần trước, Phú viết một bài blog về Sài Gòn, bài viết để cho tôi khá nhiều suy nghĩ.

Thứ nhất, tôi mừng vì Phú dùng chữ Sài Gòn chứ không phải thành phố Hồ Chí Minh. Tôi có thể viết tôi yêu Sài Gòn nhưng tôi không thể viết tôi yêu Hồ Chí Minh! Tôi có thể cắt bỏ chữ thành phố với Sài Gòn nhưng tôi không thể cắt chữ thành phố với tên cụ. Tôi làm cư dân Sài Gòn khi thành phố bị đổi tên, nhưng cái tên Sài Gòn thân thương quen thuộc đó vẫn còn đó trên môi tôi, trong tim tôi. Nó giống như cái câu khẩu hiệu tuyên truyền được sửa đổi đôi chút Sài Gòn sống mãi trong lòng chúng ta.

Cũng như Phú, tôi đến Sài Gòn từ Nha Trang, Sài Gòn quả quá to lớn dưới con mắt của người tỉnh lẻ. Ở riết, quen mắt, thành phố cơ hồ nhỏ lại. Thuở ấy, năm 75, cái lạ nhất với tôi là xích lô máy, Nha Trang hay Huế không có xích lô máy, tiếng động cơ nổ rất to. Mỗi lần nghe tiếng xích lô máy vào hẻm nhỏ của tôi là tôi cứ mong ngoại tôi từ Huế vào thăm. Có bữa, như thần giao cách cảm, đoán đúng. Tôi chỉ làm cư dân Sài Gòn 11 năm nhưng cũng đong đầy kỹ niệm của tuổi mới lớn, kể hoài, không hết.

Nhưng Sài Gòn của tôi khác với Sài Gòn của Phú, Sài Gòn của tôi là Sài Gòn tỉnh, nằm yên trong trí tôi gần ba mươi năm xa cách. Trong khi đó, Sài Gòn của Phú là Sài Gòn động, mỗi ngày hít thở lớn dần lên với năm tháng. Sài Gòn của tôi là Sài Gòn của những năm tháng đói khổ, của hộ khẩu, tạm trú, xếp hàng, đăng ký, sổ gạo, sổ nhu yếu phẩm, nghĩa vụ quân sự, nghĩa vụ lao động, thanh niên xung phong, khăn quàng đỏ, kế hoạch nhỏ... Khi Sài Gòn của Phú là Sài Gòn không ngủ yên, no ấm với những quán nhậu thâu đêm, tự do đi lại hơn, tự do buôn bán hơn... Sài Gòn của tôi là hoài niệm về một quá khứ đã mất, Sài Gòn của Phú là hoài bão đến tương lai...

Dù khác nhau, Sài Gòn của tôi và Phú đều có chung một đặc thù: nút thoát của đất nước. Sài Gòn của tôi với những thùng hàng đổ về phi trường Tân Sơn Nhất, của Phú là vài chục chuyến bay đưa người trở lại thăm quê mỗi ngày.  Sài Gòn giang tay cưu mang dân tứ xứ, khiến định nghĩa thế nào là người Sài Gòn chợt mơ hồ vô cùng tận.  Là nút thoát, Sài Gòn có sức thu hút như cô gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu dù không thanh lịch như Hà Nội, không duyên dáng như Huế, không rạm nắng như Nha Trang hay chân chất như Cần Thơ, Mỹ Tho...

Phú bảo tôi nghĩ gì, viết đi. Tôi muốn viết nhưng thật tình tôi không có thời gian ngồi yên để suy nghĩ cặn kẽ viết cho ra hồn, dòng suy nghĩ cứ bị cắt đoạn bởi tiếng con réo đòi bồng hay tiếng điện thoại nhõng nhẽo của boss tôi!  Nhớ lần từ trại Bataan đi Manila gặp ông bố nuôi, tôi viết trong cuốn sổ tay nhỏ: Sài Gòn ơi, ta mơ ngày hôn lên vạt áo em, ông ta bắt tôi dịch sang tiếng Anh. Tôi ngọng nghịu Saigon, I'm dreaming of kissing you, someday; ông ta cười khuyên nên tập viết note hằng ngày.  Mãi hơn hăm hai năm sau, tôi mới làm theo lời khuyên của ông ta, nhưng tôi vẫn mơ về Sài Gòn, tuy nhiên, không điên cuồng như trước.

...

Sáng nay, bất chợt, tôi nhớ đến Việt Nam Thư Quán, tôi vào và tìm ra trang web đánh tiếng Việt, mừng quá!  Cám ơn quí bạn đã chỉ tôi vài tips để đánh bằng tiếng Việt hôm qua.  Back to normal. :)

.

7 comments:

  1. Mấy bữa nay dưới ni thì mưa dầm dề, sũng nước, mát mẻ chút đỉnh thì cơn nóng mùa hè lại bay ngược lên miệt trển heng! Nóng kiểu này, lo nhất là mấy ng` lớn tuổi và trẻ con á!

    Thấy anh, anh Phú và mọi ng` nhắc về SG thì DQ đọc ké vậy thôi, tại DQ đến bây giờ cũng chỉ ghé SG được đôi ba lần là cùng ...:) :)

    Viết tiếp đi. Còn viết được thì nên viết, lỡ mai này muốn viết mà viết không ra chữ mới sợ kìa

    ReplyDelete
  2. Mình sống ở SG chỉ vỏn vẹn 3 năm, nhưng cũng đủ để mà nhớ nhung, vì có khá nhiều kỷ niệm!

    ReplyDelete
  3. DQ: Than cho vui chứ làm sao bì với dân Texas, New Mexico và Arizona vào nùa hè :) Tui viết chậm rì nên mất thời gian kinh khủng, chỉ có ăn gian trong giờ làm, ngồi gõ lóc cóc cho ra vẻ bận rộn với thiên hạ.

    Chị BeBo: Hát nghen :) Dù đến rồi đi, tôi cũng xin, tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn em, đã cho tôi tình sáng ngời, như sao xuông... từ trời

    ReplyDelete
  4. Viết chậm rì mà bài nào bài nấy dài cả cây số thế kia mà còn đòi gì nữa trời! (thì DQ cũng chuyên môn ăn gian giờ làm, ngồi gõ lóc cóc mà, chứ về nhà quần với tụi nhỏ thì lấy đâu ra giờ mà gõ .....hihihihihi)..

    ReplyDelete
  5. Anh muốn hát hả, thì nè:http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=Y01Nhe3REE

    ReplyDelete
  6. "Sài Gòn có sức thu hút như cô gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu dù không thanh lịch như Hà Nội, không duyên dáng như Huế, không rạm nắng như Nha Trang hay chân chất như Cần Thơ, Mỹ Tho..." :)

    Anh viết hay lắm, chân thành và tình cảm...

    Bây giờ nỗi nhớ nguôi ngoai, nguôi ngoai dần...rồi sẽ hết. Cố gắng đừng để nó hết...

    ReplyDelete
  7. DQ: Ở nhà, chỉ có sáng cuối tuần, dậy sớm như đi làm mới có thể ngồi trước cái còm thui :)

    Chị BeBo: Về nhà, sẽ nghe :)

    Phú: Nhiều khi muốn tạo nỗi nhớ mới, nhưng vợ lại cấm không cho tôi nhớ mí cái độc chiêu như chân dài, bia ôm, chè đút, hớt tóc thanh nữ, café tắt đèn... nỗi nhớ bị kiểm duyệt!!! :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.