Friday, July 16, 2010

Rung rinh

Sáng sớm nay, khi tôi đang thay áo quần đi làm, cái cửa closet rung rung khoảng 5, 10 giây, tôi chưởi thầm có tên phi công nào chơi ngang, mới năm giờ sáng bay thấp hạ cánh xuống phi trường Dulles.  Leo vào xe, đề máy, radio loan báo có động đất khoảng 3.6, trung tâm điểm ở bên Gaithersburg, Maryland, lúc 5:04 AM!  Dân Cali đã quen với mấy trận động đất nhỏ nhỏ như vầy, bên tôi yên bình hơn, dân chúng gọi phone vào đài radio tả tình tả oán như chuyện lạ bốn phương.

Lần đầu tiên tôi có kinh nghiệm động đất là năm 87, khi còn ở trại chuyển tiếp Bataan, Phi Luật Tân. Ngồi chơi trong sân chùa, nhìn tàng cây rung rung như có bão nhưng không gió, tôi ngơ ngác chẳng biết ất giáp gì đang xảy ra.  Xung quanh, mọi người thản nhiên như không biết gì hoặc đã quen với đất trời rung động. Điếc, không sợ súng.  Mãi sau, vị sư già mới bảo cho mọi người biết đó là động đất.

Cơn nóng heat wave từ Mỹ tôi thổi qua tới châu Âu, tới tận Mạc Tư Khoa cho mấy nàng bận bikini tắm nắng. Tội nghiệp con chó con bên Hòa Lan ngủ không được! Nóng quá khiến hệ thống điều hòa không khí của tàu cao tốc ở Đức Deutsche Bahn nhảy mũi, giam hành khách trong xe đóng cửa sổ hàng giờ khiến nhiệt độ lên gần 122 độ F!  Mấy nhà nông ở Đức, Tiệp, Nga... đều than van, thu hoạch của họ có thể giảm xuống hơn 30%.  Nhớ thằng em bên Munich, nơi HQ của BMW, mua xe bên đó chỉ có heat là standard, muốn có air condition là phải trả thêm tiền vì mỗi năm chỉ có hơn một tháng mùa hè, năm nay nóng vậy, chắc nó than thấy tía nó luôn.  Mấy cái xe của dân phát thư ở Mỹ cũng không có air condition đâu bạn nhé, tôi hay đùa là có nhưng trái mùa, mùa hè mở heat, mùa đông thổi hơi lạnh.

Khi bắt đầu biết mùi sướng với máy lạnh, người ta khó chịu với cơn nóng gay gắt, la làng la xóm. Bạn có nhớ những khu nhà lợp tôn ở Sài Gòn không? Tôi chợt rùng mình nổi da gà khi nghĩ tới đó, địa ngục trần gian mỗi khi hạ đổ lửa.  Tội nghiệp cho những người dân phải sống loi nhoi lúc nhúc trong đó. Mùa mưa tới, dân Sài Gòn vẫn tiếp tục than van chuyện cúp điện tùy tiện.  Tại sao mấy ôn vẫn không thấy nỗi đau của dân nhỉ?  Ông cậu tôi kể chuyện về Sài Gòn đi coi TN hát. Khi khán giả hỏi chàng ca sỹ về VN có gì sướng, chàng trả lời sướng nhất là được tắm nước lạnh. Ừ, điện cúp kiểu đó thì làm sao có nước nóng để tắm. Và nóng kiểu đó thì nước lạnh cũng thành nước nóng.

Hôm qua coi bài blog của một người Sài Gòn, lọt qua một trang blog khác, dân già như tôi chảy riệu nước miếng. Ác thiệt, đẹp như tiên.  Nhìn cái slide show em nằm sấp topless trên cát mà nóng ran người!  Há, già mà ham, đi kiếm ly nước đá uống hạ hỏa.  Nóng đâu phải chỉ đến từ mặt trời, rung rinh đâu phải chỉ đến từ động đất, có khi, từ con người, dù chỉ là một tư thế xuân tình phơi phới của tấm hình, hay giọng nói vu vơ ngọt hơn đường phèn dạ, anh.

