Tuesday, August 31, 2010

Nghề cho mướn phim

Đã hơn ba năm, từ ngày bạn tôi quyết định đóng cửa tiệm cho mướn băng video ở đường Nguyễn Kiệm.  Bạn tôi sống với nghề cho mướn phim đó khá lâu, cũng trên mười năm hơn.  Nhờ đó, bạn tôi gặp được vợ, rồi lại giới thiệu cô cháu nuôi bên nhà vợ cho tôi.  Sẽ không nói về chuyện gặp vợ đâu nhé, tôi muốn viết về cái nghề cho mướn phim ở Sài Gòn.


Monday, August 30, 2010

Điện thoại (qua) Mỹ free

Nếu bạn có microphone gắn vào computer của bạn và bạn xài Gmail của Google ở bản English (US), bạn có thể gọi điện thoại (qua) Mỹ free vào thời gian này.



Saturday, August 28, 2010

Tên Ở Nhà. (2)

Theo Google, một trong những bài blog có tựa ăn khách nhất của tôi là bài Tên Ở Nhà.  Tuần nào cũng có vài ba người từ Hà Nội, Hải Phòng... vào đến Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Nha Trang và Sài Gòn search Google và click vào bài này.  Tôi đoán là những cặp vợ chồng trẻ đang kiếm tên cho con qua mạng internet.  Vợ tôi đang mang bầu đứa thứ ba, ở tháng thứ ba, tôi cũng loáng thoáng trong đầu tìm tên gọi cho con.

Friday, August 27, 2010

Thursday, August 26, 2010

Wednesday, August 25, 2010

Nguyễn Đăng Thường: Củi dạt

Tôi biết tôi có lỗi!  Tôi đã không xin phép mà tự tiện copy.  Tuy nhiên, khi Talawas không còn được tìm lại bài cũ, tôi xin tạm thời mượn đỡ bài thơ của ông Nguyễn Đăng Thường cho đến khi Talawas phục hồi trọn vẹn.


Tuesday, August 24, 2010

ĐÊ HÈN

Bạn có biết chuyện gì đã xảy ra cuối tuần rồi không? Hàng loạt trang web của hải ngoại lẫn trong nước mang tính đối kháng bị phá hoại, trang Tiền vệ bị xoá tên miền Tienve.org, trang Thông Luận bị hacked vào server xóa bỏ bài vở, trang Dân Luận tê liệt, và sáng hôm qua, trang Talawas thành nạn nhân của bọn phá hoại! TÔI ĐẢ ĐẢO HÀNH ĐỘNG PHÁ HOẠI ĐÊ HÈN ĐÓ!

Monday, August 23, 2010

Nhiếp Ảnh: Bước đầu DSLR

Tôi thường hay được/bị đè ra hỏi là nên chọn máy chụp hình nào cho bước đầu chuyển lên DSLR từ máy Point and Shoot. Tiện đây, tôi xin phép được trả lời chung chung phần ý kiến của mình.

DSLR viết tắt từ Digital Single Lens Reflex, có nghĩa là ánh sáng đi qua lens, phản chiếu vào tấm gương, dội lên view finder cho bạn thấy ảnh thật, khác với đa số máy P/S, bạn nhìn qua EVF (Electronic View Finder) thấy qua màn hình video.  DSLR phức tạp hơn P/S, có nhiều functions để chỉnh chi tiết hơn P/S và quan trọng hơn hết, diện tích của sensor to hơn P/S... do đó giá thành cao hơn P/S.  Cũng như mấy hãng xe hơi nổi tiếng, nào là Toyota, Honda, Subaru... mấy hãng chụp hình có nào là Canon, Nikon, Sony (mua lại Minolta), Pentax... nhưng tôi thấy dân Pro thường quay qua hai hãng Canon và Nikon vì giàn lens phong phú. Dân amatuer có thể chọn Sony vì tên hiệu và Sony là hãng duy nhất dùng kỹ thuật rung sensor để giúp bạn tránh rung tay. Canon dùng kỹ thuật IS (Image Stabilization), Nikon dùng VR (Vibration Reduction), Panasonic hay Sigma dùng OS (Optical Stabilization)... tuy khác nhau tên gọi nhưng thực chất là chỉnh từ lens để giúp hình ảnh khỏi bị nhòe vì rung tay.

Sunday, August 22, 2010

Thấy chuyện người, nghĩ chuyện mình

Tin một vị hòa thượng trẻ nước Việt mình được giải Toán học cao quí nhất của thế giới đã cũ, tôi lạc hậu đi sau, cũng xin thành tâm gửi lời chúc mừng.  Anh ta tự xưng là Thích H.T., tôi cũng tự phong mình làm Thích Đủ Thứ.  Xin lỗi bạn, tôi muốn tôn trọng anh ta nên tôi không nhắc tên của anh trong bài blog ba láp ba xàm của tôi.

Thật tình, tôi không biết anh ta là ai cả, đến khi một blogger ở Sài Gòn bảo đó là blogger Thích HT, tôi mới vỡ lẽ ra.  Việc đoạt giải của anh ta khiến tôi nhớ đến thời đi học lớp 7, lớp 8, khi tin Lê Bá Khánh Trình đoạt giải vô địch Toán thế giới với số điểm tối đa.  Thưở đó, tôi từng bảo bụng, biết đâu mai này mình sẽ thành một Lê Bá Khánh... Hoàng!  Há, nghèo mà ham!

Friday, August 20, 2010

Tàn cuộc binh đao?

MSNBC đưa tin những đơn vị tác chiến cuối cùng của Mỹ ở Iraq đã bước qua cổng biên giới về Kuwait chiều qua, sau 7 năm rưỡi từ ngày cựu tổng thống Bush hạ lệnh tấn công Iraq. Hiện tại, quân đội Mỹ chỉ để lại 50 ngàn quân dùng trong trong việc huấn luyện và cố vấn. Điều này làm tôi nhớ đến chuyện VN mình. Năm 73, quân đội Mỹ cũng rút về nước, sau đó chỉ hai năm, chính quyền miền Nam sụp đổ! Lần này, liệu lịch sử có mòi tái diễn hay không? Phe đối lập của Iraq có tuyên truyền như Bắc Việt lúc xưa là "Thay màu da cho xác chết" hay không?

Thursday, August 19, 2010

Cảm nghĩ khi đọc Làn da Kim Khánh

Sáng nay tôi bỏ mục viết nhăng viết cuội, tiếp tục ăn gian giờ của sở (chôm chữ của Cap), tôi đọc truyện Làn da Kim Khánh của Trần Vũ. Đọc ba lần!

Cảm giác đầu tiên của tôi là sợ. Nỗi sợ nổi da gà như thằng em thật sự khám phá ra thằng anh coming out of closet! Trong Làn da Kim Khánh, Trần Vũ đã đạt mức thượng thừa để chuốt ngòi bút của mình mượt mà viết lên tình yêu của hai tâm hồn nữ giới. Lần trước, khi đọc truyện Vĩ Diên của anh, tôi cũng có cảm giác này, vừa đọc, mấy ngọn lông măng trên cánh tay tôi dựng đứng lên! Có lẽ, tôi vẫn là thằng đàn ông straight.

Wednesday, August 18, 2010

Mưa

Sáng sớm nay trời khóc. Khóc như cha chết mẹ chết. Con đường I66 đỏ rực giòng xe nối đuôi nhau bò vào DC. Cánh quạt nước mở hết tốc độ vẫn không gạt hết nước mưa bắn ra từ những chiếc truck 16 bánh.  Hôm qua radio đã loan báo thời tiết vùng tôi có thể nhận ơn trời mưa móc từ 3 đến 4 inches, những vùng thấp có thể bị lụt.

Cái thời đội mưa đi uống café với H., ngồi bó gối nhìn ra, nhẫm hát mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ đã qua lâu lắm rồi, tôi ghét mưa lắm, từ buổi đầu đi bộ phát thư. Nắng, gió hay tuyết giá chi cũng không làm mấy lá thư ướt, chỉ có mưa, nên không thể vừa đi vừa lựa, finger mail, thư được, ngày làm dài ra thêm.  Bây giờ tuy không còn đội mưa đi phát thư, lại đến màn tay bồng bế con, tay cầm dù lấn cấn chạy cho lẹ vô nhà hay vô xe.  Ai biểu ngày xưa ham chơi, bây giờ lớn tuổi vẫn còn chịu khổ với con dại!

