Wednesday, July 21, 2010

Phố thị

Bạn có coi Travel Chanel trên TV không? Tôi mê lắm, tôi mê anh chàng ưa nói tục, cao ngồng, Anthony Bourdain, chàng béo phị, đầu trụi tóc láng o, cái gì cũng ăn, Andrew Zimmern hay nàng Samantha Brown kiều diễm, cả ba đều đã làm show ở VN. Riêng nàng Sam, đài đang chiếu chuyến du lịch tám tuần qua những thành phố lớn miệt châu Á mỗi tối thứ 2 hàng tuần. Tuần trước nữa bắt đầu bằng Bangkok, Thái Lan; thứ 2 vừa rồi là Hong Kong và Macau, tôi đang chờ chuyến về VN của nàng.  Coi show, nhìn những cao ốc cao ngồng, người đi lại đầy đường, ngồi ăn xì xà xì xụm với đôi đũa, tôi nhớ Sài Gòn, và đặc biết, đời sống thành phố ghê lắm bạn ạ.

Đa số, đời sống ở Mỹ này là urban hoặc suburban, tôi đã từng bị mắc lởm, quê mười cục.  Khi nhận lá thư đầu tiên của ba tôi gửi từ Mỹ về, tôi nhìn địa chỉ có chữ Ave., dịch sang tiếng Việt là đại lộ, tôi nhủ thầm ba tôi được ở mặt tiền phố chính, to như đại lộ, như đại lộ Nguyễn Huệ hay đại lộ Lê Lợi. Xưa, căn nhà của ngoại tôi ở phố Trần Hưng Đạo, Huế, ngó ra quán café Lạc Sơn và xeo xéo chợ Đông Ba. Mỗi lần ra chơi, tôi vẫn ngồi trên ban công ngó xuống hay ngồi trươc cửa nhà ngắm dòng người xe cộ qua lại ngược xuôi. Ở Sài Gòn, tôi ở trong hẻm, tôi hay ra nhà H., mặt tiền đường Trương Minh Ký, bắt ghế ngồi trước cửa tán gẩu với bạn, đêm cúp điện, hai thằng lại vác guitar ra gõ tưng tưng.  Khi tôi qua tới Mỹ, tôi chưng hửng, Avenue gì mà nhỏ như đường Nguyễn Huỳnh Đức lúc xưa chưa nới rộng, nhà này cách nhà kia một bãi cỏ to đùng, không có ban công ngó xuống mặt đường, không có cao ốc, yên ả vắng lặng!  Từ đó, tôi biết cái mộng làm người khôn tới chốn xôn xao của tôi đã bốc hơi, cuộc sống phố thị phần đông dành cho người giàu thiệt giàu hoặc nghèo thiệt nghèo, single độc thân; còn dân trung trung, có gia đình,  thường có khuynh hướng tản ra vùng ngoại ô, suburban hơn.

Trong những thành phố lớn châu Á, tôi chỉ có cơ hội thăm Manila, thủ đô của Phi Luật Tân, khi còn ở trại tỵ nạn Palawan và trại chuyển tiếp Bataan.  Từ Manila Hotel, ngó ra vịnh Manila, là một trong những nơi ngắm mặt trời lặn đẹp nhất trên thế giới, ông bố nuôi của tôi phịa thế.  Lúc ấy, tuy Phi Luật tân còn dưới thời vị tổng thống độc tài Marcos nhưng người dân Phi sống tự do hơn VN mình rất nhiều. Nếu không có biến cố 75, tôi nghĩ, Sài Gòn mình sẽ không thua gì Manila. Khi người không được như ý, người ta thường mơ, tôi cũng thế, tôi mơ có ngày sống ở một thành phố châu Á để xoa đi nỗi đau lìa bỏ Sài Gòn.  Người Phi tuy vóc dáng con người cũng nho nhỏ đen đen châu Á như Việt mình nhưng họ thường ăn bốc, hoặc dùng muỗng nĩa, ít dùng đũa.  Đa số dân Phi là công giáo, tôi đã nhìn thấy những ngôi trường học sinh đi học mặc đồng phục, nữ bận đầm xanh áo trắng, nam bận quần tây xanh áo trắng, tung tăng đến trường, tôi yêu quá đi mất.