Có bài này bên báo Người Việt cho DQ và Đậu.  Cuối tuần vui, bạn nhé.

.

14 comments:

  1. Tưởng gì, mấy hàng xóm nhà em bữa nào cũng topless ngoài vườn nè, mà uổng lắm tại chồng đi làm chiều tối mới dzìa heheheheh

    ReplyDelete
  2. Chời, lại một lý do hấp dẫn để qua châu Âu chơi vào mùa hè :) Hỏng biết có ai bắt chước hàng xóm hong hén hả nàng Trương?

    ReplyDelete
  3. Anh di xuong may cai caribean islands cua european cung thay topless rui, khong can di xa...:)

    ReplyDelete
  4. Ah, Tuan gãi trúng chổ ngứa của tui, tui đang campaign vợ tui năm sau đi caribean á :) Ngày xưa độc thân, đồ nghề đi biển là cặp măt kiếng đen như Men In Black, ống tele 200mm và 1 cái ống nhòm. You know what I mean :)

    ReplyDelete
  5. Cứ nghe tóp lét là mặt mày sáng rỡ, khiếp.

    Cảm ơn bài báo nhen aH. Tà Nung có nghe nói nhưng chưa một lần đặc chân đến. Có thể Quỳ biết vùng này?

    ReplyDelete
  6. Cám ơn bài báo về Tà Nung nha AHoàng. DQ biết nơi này vì có nhận nuôi vài em nhỏ ở đây. Dì Út của DQ cũng từng dạy tiểu học ở đấy mấy năm. Tà Nung trong hình (theo bài báo) thì đã khác nhiều rồi.

    Từ Đà Lạt, muốn đi Thác Voi ở Nam Ban thì đi theo đường Tà Nung này nhanh hơn đi theo đường quốc lộ 27 (khúc từ ngã ba Liên Khương đi vô). Nhưng lái xe trong Tà Nung thì cẩn thận, tại đèo dốc ngoằn ngoèo khiếp lắm.

    ReplyDelete
  7. Ờ, dân Cali thì coi động đất cỡ 3 chấm mấy như... pha. :D

    ReplyDelete
  8. Sg dạo này bớt nóng rồi anh, em đi làm về ngày nào cũng bị mắc mưa.
    Cái dzụ rung rinh này, em bị hoài, he he. Choáng một cái, hên là chưa lần nào bị ngã. Anh ghê nha, sắm ống kính tele xịn nha, em biết để làm gì roài đó :).

    ReplyDelete
  9. Yep, I know what you mean ặkặk

    ReplyDelete
  10. Đậu: Nhớ có lần Đậu kể coi hình hot phải không? :)

    DQ: Tui hong rành cao nguyên trung phần lắm, chỉ biết trong này có DQ và Đ. là dân xứ mờ sương.

    Chị Chôm: Bên đó thường từ 5 đến 6 R. scale phải không? :)

    Sông: SG tháng sáu là bắt đầu vào mùa mưa mà. Biết thì đừng bật mí nghen. :)

    Nàng Tr: Anh tìm ra phây xờ búc rồi đó nghen, cái hình ngồi lề đường composition dễ sương á. Lo set up privacy đi, kẻo anh biết có người nói xấu lưng. You know what I mean ặk ặk :)))

    ReplyDelete
  11. Mèn, đâu cần thẳng thắn vậy chớ, nói sơ là hiểu rồi...

    ReplyDelete
  12. LOL Phú, xin ghi nhận ý kiến và đã sửa sai. :)

    ReplyDelete
  13. Phê lung tung như dzầy là dấu hiệu -- nên ..cẩn thận:
    (1) - coi chừng dzợ wy'nh .
    (2) - midlife crisis

    :=)

    ReplyDelete
  14. Cám ơn chị khami warning giùm :) Tui còn mắc nợ con Su nên midlife crisis chưa bò tới, chắc vài năm nữa thì cũng xin lãnh phần. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.