Ngày còn độc thân về Sài Gòn đi kiếm bè bạn cũ, kiếm không ra thì thôi, nó nằm yên trong đầu, kiếm ra thì có một hai đứa nhóc chạy ra vòng tay thưa bác, tôi giật nãy người!  Khi còn đi học, tôi thuộc loại nhỏ tuổi nhất lớp vì ba mẹ tôi cho tôi đi học sớm một năm, kèm thêm ba bốn tên hoặc lưu ban, hoặc vì biến cố 75 trễ học, bè bạn tôi có đứa lập gia đình sớm và có con sớm.  Hiện tại, có đứa ở Sài Gòn đã làm ông... nội!  Một cô ở Cali có con gái đầu chuyển lên học năm thứ ba UCLA, một cô ở Dallas bắt đầu lo trả tiền tuition đại học cho đứa đầu lòng.  Tôi đành hát em bây giờ thong thả, anh tay bế tay bồng với mấy nàng mỗi khi gọi điện thoại tán chuyện.

Cũng nhờ về Sài Gòn thấy bè bạn cùng lứa yên bề gia thất, con cái chạy nhong nhong vậy tôi mới quyết định lấy vợ. Đời sống bên xứ Mỹ này có nhiều lý do khiến người ta lập gia đình trễ. Hôm nọ Phú ngạc nhiên khi tôi kêu em boss chà là cũ của tôi mơn mỡn dù đã qua băm, thế mới thấy cái khác biệt gữa VN mình và hải ngoại. Bên mình có câu "Cha già, con muộn" như ý chê bai nhưng bên này già cỡ Micheal Douglas lấy cô đào Catherine Zeta Jones rồi cũng đẻ con, chẳng ai cười.  Trai gái chi học xong đại học là lo kiếm job đặng có tiền trả nợ student loan, vài ba năm cặp kè chung sức cày dành tiền đám cưới, rồi quay sang chuyện nhà ở, đến khi có đứa đầu lòng oe oe là đã qua ngưỡng ba mươi như chơi.

Hử, đang nói chuyện mưa lại quay sang chuyện con cái, già lẫn thẫn!

Có nhiều loại mưa, mưa phùn, mưa rào, mưa giông... Mưa đi vào tâm hồn của mấy nhà văn sỹ, thi sỹ, và đặc biệt là mấy nhà nhạc sỹ VN mình. Mưa trên xứ Huế, Mưa Sài Gòn, Mưa Hà Nội, Mưa Ngâu, Cơn Mưa Hạ, Thương Nhớ Trong Mưa, Thương Nhau Ngày Mưa... kể không hết, ca sỹ Khánh Hà đã làm đến hai CD với chủ đề Mưa!  Mưa khiến lòng người lãng mạn như thế đó! Nhưng, cũng như tôi, chỉ là người năm xưa, bây giờ, mưa với ngập lụt, mưa với giòng nước đen ngòm không lối thoát, che lấp những hố hầm khiến người đi xe ngã chúi... cái nhìn về mưa của người Việt có lẽ đã thay đổi nhiều.  Bạn thử coi đoạn video này trên Youtube nhé, Hà nội mùa này phố cũng như sông!  Thực tế phủ phàng quá phải không bạn?

.

Tuesday, August 17, 2010

Cuối tuần rồi mình TÍNH làm gì?

Tôi TÍNH viết cho xong bài blog về depth of field nhưng con Su quấn lấy cẳng, không lôi máy chụp hình ra chụp để làm minh họa được!  Hôm thứ sáu, con Su đi khám 18 tháng check up, bị chích ba mũi, nhõng nhẽo vô cùng tận!

Tôi cũng TÍNH đọc lại thật kỹ truyên ngắn mới của anh Trần Vũ, Làn da Kim Khánh, đăng trên Talawas nhưng cũng vì lý do trên, tôi không đọc lại được.

Tôi TÍNH chạy ra Walmart mua thêm một sợi dây optical output để gắn từ TV qua ampli nhưng tôi khám phá ra TV của tôi có thể pass sound file từ cục WDTVLive qua HDMI rồi qua optical output về cục amp. Vậy là tôi đã sẵn sàng cho mùa football sắp tới với Dolby Digital 5.1.

Tối thứ 7, tôi xào đậu đũa với heo nạc, tôi TÍNH chờ vợ về ăn với cơm nóng nhưng cô nàng bắt tôi chở đi ăn crawfishes ở tiệm All you can eat của Chinese!

Chiều CN, tôi TÍNH vợ tôi đi làm về sẽ dứt hai tô phở gà tôi nấu, khen nước phở tôi hầm gà ngọt nhưng nàng bắt tôi chở ra chợ Eden mua bún ốc, bún bò và chè! 


Tôi TÍNH nổi khùng nhưng cái bầu bảo tôi đừng.  Cái bầu quả quá lợi hại!

Tôi TÍNH dấu nghề, không trả lời chị BeBo nhưng cái miệng quá ngứa! Đây là cách để HTML tag cho phần ý kiến:

<(b)>Anh Hoàng đẹp chai!(<(/b)> thành Anh Hoàng đẹp chai!
<(i)>Anh Hoàng ba xạo!<(/i)> thành Anh Hoàng ba xạo!
<(a) href=http://dienhoangho.blogspot.com>Đây là blog ảnh xạo hằng ngày<(/a)> thành Đây là blog ảnh xạo hằng ngày.

Quan trọng: Bạn nhớ bỏ đi hai dấu () nhé, vì nếu tôi không viết thế, blogspot sẽ tự động remove tags ra khỏi html code trong bài.

Quan trọng thứ hai: Trước khi bạn click vào link của phần ý kiến, bạn nên check ở dưới browser của bạn có đưa bạn tới đúng địa chỉ hay không. Ví dụ: link vào Youtube phải là http://youtube.com, nếu mouse của bạn hover trên link và phía dưới browser hiện lên http:// coiphimngheo.com là bạn vào những site tầm bậy. Điều này tránh những người Nặc danh bỏ link tầm bậy để dụ khị bạn bấm vào những site có virus!

.

Monday, August 16, 2010

Các bạn ở VN nghĩ gì về bài này?

Tôi ít đi copy bài nơi khác về paste vào blog của mình. Hôm nay tôi phá lệ vì tôi không rõ các bạn ở VN có vào được trang báo Người Việt Online hay không? Bạn nghĩ gì về bài báo này? Có thật hay không?  Hay nói quá?  Tôi rất muốn biết ý kiến của bạn trong nước.



Báo Người Việt Online: KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ
Sài Gòn Cô Nương


Thời bao cấp, hàng hóa tới tay người tiêu dùng như một sự ban phát, bố thí. Khách hàng mặc dù tiền túi bỏ ra mua nhưng vẫn phải chầu chực, xin xỏ. Hàng đưa thứ nào nhận thứ đó, không thích cũng phải lấy vì may mắn lắm mới có, không nhận người khác lấy ngay. Bán như cho, mua như cướp. Hàng hóa quá ít, cầu nhiều hơn cung nên mới xảy ra tình trạng như vậy kéo dài một thời gian.




Nhà hàng “Làng nướng Nam Bộ” nơi xảy ra đánh nhau giữa nhân viên và thực khách. (Hình: Bee.net)

Dần dần hàng hóa nhiều lên, phong phú hơn, khách hàng có nhiều sự chọn lựa, không mua chỗ này qua nhiều chỗ khác. Siêu thị xuất hiện với đủ thứ hàng hóa bày trên kệ tránh được nạn nói thách, cò kè trả giá. Thị trường rộng rãi, sự cạnh tranh gia tăng, khách hàng được chiều chuộng hơn. Vì thế mấy năm sau này, khẩu hiệu “khách hàng là thượng đế” được trưng ra khắp nơi.

Xem chừng khách có được mời chào nhẹ nhàng hơn, hàng hóa được cầm lên bỏ xuống ngắm nghía, vài nơi cho thử hàng, đổi hàng... Riêng siêu thị tha hồ chọn lựa, nếu hóa đơn hơn hai trăm ngàn có đội xe máy của siêu thị chở hàng về tận nhà. Sở dĩ việc mua bán ở siêu thị khá thoải mái vì trước mỗi kệ hàng không có một bà chủ ngồi lom lom canh chừng.

Rõ ràng nếu có người chủ đối diện ngay trước mặt thì khách hàng khó mà trở thành thượng đế lắm. Chị Lê đi chợ chồm hổm họp trong hẻm gần nhà. Thường loại chợ nhỏ như thế ít nói thách vì chỉ bấy nhiêu người quen đi chợ nhẵn mặt mỗi ngày. Tuy vậy vẫn có hàng nói thách. Chị Lê trả giá. Bà bán hàng chẳng buồn trả lời, cuộn ngay tờ giấy phẩy khắp hàng đốt vía, hất hất luôn về phía chị Lê khiến chị, chắc là cũng mất ít nhiều vía rồi nên hoảng hồn rút lui ngay. Từ đó về sau chị chẳng bao giờ dám ghé. Ðốt vía vẫn còn nhẹ bởi có người sẵn tay còn quơ con dao thái thịt trước mặt chặt vía khách hàng mới ghê.