Mấy đứa em họ của tôi ở Munich qua chơi thường hay chê hệ thống chuyên chở công cộng ở vùng tôi, bên đó, sống trong thành phố, chúng không thấy cần phải mua xe hơi riêng, chúng đi bus hoặc xe điện ngầm, rất nhanh. Mua xe hơi là phải lo trả thêm tiền mướn parking và xăng rất mắc, mắc gấp bốn lần xứ Mỹ tôi.  Con em tôi nổi hứng mua motocycle chạy, dù cái thân ốm cà tong như que tăm xỉa răng.  Bên tôi, xe là cái chân đi, không có xe hoặc không biết lái xe là chịu chết, tuy cũng có bus nhưng chạy thưa thớt, chờ lâu và không cover hết mọi tuyến đường.  Phần nữa, đời sống suburban ít mang mùi lịch sử như đời sống thành phố. Nhìn nàng Sam đi lang thang ngóc ngách thành phố Hong Kong mang dáng dấp thời thuộc địa của Anh hay Macau nặng mùi Bồ Đào Nha, tôi cảm thấy cái hồn ngàn năm tẩm liệm trong đó. Kiểu như Sài Gòn, khi tản bộ qua Eden, bạn sẽ thấy mùi Pháp thuộc trăm năm đô hộ.

Tôi có ghé chơi thành phố New York lúc trẻ, tôi cảm thấy cô đơn vì không quen ai giữa thành phố hơn 8 triệu dân. Đời sống mắc mỏ kinh hoàng.  Tôi cũng có ghé qua San Francisco, những con đường lượn sóng dốc thẳm; hay Paris tráng lệ, Munich cổ kính... nhưng tôi cảm thấy gần gũi với những thành phố châu Á hơn, chúng hay làm tôi liên tưởng đến Sài Gòn.  Khi nào trúng số, tôi sẽ đi loanh quanh mấy thành phố châu Á đó, Tokyo, Seoul, Đài Bắc, Hong Kong, Singapore, Manila, Kuala Lumpur, Jakarta, Bangkok... nhưng chắc là tôi sẽ không ghé Bắc Kinh hay Thượng Hải.

.

5 comments:

  1. Tui thì ghét phố thị lắm. Có đổi hông? .....hehehehe ....(chọc thui chứ có gì mà đổi à).

    Tui thì hông ước được đi loanh quanh các thành phố châu Á và châu Âu gì hết. Tui chỉ muốn trúng số để dzìa mấy vùng quê hẻo lánh để xây trường học, xây bệnh viện thui.

    ReplyDelete
  2. Có giăng cờ biểu tình, tui cũng hong đổi :) học theo tinh thần của đc ĐVH :)))

    ReplyDelete
  3. Anh viet rat hay. Em cung thich may cai travel show, may ong/ba lam viec do la suong nhat duoc di, duoc an. :) Em thi lai khac anh la thich may thanh pho ben Europe hon nhu Madrid, Paris, Berlin, Venice, Rome, Plague va vv. chac tai vi xa VN luc nho xiu cho nen khong co nhieu ky niem va cam giac. Trung so la mang ba lo di bui doi vai thang ben Europe :)

    ReplyDelete
  4. Sợ lúc trúng số rồi anh lụ khụ du lịch chứ ko fải ''đi'' á heheheh
    Mà anh nói giống chồng em quá, trúng số là nghỉ làm đi du lịch vòng quanh châu á liền hmmmm

    ReplyDelete
  5. Tuấn: Tui cũng mê đi châu Âu lắm chớ, tui đang thắt chặt tình hữu nghị dzí người Hòa Lan để có chi xin nằm nhờ sofa một đêm nè :) Munich có người wen dzòi, Liège có bạn dzòi, bi giờ tui đang kiếm người ở Paris. :)

    Nàng Tr: Ừa, phải lo thổi con Su mau lớn rồi đi kẻo rụng răng khó gặm cỏ non :) Nói chồng em khi nào trúng số, cần thuê tà lọt đi theo xách đồ thì báo anh biết, anh gửi resume wa nghen :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.