Saturday, July 31, 2010

Phone

Sáng qua, đang ngồi làm việc (xạo hoài, ngồi lén lút viết blog thì cứ nói thật đi), cell phone của tôi reo, H. từ Sài Gòn gọi qua. Bên ấy là tối thứ sáu, chàng ta đi uống café một mình, buồn tình móc cell phone gọi thẳng qua Mỹ tán láo với tôi; tôi cũng hùng dũng không kém, bảo H. cúp xuống, tôi gọi lại.  Bạn thấy tân tiến ghê chưa, cell phone to cell phone, khi hai tên cách nhau đúng nửa vòng địa cầu!

Những năm 89, 90, khi Mỹ chưa thật sự bang giao với VN và mẹ tôi chưa qua, mọi liên lạc về nhà chỉ bằng thư từ viết tay hay điện tín. Nhớ, một đêm giao thừa, mấy cha con, bè bạn quay quần bên chiếu xập xám, ba tôi làm chuyện lịch sử: Hẹn mẹ tôi lên bưu điện Sài Gòn nói chuyện điện thoại! Cú gọi ấy không phải trực tiếp, phải qua trung gian của công ty ở Canada, 3 way calling. Tức, hẹn đúng giờ, ba tôi gọi qua Canada, rồi Canada gọi về bưu điện Sài Gòn, khi mẹ tôi được gọi tên vào phòng điện thoại, bên Canada bấm mute phone của họ để Mỹ - Sài Gòn nghe rõ hơn. Cú phone chưa tới 10 phút, tốn $150, trong khi lương part time của tôi đi hốt rác văn phòng lúc đó là $275 một tháng!

Mười năm sau, đến lượt tôi gọi về cho vợ, cước phí gọi điện thoại về VN đã rẻ hơn nhiều nhưng cũng còn khá mắc, khoảng $1.50/phút. Vợ dặn hàng tháng phải gọi về cho vợ nhưng nhà vợ ở không có điện thoại, tôi phải gọi về nhà bà dì, rồi bà dì sai cháu chạy kêu vợ tôi qua nói chuyện. Nghĩa là trước khi được phép nói chuyện với vợ, tôi phải đi một đường giáo khoa thư, nào là Dì khoẻ không dì? Ngoại khoẻ không dì? Dì buôn bán ra sao? Dì cho con nói chuyện với vợ con... tứ lung tung. Khi vợ chạy qua cầm phone, cả nhà vợ chung quanh ngồi nghe, cho tiền tôi cũng không dám buông câu Anh nhớ em, anh thèm!  Được vài ba tháng đầu, tôi thấy bất tiện, tôi dặn vợ tôi có gì thì email cho tôi, đỡ tốn tiền điện thoại, cái phone bill tháng nào cũng gần $200, chịu sao thấu!

Một sáng, đang đứng xếp thư chuẩn bị cho ngày đi phát, cell phone tôi kêu tít tít báo hiệu có text message, tôi lật đật bấm ra xem. Em tre 2 thang roi, đọc xong, tôi tá hỏa tam tinh, bần thần đi bộ phát thư suốt ngày nhưng không làm sao liên lạc được với vợ tôi. Lo nhiều hơn mừng. Lo rắc rối giấy tờ bảo lãnh. Lo chuyện con đầu lòng mà cha ở tận xứ Mỹ xa xôi. Lo con mình lại mang quốc tịch VN. Tôi bấn loạn cả ngày nhưng không nói cho ai đươc, mong cho tối mau mau để bốc phone gọi về. Câu đầu tiên khi tôi liên lạc được với vợ tôi là Em đi thử máu chưa?. Cô nàng cười hề hề, bảo: Em nhớ anh. Anh không gọi về nên em gửi tin nhắn. Em bình thường lại rồi., tôi vừa giận, vừa mừng, thở phào nhẹ nhỏm! Ác quá ác.

Bây giờ, mười năm sau nữa, ra chợ VN quanh đây, đưa cho họ $5 và số cell phone cúa tôi, tôi có thể gọi về tán láo với bạn cả tiếng qua cell phone tôi. Có người mang về Sài Gòn nhưng cái cục VOIP như Magic Jack hay Vonage để VN có thể gọi qua Mỹ free theo đường internet. Tôi không rõ firewall bên đó bây giờ có block những IP address đó hay không nhưng tôi biết người ta vẫn ma giáo kết nối được. Dạo Skype mới ra cũng cho gọi ra free điện thoại của Mỹ mấy tháng, sau này, chỉ còn computer to computer.  Internet đã thịnh hành ở VN, thịnh hành luôn mấy chuyện ăn chơi. Bạn vào Paltalk, bạn sẽ gặp những em gái hậu phương chân dài ngồi tán láo, nghèo nàn quần áo nhưng giàu vốn tự có, của trời cho, qua video cho bạn xem, miễn là credit card của bạn vẫn còn hiệu lực.  Nhưng nhớ một điều là phải lo update anti virus software nhé, một trời virus bay bay vào còm của bạn ở đó.

.

5 comments:

  1. Năm anh gọi cho vợ 1.50$/phút, năm Anh B gọi 4.99$/phút qua AT&T, khi phỏng vấn nhìn cái phone bill, OK ngay...nhưng hic...hic

    ReplyDelete
  2. Chà, coi bộ kha khá dân vietnam mình làm giàu cho mấy cty điện thoại của Mỹ/Hàlan ghê ta híhíh.

    Công nhận ''dzụ kia'', ác thiệt ha anh :))

    ReplyDelete
  3. Chị BeBo/Nàng Tr: Cho tui gửi lời chào bắt tay đoàn kết dzí đ/c B và đ/c chồng nghen. :) Mai mốt hứng, tui sẽ ca bài Em đã lầm theo anh sang đây hay Anh đã lầm đưa em sang đây :)

    ReplyDelete
  4. Neu ma gf txt msg vay chac chet qua ..hihihi

    ReplyDelete
  5. LOL Tuấn, tui không biết nói sao luôn, cứng họng á :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.