Một số người cho rằng mua sắm ở Hà Nội, dù ngoài chợ hay trong cửa hàng, rất dễ gặp bán hàng dấm dẳn, đanh đá. Vì thế ưa xảy ra đôi co, cãi cọ. Hỏi hàng, hỏi giá xong không thuận mua vừa bán thì phiền phức lắm. Kết cục có trường hợp người bán hàng tát khách, lại kèm câu vài câu mắng chửi dọa nạt, ngược lại có khi khách tát người bán hàng... Ai mạnh thì người đó thắng. Chưa kể người khách cất tiếng nói âm lạ biết ngay từ nơi xa đến rất dễ bị bắt chẹt.


Lê Văn Ngai, 60 tuổi, Việt kiều Hà Lan bị một nhóm bảo vệ của nhà hàng Minh Ðức ở Sài Gòn đánh và chích roi điện dã man hôm 30 tháng 7, 2010, phải nằm bệnh viện điều trị. (Hình: VNExpress)


Trong miền Nam cũng không kém, đi mua hàng mà gặp bà nào mặt mũi hầm hầm sưng sỉa thì tránh xa ra. Ðụng vào là dính, hoặc giá nào cũng phải mua hoặc nghe nặng nhẹ mở hàng. Sáng trưa chiều tối lúc nào cũng nghe kêu mở hàng...

Một khách hàng mua cái máy hát tối tân quá không biết sử dụng, mang lại cửa hàng hỏi thì anh A chỉ sang chị B, chị B chuyển qua anh C... Cứ như đá trái banh, chóng mặt đành ôm chiếc máy về nhà tìm người quen hỏi. Ðó mới là nhờ chỉ dẫn chứ nếu máy có trục trặc thì khó lòng bắt đền. Người bán thường chỉ ngọt ngào, vui vẻ lúc mời chào. Nhận tiền, đẩy được món hàng đi là hết chuyện.

Khu thương mại rất sang trọng nhưng cách bán hàng chưa chắc văn minh. Vào những nơi đó, các cô bán hàng thường liếc khách từ trên xuống dưới để đánh giá hầu bao. Nếu khách có vẻ ngoài thường thường, nếu có vẻ chỉ là dân nội địa thì cô bán hàng lạnh nhạt, không buồn nhìn, chẳng thèm trả lời ra điều thôi đi đi cho đỡ mất công. Một cô hạ cố buông gọn với bà khách muốn xem chiếc áo:

- Mắc lắm đó.

Cô ngồi yên không muốn đứng lên lấy chiếc áo xuống làm chi cho mất công mà không biết bà khách là đại gia phố núi, bất động sản sở hữu nằm dài dài từ Bắc chí Nam. Dĩ nhiên bà khách sộp hụt một đi không trở lại.

Thật ra trong nhiều trường hợp, yêu cầu của khách hàng không phải lúc nào cũng đúng nhưng thay vì giải quyết bằng lời nói giải thích hay cử chỉ ôn hòa cho thỏa đáng cả hai bên thì nhiều người đã chọn biện pháp vũ lực.

Nổi tiếng về thái độ này trong thời gian gần đây là một quán cơm ở Saigon chuyên bán món ăn Việt Nam. Thoạt tiên chỉ là quán cơm nhỏ, sau dần dần đông khách tới mức trở thành công ty. Mặc dù quán phát triển mạnh mẽ, giá cả không còn bình dân nữa nhưng thái độ và cung cách làm ăn vẫn bình dân lề đường, tức là rất anh chị. Cách đây mấy năm, vợ chồng ông tham tán Tòa Ðại Sứ VN vì muốn đổi món mực xào sang tôm rang mà bị đám nhân viên quán ùa tới đánh cho tơi tả. May nhờ nhiều thực khách can ngăn hai vợ chồng mới chạy ra ngoài kêu taxi thoát thân. Bà vợ bay mất đôi bông tai nằm bệnh viện bốn ngày vẫn chưa đi lại được.

Lần này vẫn quán cơm đó là một Việt kiều chỉ vì bảo vệ không đồng ý qua đường lấy giùm chiếc xe gởi, mà rồi dẫn đến sáu bảo vệ tấn công dã man người khách. Xem chừng chưa đủ nên đám bảo vệ thông báo về công ty cho xe điều thêm một nhóm khác đến tiếp tay, đánh luôn cả một người dân đứng cạnh, chỉ vì không chịu nổi cảnh tượng kỳ cục đã “lỡ miệng” thốt lên: Vì sao đánh người ta dữ vậy!

Kỳ này đánh khách không phải đầu bếp, nhân viên bưng bê bình thường mà là vệ sĩ có trang bị dùi cui và roi chích điện hẳn hoi. Vệ sĩ chuyên nghiệp nên đấm đá cú nào... ra cú đó. Nhà hàng xem chừng không liên quan vì đây là việc riêng của... bảo vệ. May khách hàng mang quốc tịch Hà Lan, Tổng lãnh sự can thiệp bảo vệ công dân của họ nên chủ tịch thành phố có hứa sẽ xử lý theo pháp luật. Khách vợ chồng tham tán hai người, khách Việt kiều một người. Ðâu có đông, cũng không phải dân anh chị đao súng. Thế mà chẳng hiểu sao nhà hàng phải huy động cả lực lượng hùng hậu để đối phó với mấy người khách lẻ. Chẳng lẽ thực khách đáng sợ đến thế.

Nghe nói mấy bữa nay doanh thu của quán giảm hẳn. Quán này ngoài cơm còn đắt hàng với các món thực phẩm ăn liền, mở thành hai gian đối diện nhau con đường. Khách khứa đông đảo đến nỗi phải thuê bảo vệ từ công ty đứng đầy. Thành thử chắc là tẩn vài khách cũng không đến nỗi sợ ế!

Sài Gòn là là nơi có sức mua bán cao nhất nước, người mua đông nhưng người bán cũng tập trung nhiều không kém. Cạnh tranh khốc liệt. Nhiều nơi bán đông hơn mua nên người bán trở nên nóng nảy.

Thôi thì tránh chợ, phải đôi co trả giá nhiều lời, rủ nhau đi siêu thị cho chắc ăn, giá cả niêm yết rành rành. Siêu thị được coi là tiêu biểu cho nền nếp mua bán văn minh. Có khá hơn chợ búa nhiều nhưng siêu thị từng xảy ra nhiều vụ xô xát giữa khách hàng và bảo vệ đưa tới kiện tụng lôi thôi. Ðã có vài trường hợp khách hàng bị nhân viên của những siêu thị lớn đánh, xé quần áo... đến nỗi phải thưa ra tòa, một em bé bắt được con dế nhốt vào chai nước của bảo vệ, đã bị bảo vệ nhốt vào phòng, tát luôn cô chị đến thâm tím phải vào bệnh viện...

Bà chủ tiệm đồ lưu niệm than thở khách hàng không biết điều, tôi cũng đâu có muốn khó dễ làm chi. Buôn bán khó khăn quá, đẩy được món hàng mừng gần chết. Nhiều người không thực sự muốn mua, hàng hóa cứ bới tung lên, chê ỏng eo rồi bỏ đi. Người khác lại nhè sớm mai chưa mở hàng đã đến đòi đổi hàng “giông” cả ngày. Với lại hàng đổi ngang hoặc các thêm tiền chứ không bao giờ đổi thấp để người bán hoàn tiền cả. Người mua không để ý tới những điều căn bản trong mua bán đó nên mới gây chuyện...

Mọi người an ủi nhau không chỉ bên Ta mà bên Tàu, khách du lịch mua sắm ít cũng bị hướng dẫn viên du lịch - đã ăn hoa hồng với chủ tiệm - chửi rủa tàn tệ. Bỏ tiền mua tour nhưng lọt vào trong vòng kiềm tỏa của cô hướng dẫn viên, khách nào cũng ngồi im thin thít không dám hé môi.

Cho nên “Khách hàng là thượng đế” xem chừng mới chỉ là khẩu hiệu.


Cực ngắn: Quyết định

1.


Hắn không đẹp trai hơn ai nhưng hắn có tật mê gái đẹp từ khi hắn bước chân qua tuổi dậy thì.

Hắn không học giỏi hơn ai nhưng hắn mê gái đẹp và phải học giỏi hơn hắn, vì hắn tự hào hắn có trí thông minh nhạy bén hơn bè bạn.

Hắn viết chữ ngoằn ngoèo, lên xuống bay nhảy nhưng hắn mê mấy cô gái đẹp và viết chữ thẳng thớm, câu cú đàng hoàng, biết giữ tập vỡ sạch sẽ hơn hắn.

Hắn nghèo mạt rệp, rách mồng tơi nhưng hắn mơ tưởng mấy nàng tiểu thư đài các, con nhà giàu rủng rỉnh túi tiền tiêu hơn hắn và cấm không được chê hắn nghèo.


Một hôm, hắn vỗ trán chưởi đổng: "ĐM, mấy thằng cha nhà văn với đạo diễn là đồ bịp bợm!", hắn quyết định lấy vợ.


2.


Sau 75, hắn ở trong xóm của người Bắc di cư từ năm 54, hắn mê tiếng "vâng ạ" lễ phép thưa gửi của mấy cô gái Bắc kinh hồn.  Một hôm, khi cãi nhau với một tên bạn học Bắc Kỳ, hắn bị chửi "Tiên sinh chó đẻ!", hắn ngọng miệng không biết chửi lại làm sao, hắn nhủ thầm mai này sẽ không lấy vợ người Bắc.


Năm học 12, hắn lơ là việc học luyện thi đại học, mẹ hắn la nếu không có bằng cấp thì hắn đừng hòng lấy được vợ.  Hắn tự hứa không lấy vợ Huế để tâm hồn hắn tự do tung tăng với mây trời gió bão.


Khi hắn khám phá ra con gái người Nam ưa ăn nói trổng trổng, bạ đâu phang đó, không hề giữ ý tứ, trời cho hắn có hai đứa con gái.  Hắn quyết định không dạy tiếng Việt cho con, xài YOU cho khỏe!


.


Bắt chước Đậu, gắn chữ PHỊA :)

Saturday, August 14, 2010

...có đôi lúc...

Trời trưa u ám, những đám mây xám còn tụ lại bởi cơn bão đổ mưa giông và lốc xoáy thổi qua vùng DC của tôi từ chiều qua. Mây che khuất ánh mặt trời, nhiệt độ giảm đi gần hai mươi nấc thủy ngân, tôi đánh xe một mình ra quán Sài Gòn Café kiếm tô bún bò bỏ bụng buổi trưa.

Mười một rưỡi trưa, quán vắng chỉ mình tôi ngồi với tiếng nhạc guitar hòa tấu tình khúc TCS. Nửa tô bún bò, bất chợt có bài hát VN:

...có đôi lúc em xa vời vợi
có đôi lúc con tim nghẹn lời
có đôi lúc ta quên chờ đợi...

Và tôi bỗng nhớ. Nhớ cái năm đầu tiên về thăm lại nhà và ngồi quán café ở Sài Gòn rỉ rả miết những bài hát đó. Nhất là những buổi trưa Sài Gòn quá nóng, đành vác thân tà lỏn đi bộ ra quán café bên đường đầu con hẻm ngồi đồng.  Lúc ấy tôi cũng ngồi yên với cơn nhớ! Bạn bè thất lạc, về lại căn nhà cũ nhưng cô đơn cùng cực. Bích Ngà đã qua Úc, Diễm Châu đã qua Mỹ, Nga dọn về đâu đó, tôi về đây, rất gần, nhưng lại xa vời vợi!

...có đôi lúc em xa vời vợi
có đôi lúc con tim nghẹn lời
có đôi lúc ta quên chờ đợi...

Cái điệp khúc của bài hát đó xoáy vào tim tôi, đau nhói.  Còn ai để tôi chờ tôi đợi?  Cô hàng café ngồi thu mình trong góc sâu, thỉnh thoảng chạy ra châm bình nước trà. Tóc cô dài, răng khểnh, khuôn mặt xinh xắn nhưng tôi chẳng buồn bắt chuyện, tôi cảm thấy cô ta còn trẻ quá, cô ta không thấy nổi nhớ đang dày vò trong tôi.  Tôi chỉ ngồi yên đốt thuốc, mắt dõi theo giòng xe cộ giấc trưa, điểm lại từng khuôn mặt trong ký ức, nhạt nhòa và xa vắng.  Tôi ra quán uống rất đều, tựa như tìm cái thú trồng cây si cô hàng café nhưng thật ra, tôi chỉ ngồi ru lại nỗi nhớ người xưa, giấc trưa.  Sau hai tuần, làm kẻ mất hồn đờ đẫn, tôi bay về lại Mỹ.

Tôi ít để ý nhạc VN sau này.  Và càng ít theo dõi ca sỹ hay nhạc sỹ VN.  Tôi không biết tựa bài hát đó.  Chẳng muốn Google tìm.  Duy nhất một khúc đó, tôi có thể nhớ thiếu sót, như lời thơ đi thẳng vào đầu tôi.  Tôi sợ tìm ra nguyên bài sẽ đánh mất cái vị thơ mộng ban đầu của nó lọt vào tai tôi, như những cuộc tình năm xưa của tôi vậy.

Một bài khác cùng thời đó mang đến cho tôi sự suy nghĩ là bài Mưa Phi Trường, em... em ra đi về nơi giá băng..., cảnh chia tay của cặp tình nhân mà người con gái vì hoàn cảnh phải ra đi.  Tôi man mác buồn cho số phận của mấy tên con trai ở lại, vượt biên đã hết lâu rồi, còn đường nào nữa mà đi.  Trong khi mấy cô gái ra đi từ đoàn tụ gia đình đến HO, rồi mấy anh VK như tôi về rước, rồi mấy chàng Đại Hàn, Đài Loan qua mua...  Cứ thế, mấy chàng trai VN sẽ hát miết Mưa Phi Trường.  Lần ấy tôi và Thạch ngồi quán ăn ở đường Trương Minh Ký chờ H. tới đi nhậu.  Quán có dàn karaoke, hai tay thanh niên lên hát bè bài này rất hay, rất có hồn.  Tôi cảm nhận họ đã đi qua buổi tiễn đưa như thế một lần trong đời họ.

Tôi sống với nỗi nhớ.  Có lúc đến bất chợt bằng lời của một bài nhạc!


.

Friday, August 13, 2010

CF

Lũ đàn ông chúng tôi khốn nạn súc vật lắm, cứ mỗi lần nghe đâu đó có hai người nữ giới choảng nhau là đồn ầm lên Cat Fight, mắt chúng tôi sáng rực. Trong Seinfeld có một episode về vụ này, khi Elaine gây gỗ với một bà ca sỹ già ngoài đường, hai chàng cảnh sát đực rựa đứng ngó cười suýt xoa Oh Cat fight! Gớm, cái tật xấu quá phải không bạn?

Hôm rồi tôi đi lang thang mấy cái blogs, thấy một nàng (tôi đoán vậy) tự xưng th. bs (tôi không rõ là bác sỹ hay bullsh**) tự động vào nhà người khác tả xung hữu đột mắng nhiếc cái subject của bài blog phản khoa học, không đúng. Ừ, ý kiến dùng lời có vẻ sâu cay lắm với chủ nhân (nữ giới) và độc giả (cũng nữ giới) về hàng Made In China. Chưa biết ai đúng, ai sai, mắt tôi sáng rực, bụng tôi bảo Oh Cat Fight!, tôi không hiểu sao tôi lại súc vật như thế! Thật ra, chủ nhân blog lấy thẳng subject từ Yahoo News, để link đàng hoàng nhưng th. bs ấy không đọc kỹ, tưởng chủ nhân blog phịa ra nên lên mặt chỉ dạy. Sáng nay BBC đã đưa tin về cái news đó của Yahoo News.  Xin lỗi bạn nhé, tôi không để link về bài blog đó vì tôi hơi ngại, nhưng tôi biết có bạn biết và đã đọc qua.

Đến đây, có hai hướng để tôi viết tiếp. Một là tiếp tục chuyện Cat Fight với những đoạn Youtube thâu lại chuyện nữ sinh đánh nhau từ ngoài đường đến trong restroom bên VN hoặc những màn bikini wrestling trong bùn trên TV bên Mỹ này. Hai là bàn về cách viết ý kiến ngược lại ý kiến của chủ nhân blog trong cộng đồng bloggers. Tôi chọn hướng thứ hai để khỏi moi thêm cái lòng Trư Bát Giới của mình ra.

Tâm lý thường của bloggers, người đọc cũng như người viết, khi để lại ý kiến ngược chiều thường dùng Anonymous Ẩn danh, tôi ghét điều đó lắm, như Xù một lần đã than van bên blog của nàng ta. Khi mới nhảy lên blog, tôi cũng hay dùng Ẩn danh đi chọc Đậu hay Capri, vô thưởng vô phat thôi, khi hai nàng khóa ý kiến dùng Ẩn danh, tôi đành lòi mặt chuột của mình. Đến phiên tôi, tôi cũng khám phá ra mình bực mình với Ẩn danh, tôi khóa lại để tiện bề trao đổi.

Tôi có thích đọc ý kiến ngược chiều không? Có chứ, tôi đâu phải là thánh mà cái gì cũng đúng 100%, suy nghĩ của tôi đâu phải lúc nào cũng xuyên suốt, phải có lúc lủng củng. Bạn sửa sai cho tôi là bạn thêm cho tôi đôi mắt sau lưng, giúp tôi khỏi chủ quan.  Điều này tôi có đề cập tới lác đác trong mấy bài blog trước.  Tôi sẽ tôn trọng ý kiến của bạn nếu bạn tôn trọng tôi, đến lúc, tôi sẽ bắt chước vị nữ chủ nhân của blog tôi kể trên là delete ý kiến đi quá trớn của bạn.

Tôi có hay để lại ý kiến ngược chiều cho bè bạn blog không? Kinh nghiệm xương máu một lần, tôi thấy tôi nên im lặng. Đâu phải ai cũng có suy nghĩ phóng khoáng. Và nếu quá ngứa, tôi chỉ viết ý kiến bóng gió trên blog của mình, tránh trường hợp xung đột không hay.

Học hỏi lẫn nhau và suy nghĩ trao đổi. Đó là điều tôi mong muốn nhất giữa tôi và bạn trong cái trò chơi interactive blogging này.  Goodluck với bạn cho ngày thứ sáu 13 này nhé!

.

Thursday, August 12, 2010

Lương tiền

Một trong những điều tối kỵ trong cách nói chuyện xã giao ở Mỹ này là hỏi thăm về lương tiền, y chang như bạn hỏi tuổi của người phụ nữ vậy. Tại sao? Đó là quyền riêng tư cá nhân. Về Sài Gòn, ngôi tán gẫu café với bạn bè cũ hoặc kể chuyện cho gia đình người thân, tôi không thoát khỏi cảnh bi/được hỏi câu: "Bên đó mày làm lương bao nhiêu?". Nếu đi một đường giáo khoa thư, giảng giải rằng không nên hỏi như thế, tôi sẽ bị chưởi là đồ lai căng, tôi đành thú thật, người nghe há hốc mồm suýt xoa, tiêu chi cho hết! Với người không thân, tôi chỉ cười ruồi; với người thân thiệt thân như H., tôi mới giải thích tiếp.

Có hai cách trả lương thông dụng nhất ở Mỹ là lương giờ và lương năm. Tôi chỉ nói về chuyện đi làm công, dân văn phòng cũng như công nhân lao động, không nói chuyện tới thành phần ăn lương hoa hồng hoặc tính trên giá trị sản phẩm. Nếu bạn ở VN, nghe người hải ngoại bảo làm lương khoảng $50K một năm, bạn sẽ thấy to lớn khủng khiếp; nhưng phần quan trọng mà người bạn VK đó không nói tới là tiền thuế và những khoảng cần chi khác. Thuế kinh khủng, cái gì cũng thuế!

Từ 20% đến 30% đó là tiền thuế lợi tức, tùy theo diện độc thân hay có gia đình, bao gồm thuế liên bang, thuế tiểu bang (những tiểu bang như Texas, Florida không đánh thuế lợi tức, họ xoay qua đánh thuế bất động sản để bù vào), thuế an sinh xã hội social security, thuế bảo hiểm sức khoẻ medicare. Vậy $50K một năm gross pay chỉ còn khoảng $35K một năm net pay.  Bây giờ tôi kể tiền phải chi nhé. Dù công ty có cho nhân công benefit bảo hiểm sức khỏe, bạn vẫn phải đóng thêm phần tiền mua. Càng lúc, tiền phí cho ngành y tế càng tăng, tăng nhanh hơn mức tăng của lương bạn, trung bình mỗi pay check 2 tuần, bạn phải trả $100 cho tiền bảo hiểm sức khoẻ. Từ 5% đến 10% của gross pay là tiền phải đóng để sau này dưỡng già. Nếu bạn không lo đóng, sau này social security phá sản, chỉ có nước lây lất ăn mày chính phủ. Đó là hai điểm chính, ngoài ra còn tiền bảo hiểm nhân thọ, tiền lệ phí công đoàn... tùy theo người.

Sang đến chuyện đời sống, trung bình khoảng từ 40% gross pay đó là tiền nhà! Thuê cũng như mua. Nếu bạn mua thì bao gồm luôn tiền thuế bất động sản như của tiểu bang tôi và tiền bảo hiểm cho cái nhà.  Có nhà, bạn phải đóng tiền HOA, Home Owners Association, để trả tiền cắt cỏ, cào tuyết, bảo trì hàng tháng. Kế đến là tiền xe cộ, khoảng 5% gross pay, tính luôn tiền bảo hiểm xe! Rồi tùy tiểu bang, bạn phải nai lưng ra đóng thuế xe, xe càng cáo cạnh, luxery, thuế càng cao.

Bạn thử tính nhẩm thử $50K đó còn lại là bao nhiêu, tôi không tính đến những thứ tiền vặt vãnh như tiền điện nước, gas, điện thoại, cell phone, internet, tiền cho con đi học thêm, tiền babysit cho con, tiền để dành cho con học đại học, tiền đi khám bác sỹ, mua thuốc co pay... Do đó, khi ngồi nói chuyện với bạn cách đây 5 năm, tôi bảo trung bình một gia đình hai vợ chồng, hai đứa con, chồng đi làm, vợ ở nhà giữ con ở xứ Mỹ khó dư giã để dành được $2000 một năm trong công; người bạn ấy không tin và bảo rằng bây giờ ở VN có thể để dành được mức đó.  Đó là lời tôi nói cách đây 5 năm, bây giờ với sự lạm phát và khó khăn kinh tế, điều ấy có thể không còn đúng.

Tôi muốn diễn giải ra ở đây để bạn thấy cuộc sống nào cũng có mặt trái, mặt phải. Khi bạn hiểu, bạn sẽ không bị mấy chàng VK về nước nổ lựu đạn hoặc cho đời sống ở hải ngoại là thần tiên. Tôi chỉ hơn bạn trong nước một điều duy nhất, đó là sự tự do, tự do trong lập trường chính trị, ngôn luận, báo chí, tôn giáo... Và điều này tất nhiên, rất quí, không có gì quí hơn nữa.

.

Wednesday, August 11, 2010

Confidential

Sau hăm mấy năm sống ở Mỹ, một trong những điều tôi vẫn không hiểu nỗi là chuyện đi thăm mấy vị bác sỹ tâm lý học.  Xin lỗi PD một cái trước rồi viết tiếp.  Tôi chưa bao giờ bước vào văn phòng của mấy vị bác sỹ đó, chỉ coi qua phim ảnh hoặc TV.  Đại khái là khi bệnh nhân vào, bác sỹ bảo ngồi thoải mái hoặc nằm trên sofa rồi kể chuyện đời cho ổng/bả nghe, ổng/bả ghi ghi chép chép, hỏi vài ba câu rồi ghi toa thuốc Prozac!  Kỳ thật, chỉ có việc ngồi nghe, góp ý kiến rồi được trả tiền, job gì mà sướng như tiên thế!

Tại sao phải cần đến bác sỹ để gỡ rối tơ lòng (thòng) của mình? Vợ chồng đâu? Bè bạn đâu? Cha mẹ, anh chị em đâu? Tại sao không đi hỏi ý kiến những người đó mà lại phải mất (bộn) tiền đi hỏi ống/bà bác sỹ?


Tôi tìm thấy một lý do duy nhất: confidential, giữ bí mật.

Khi bạn đi xưng tội, vị linh mục hứa sẽ giữ bí mật lời xưng của bạn. Khi bạn vào tham khảo tư vấn văn phòng luật, người luật sư trước khi hành nghề đã phải ký giấy thề giữ trọn bí mật cho khách hàng. Vị bác sỹ cũng thế, mọi điều bạn tâm sự bày tỏ chi nằm trong hồ sơ bệnh lý của bạn.  Hoặc bạn nói điều chi cho nhà báo biết, khi bạn yêu cầu giữ kín tính danh bạn, nhà báo phải kín miệng viết là theo nguồn tin ẩn danh. Vì thế, theo luật pháp, ít nhất ở xứ Mỹ này, sự bí mật của bạn được bảo tồn cho đến khi có sự đồng ý của bạn.

Còn bè bạn và gia đình thì sao? Tôi thấy bao giờ cũng bắt đầu bằng câu: "Tao nói cái này, mày hứa không nói ai hay nghen.", dù thề non hẹn nước, câu chuyện lây lan qua người thứ ba, thứ tư hay người thứ n là quay về bạn. Tại sao? Chỉ vì ngứa lổ miệng, mấy ai giữ được bí mật. Chính tôi cũng thế. Kể bạn nghe, em boss chà là tôi ra thủ thỉ thầm thì với già Bill là em chuẩn bị nghỉ việc, dặn già Bill không nói ai. Smoke break, già Bill kể tôi nghe, cũng dặn đừng nói ai biết. Xong break, tôi vào viết blog kể cho bạn nghe! Too much confidential!

Vợ tôi còn ác chiến hơn nữa. Đôi lần kể chuyện tôi nghe, dặn tới dặn lui rằng tôi phải kín miệng, không nói ai hay. Ừ, ý bà muốn là trời muốn, tôi ráng chịu ngứa, giữ cái miệng im, không dám tỉ tê ai hết. Đùng cái, tôi khám phá ra cô nàng đã khai khắp làng khắp xóm, và ai cô nàng cũng dặn kín miệng!

Tôi kể chuyện này, bạn đừng nói ai hay nghen, tôi tin bạn lắm đó. Bây giờ cô nàng mang bầu, hai vợ chồng quyết định không cần siêu âm coi giới tính của con, trai hay gái, tôi đều thương như nhau. Thế mà cô nàng cứ than rằng lần này sao khác với hai lần trước, nào là con hành quá mệt, nào là thèm ăn tứ tung, chắc là con trai.  Rồi còn nói nếu là con trai, tôi đi cột, con gái, cô nàng đi cắt! Híc, sức mấy tôi chịu tiêu đời trai.

Bạn thấy đó, tôi bật mí cho bạn nghe bí mật đời tôi, cái miệng tôi đã ngứa gì đâu. Lòng tôi thanh thản nhẹ nhõm.  Bạn có lần nào có cảm giác như tôi không?  Và nhờ blog, tôi đã tiết kiệm mớ tiền trả cho mấy ông/bà bác sỹ tâm lý học, mai mốt gặp, tôi sẽ khao bạn chầu ăn nhậu sau nhé.

.

Tuesday, August 10, 2010

Cây đàn bỏ quên

Sau một tuần xả hơi, vào làm lại ngày thứ hai quả thật dài, tôi lùng bùng với mớ emails, reports! Sáng sớm đã gặp chuyện rắc rối rườm rà với cái còm, hãng tôi bắt đầu cho xài IE7, cái còm tôi tắt power suốt tuần nên không được update. Khi nó update xong xuôi, IE7 cứ mở ra lại tắt phụt, tôi đành gọi help desk, tên IT log vào 5' là xong. Lại phải chỉnh những options theo lối quen mắt của mình. Càng già, thân thể con người càng chậm thích ứng với môi trường xung quanh. Hy vọng hôm nay máy sẽ chạy đều hơn. Tôi bắt đầu nhơ nhớ mùi hương của em boss chà là.

Hôm qua tôi trao đổi với Tuấn về guitar cổ điển, tôi chợt nhớ đến thời đi học, bè bạn chỉ cho nhau. Khi H. vào Kiến Trúc, hai đứa tôi làm quen với một anh sinh viên từ Quảng Ngãi vào, tên Tín, học Kinh Tế, qua anh Tạ Ngọc Vinh, K79 của Kiến Trúc. Anh Tín đánh guitar cổ điển tuyệt vời, mỗi đêm cúp điện, tôi và H. bưng café thuốc lá tới ngồi nghe anh đánh đàn và tán gẩu chuyện trai gái. Tôi nhớ mãi bài Maria Luisa!  Khi nhạc vàng trước 75 bị cấm đoán, nhạc cổ điển lên ngôi, thịnh hành, rất nhiều dân Quốc Gia Âm Nhạc cũ xách đàn đi đánh cho mấy quán café Sài Gòn như mấy quán Hạ Trắng, Nguyệt Cầm chi đó bên đường Trần Quang Khải. Tất nhiên, ngồi những quán đó là giới thượng lưu, có tiền rủng rỉnh, dân học trò, sinh viên của tôi như H. chỉ biết kiếm bè bạn rồi rã họng yêu cầu đánh cho nghe.

Tôi cũng mơ ước có cây đàn guitar và được đi học đàng hoàng lắm, nhưng thực tế, đầu tiên vẫn là tiền đâu mua đàn. Thích học vì mê nhạc là một phần rất nhỏ, phần lớn là ưa làm dáng nghệ sỹ để gây ấn tượng cua gái. Bạn tin không? Nếu bạn biết đàn, bạn chỉ việc ngồi gãy, cô nào khoái thì lân la tới nói chuyện, bạn khỏi mở miệng tán tỉnh mào đầu vô duyên.  Qua tới Mỹ, dù điều kiện cơ hội đi học đàn nhiều hơn bên nhà, nhưng có nhiều món chơi khác hấp dẫn hơn và ít có bạn gái làm động cơ thúc đẩy cái máu làm dáng nghệ sỹ ôm đờn tích tịch tình tang, tôi bỏ xó.  Nhân chuyến về Sài Gòn, tôi lân la nhà sách Fahasa, tôi mua cuốn Carulli in lại, định bụng về đây sẽ cố tự tập lại những bài rondo. Rồi tôi nghe tiếng đàn của anh Gù trên Paltalk, tôi chỉ muốn vất cây đàn, chấp nhận mình không có tài gãy đàn, chỉ biết gãi ghẻ.

Cái gì cha mẹ làm không được, cha mẹ lại đì con, mong cho con học hơn mình, tâm lý chung là thế, tôi không thoát khỏi. Tôi mơ cho bé Xí học guitar. Nhưng tôi sẽ không bắt ép nó thái quá như mẹ nó ép nó học bơi.  Tôi không muốn nó thấm cái máu nghệ sỹ cải lương lãng xẹt của tôi.

Nếu bạn theo dõi blog của tôi, bạn sẽ phán biệt danh của tôi là thượng tọa Thích Đủ Thứ! Hic, biết răng chừ, đành nhe răng nham nhở cười với bạn vậy.

.

Monday, August 9, 2010

Nhiếp Ảnh: Những lỗi lầm của dân amatuer

Tôi muốn chia sẻ với bạn những lỗi lầm tôi đã đi qua khi tìm tòi học hỏi về nhiếp ảnh.

  1. Composition: Mọi objects đều nằm ngay chính giữa của bức hình.  Tùy theo trường hợp, bạn nên đặt object của bạn theo luật 1/3.  Vẫn biết là focus sensor (cross sensor) nằm ở giừa khung hình nhạy nhất, bạn có thể bấm nửa đường, giữ nó, rồi recompose bức hình theo 1/3 rule và bấm chụp.  Chia khung hình ra làm sáu phần, ba gạch ngang và ba gạch dọc.  Bạn sẽ thấy bức hình của bạn đỡ nhàm hơn.
  2. Angle: Tôi hay chụp thẳng.  Hãy thử nhìn object của bạn bằng nhiều góc độ, bạn sẽ khám phá ra nhiều góc lý thú như tầm nhìn của con trẻ nhìn lên, hoặc của mấy tên Mỹ cao lêu nghêu nhìn xuống.  Lấy tấm hình nàng Trương chụp cho con bé bên song chẳng hạn, không cần camera phải thẳng, xeo xéo tạo nên góc nhìn thú vị và dễ làm nổi chiều sâu của bức hình.
  3. Continuous: Tôi nghĩ chụp 1 pose là đủ.  Không, dân pro chụp liên tù tì, sau đó, họ chọn lựa tấm đẹp nhất.  Cách chụp này giúp bạn tránh rung tay, sensor rung vì kiếng đóng xuống, hoặc người đẹp nheo mắt, méo miệng và sự năng động của quý vị con nít.  Máy DSLR bây giờ tệ lắm là 3.5 frame per second, không tốn tiền phim, bạn cứ bấm thoải mái.  Sau đó, bạn phải có can đảm delete những tấm không tốt.
  4. Mixed thể loại: Trong nhiếp ảnh có nhiều thể loại, nào là chân dung, ngoại cảnh, thể thao... mỗi thể loại cần có kỹ thuật chụp khác nhau, dân amatuer như tôi ưa đứng (được) chụp chổ đi chơi để về khoe rằng mình đã tới nơi đó.  Người đứng pose là chân dung, phông đằng sau là ngoại cảnh, đó là tôi đã mixed thể loại.  Bạn nên chụp thêm, riêng ra và nhớ rằng ánh sáng ban mai và chiều tà xiên, đẹp nhất.  Còn khi đi chơi vacation, thường là trưa đứng bóng, ánh sáng rất gắt, harsh, không đẹp lắm.
  5. Snapshot: Snapshot là chụp đại, nhìn vào hình, tôi không biết tôi đã chụp cái gì vì tấm hình quá busy.  Bạn phải quyết định object của bạn là gì.  Chẳng hạn bạn chụp một đống hoa hậu, ai cũng đẹp như tiên nga thì làm sao object của bạn nổi lên.  Hãy tách một cô ra, chụp chung với Thị Nở, đột nhiên tấm hình của bạn sẽ rõ object ngay.
  6. Direct Flash: Nó dễ làm red eyes và ánh sáng của tấm hình flat, phẳng.  Bạn hãy thử dùng bouncing flash vào tường, trần nhà.  On camera flash chỉ là đồ chơi, bạn nên sắm một cái flash riêng nếu bạn ưa chụp con cái trong nhà như tôi.
  7. Quên tắt power khi thay ống lens.  Dù không làm máy của bạn hư hao gì cả, nhưng nếu power on, sensor của bạn sẽ có static hút bụi.  Tôi đã bị mấy lần, chụp hình ra thấy có chấm đen như mụt ruồi của Cindy Crawford! Tôi phải lấy đồ hút mũi của con Su xịt lên, thổi đi.
  8. Mê Gear: Cứ nghĩ sắm đồ thật tốt như pro là có thể chụp như pro.  Bạn cứ từ từ làm quen từng bước một, chỉ nên sắm những gì thật cần thiết.  Và khi sắm, nên sắm đồ tốt và ráng sử dụng hết chức năng của nó.  Dân pro có thể lấy lại vì đó là phần đầu tư expense của nghề nghiệp.  Dân amateur như tôi và bạn chỉ có bán rẻ lên eBay hoặc craigslist!
  9. Trước khi chụp, tôi hay quên check cái máy.  Nhất là ISO và nút chọn cách meter (matrix, center weight, spot).  Bạn nên tập thói quen check một vòng trước khi chụp như phi công sắp cất cánh vậy.
  10. Cẩn thận trước khi chụp, trash comes in, trash comes out, đừng nghĩ là sau khi chụp bạn có thể chỉnh sửa bằng photoshop, rất mất thời gian.  Một hay hai tấm, okay; cả trăm tấm, chỉ có nuớc khóc ròng.
  11. Nghề chơi nào cũng lắm công phu.  Vâng, hobby này tốn tiền lắm.  Đừng nản.  Một ông nhiếp ảnh gia nổi tiếng người Pháp nói là 10,000 (ten thousands) tấm ảnh đầu của bạn là rác!
  12. Còn vài tật nữa nhưng bây giờ tôi nghĩ chưa ra.  Sẽ chia sẻ với bạn khi tôi nhớ tới. :)


    .

    Saturday, August 7, 2010

    Nhiếp Ảnh: ISO

    Ẩn số (variable) thứ ba của nhiếp ảnh là ISO (hoặc ASA); theo tôi, là độ nhạy của sensor hay phim đối với ánh sáng.  Định nghĩa ra sao, viết tắt của chữ gì, bạn cứ Google ra sẽ biết.  ISO đi từ 25, 50, 100, 200, 400, 800, 1600, 3200... cứ nhân 2 là thành một full stop.


    Bạn có nhớ lúc xưa chụp hình bằng phim không?  Ra chợ, bạn thấy người ta hay bán phim 100 ASA chụp ngoài trời, phim 400 ASA là multipurpose, phim 800 ASA dùng cho flash, phim 1600 ASA chỉ dành cho mấy ông thám tử tư đi chụp hình mấy ông chồng ăn vụng giùm cho mấy bà vợ.  Có nghĩa là số ISO càng lớn, độ nhạy với ánh sáng càng cao.  Được cái này, mất cái kia, độ nhạy với ánh sáng cao khi rửa ra hình sẽ bị nổ hạt.  Nhanh chưa chắc đã tốt, như mấy bà vợ hay chê chồng mình giống gà, nhanh như gà!


    Sang đến thời đại Digital Camera, bạn không cần phải lo đi mua mỗi loại phim cho mỗi trường hợp chụp nữa, bạn có thể set ISO từ camera, sensor sẽ thay đổi độ nhạy.  Ví dụ: Khi ánh sáng máy chụp hình đo là 1/30s, F2.8, ISO 100, rơi vào dưới điểm 1/60s để khỏi bị rung tay, bạn không thể chỉnh aperture vì đó là maximum ở 2.8, bạn có thể chỉnh ISO lên từ 100 lên 200, máy sẽ chụp ở 1/60s, F2.8 và ISO 200.  Tức, bạn nâng ISO lên 1 full stop.


    Cũng như phim, khi chụp ở ISO cao với máy digital, bạn sẽ thấy lấm tấm ở trong shadow của bức hình, gọi là noise.  Để sửa cái tật xấu đó, người ta dùng noise reduction software trong máy để xóa đi.  Digital pixel trong sensor của máy P/S to hơn trong sensor của máy DSLR, do đó, noise của máy P/S thường thấy rõ hơn và vì quá nhỏ, rẻ tiền, hãng máy chụp hình không bỏ nhừng software tốt để loại ra.  Tôi có cái P/S Nikon S200, rất bực mình khi chụp ở ISO 400, màu đổi khác; sang tới ISO 800 là chỉ muốn chuyển sang trắng đen.  Cái DSLR Nikon D100 đỡ hơn, tôi có thể chụp tới ISO 800, đời mới, D300 có thể chụp lên ISO 3200.  Với ISO cao, ít noise như thế, người ta có thể dùng để chụp concert hoặc những buổi lễ nhà thờ cấm chụp flash, hoặc chụp trộm thiên hạ tắm.


    Bạn có thể chỉnh ISO của máy ở dạng auto tự động, máy sẽ chọn ISO thích hợp cho EV, exposure value.  Nhưng chất lượng ảnh sẽ không đồng nhất.  Một số máy P/S quảng cáo là có digital vibration reduction là nửa đúng, nửa dỏm; loại máy đó chỉ tăng ISO để tránh rung tay chứ ống lens không lên xuống hoặc sensor di động để compensate sự rung tay.


    Aperture, Shutter và ISO là ba điều căn bản của nhiếp ảnh, bạn có thể chỉnh từ máy chụp hình của bạn.  Lần tới, tôi sẽ cố gắng giải thích về depth of field.


    .

    Friday, August 6, 2010

    Nhiếp Ảnh: Shutter

    Ẩn số thứ hai trong nhiếp ảnh là shutter, thời gian nhanh chậm của shutter leaf mở ra và đóng lại khi bạn bấm nút chụp.  Và thường được tính bằng giây, second.  Tôi có thể dịch sai, bạn cứ tạm hiểu như thế nhé. Shutter dễ hiểu hơn aperture. Lấy ví dụ cái ống nước bị lủng, nếu bạn nhanh tay bịt, nước chảy ra ít, chậm tay, nước sẽ chảy ra ngoài nhiều hơn.


    Hình của Scott Linstead từ MSNBC
    Nhanh và chậm, chỉ có thế.  Bạn thử ngồi nhắm mắt trước màn hình TV đang chiếu một cuốn film action.  Bạn mở mí mắt rồi đóng lại thiệt lẹ, óc của bạn sẽ ghi lại một frame hình ảnh.  Nếu bạn mở mắt khoảng 2 giây, óc của bạn sẽ ghi nhận một loạt hình di động.  Shutter là thế đó.  Khi bạn chụp ở tốc độ nhanh, máy hình sẽ freeze action.  Slide show này từ MSNBC có thể làm minh họa.  Khi bạn chụp ở tốc độ chậm, những vật di động sẽ bị nhòa như tấm hình này bên blog của bạn Ngoc Lan.  Tấm hình đó tuy chụp bằng flash nhưng flash đánh ra sau, đó là một trong những kỹ thuật của flash gọi là slow flash.  Hoặc, cũng có thể vì chổ nối giữa flash và máy chụp hình bị hở, khi bấm, máy tự động chụp với shutter bình thường.  Sau đó, flash chạm vào và đánh ra nên hình sáng, có vẻ overexposed.


    Trong thể thao, người ta chụp với shutter nhanh để freeze action.  Ngược lại, khi chụp thành phố xe cộ chạy ban đêm, người ta chụp với tốc độ chậm khiến ánh đèn kéo thành vệt dài trên tấm ảnh.  Máy của pro, shutter nhanh nhất là 1/8000s như Nikon D3 hay D300, xuống một nấc cho dân amatuer là D90 thì shutter chụp nhanh nhất là 1/4000s, qua loại entry level như D3000 chỉ còn 1/2000s.


    Shutter và aperture liên quan với nhau như thế nào?  Tôi tiếp tục lấy ví dụ cái ống nước.  Bạn muốn lấy 1 lít nước.  Nếu ống nước to, bạn hứng 1 lít nước nhanh hơn.  Nếu ống nước nhỏ, thời gian hứng 1 lít nước chậm hơn.  Quay sang nhiếp ảnh, 1 lít nước là EV, exposure value, độ ánh sáng cần cho bức hình, không thay đổi.  Nếu bạn mở aperture lớn, shutter sẽ  mở đóng nhanh; ngược lại, nếu bạn khép aperture nhỏ lại, bạn sẽ cần shutter mở đóng chậm hơn để ánh sáng lọt vào đủ cho sensor ghi nhận.


    Bên Nikon có S mode, tức shutter priority, bạn chọn shutter speed, máy sẽ tự động chọn khẩu độ đúng với meter đo độ sáng của máy.  Bên Canon gọi là Tv.  Một rule of thumb của shutter là bạn phải chụp ít nhất ở tốc độ 1 chia cho focal length của ống lens để tránh bị rung tay, hình không nét.  Ống lens 50mm là 1/60s, ống lens 85mm là 1/125s... và với DSLR sensor nhỏ hơn phim, bạn cần phải chụp nhanh hơn nữa.


    Aperture và Shutter là hai ẩn số chính, tương quan nhau của nhiếp ảnh.  Nếu bạn hiểu được là bạn đã nắm bắt được điều cơ bản của nhiếp ảnh.  Ngoài ra, còn có ISO, độ nhạy của sensor hay phim, white balance... tôi sẽ blog sau.


    .

    Thursday, August 5, 2010

    Vài điều căn bản của nhiếp ảnh: Aperture

    Thể theo yêu cầu của Miềng, tôi trả lời theo lối chung chung, không cụ thể là technical writing, vì tôi cũng thuộc loại thầy bói đoán mò, nếu sai, bạn sửa, nếu thiếu, mời bạn bổ sung.

    Aperture tiếng Việt là khẩu độ.  Khẩu là cái miệng, độ là mức đo lường.  Nó giống như mí của con mắt bạn.  Khi bạn ngủ (hoặc chết), đóng mí mắt, ánh sáng không lọt vào con ngươi.  Khi thức, mí mắt mở, ánh sáng lọt vào cho bạn thấy hình ảnh.  Khi bạn ra sáng, con mắt bạn nheo lại, ngăn bớt ánh sáng chói lọi lọt vào.  Khi vào tối, bạn mở mắt to ra để ánh sáng lọt vào nhiều hơn.  Nhìn vào ống lens, bạn thấy những chữ như 1.4, 2, 2.8, 4, 5.6, 8, 16, 22, 32... là độ mở của khẩu độ.  Mỗi độ cách nhau 1 full stop.  Nhớ, tỷ lệ nghịch, tức số đo càng nhỏ, diện tích của khẩu độ càng lớn để ánh sáng lọt vào.  Nghĩ nó như cái ống nước, ống to, nước chảy nhiều, ống nhỏ, nước chảy qua ít.  Công thức toán học ra sao, bạn có thể nghiên cứu ở đây.  Ở máy chụp hình, shutter leaf đóng kín, chỉ mở ra khi bạn bấm để ánh sáng đi qua.

    Aperture tỷ lệ thuận với depth of field, khẩu độ số nhỏ, depth of field nhỏ; khẩu độ số lớn, depth of field lớn.  Depth of field là chiều dày của điểm focus.  Ví dụ bạn chụp head shot, lấy focus vào con mắt.  Nếu bạn chụp F8, lỗ tai của model vẫn nét; ngược lại, nếu bạn chụp F1.4, bạn sẽ thấy lỗ tai của model nhòe đi.  Như bức hình tôi chụp cho con Su bằng F1.8, bạn sẽ thấy cái laptop đồ chơi của nó nhòa hẳn, depth of field rất nhỏ.  Nếu bạn nhìn kỹ, ngay cả con mắt phải cũng không nằm trong focus.  Mai mốt tôi sẽ nói về depth of field sau.


    Những ống lens của dân pro thường có aperture từ 2.8 hoặc 1.4, rất mắc, nhờ đó, họ có thể mở lớn ống lens và chụp không cần flash.  Trong khi đó, lens của dân amateur có khẩu độ lớn nhất thường là 3.5, nhỏ hơn gần một stop.  Những ống zoom lens của amateur cũng khác, khi bạn zoom vào, khẩu độ lớn nhất của ống zoom sẽ thay đổi lên 5.6, chậm hơn 2.8 cả 2 full stops.  Nhừng ống lens sau này của Nikon bỏ đi phần chỉnh khẩu độ nơi ống lens, chỉnh qua máy chụp hình, gọi là G; bạn sẽ không thấy những con số của khẩu độ khắc lên đó.


    Mọi ống lens đều có độ sharpness rõ nhất ở F8.  Với hình 4x6 hoặc 8x10, bạn sẽ không thấy khác nhau mấy, nếu bạn phóng lớn, bạn sẽ thấy sự khác biệt.  Do đó, nếu bạn thích sharp, cứ set máy của bạn ở F8.  Ngoài ra, còn có rule of thumb, sunny F16, có nghĩa là khi trời nắng, bạn chụp F16 với shutter bằng 1 chia cho ISO, lấy số gần nhất.  ISO 100 thì shutter là 1/125s; ISO 200 thì shutter là 1/250s...v.v...  Đó là lúc xưa khi sensor đo độ sáng của máy chụp hình còn chưa chính xác.  Bây giờ, sensor đo độ sáng của máy chụp hình tiến bộ nhiều, người ta ít xử dụng qui luật đó.


    Máy Nikon DSLR có A mode, tức là Aperture priority, bạn chọn khẩu độ, máy sẽ tự động tính thời gian, shutter, cho bạn.  Bên Canon hình như được gọi là Av.  Mỗi hãng máy chụp hình gọi tên khác nhau nhưng có chung công dụng.  Tôi thường chụp bằng A mode, mở khẩu độ lớn nhất của ống lens để phần ngoài object nhòa đi, giúp cho object nổi bật lên.  Ra nắng, tôi lại chuyển sang F8 hoặc F16.


    Nếu bạn có Point and Shoot camera thì tôi thua, vì P/S được chế tạo theo đúng chức năng của nó, đưa lên và bấm, bạn chỉ nên chú trọng vào composition.  Ngoài ra, chỉnh tới chỉnh lui rất mắc công mò vào menu, không như loại DSLR.


    Lần sau, tôi sẽ blog về shutter, thời gian.


    .

    Wednesday, August 4, 2010

    Níu No

    Nàng Trương bảo tôi dạo này vui vẻ nói chuyện níu no khi tôi viết ý kiến bên nhà của nàng.  Ừ, thì vui mà:


    ...từ khi em báo có bầu
    có tôi hay hát bên trời níu no
    từ khi mỗi tối em hò
    có tôi hay đứng tay thò quét lau...


    Tôi ưa giễu nhại lời bài hát hay câu thơ, na ná giống như tánh của ông Nguyễn Đăng Thường, chủ yếu là vui, chứ không phải chê bai, mong mấy tác giả lượng tình tha thứ.  Xưa, có lần tôi nhại mấy câu thơ của bà TTKH, chuyển từ vần ông qua vần ưa:


    nếu biết rằng em chổng không chừa
    trời ơi, người ấy có còn ưa
    đèn soi lẻ bóng em nằm chổng
    chổng tới, chổng lui, chổng chưa chừa...


    Bạn nào biết nói lái, cứ nói thoải mái.


    Cái tật này có thể bị ảnh hưởng từ thời cắp sách đến trường, như bài blog Hát hay không bằng hay hát.  Ban đầu, chỉ nghêu ngao bắt chước, sau đó, nghiện, thành tật, cứ hễ có chuyện gì, cái đầu tôi lại liên tưởng tới một câu thơ hay một lời hát, sửa lại, thêm mắm muối vào cho hợp khẩu vị, thời trang.  Khi thấy chị BeBo dùng chữ chiến dịch cũng thế, tôi lại ghẹo cả ba chị với bài blog hát: bầu chua.  Có hôm vui, tôi ngồi phịa ba bốn đoạn khác nhau, tự nhiên, chúng tới trong đầu, không hẹn.


    Đã nói là tật, tức là xấu, tôi biết, cố gắng giới hạn nhưng không bỏ được, kiểu như thuốc lá.


    Tuần này tôi ở nhà nên không lén lút viết dài được, tôi còn phải làm việc nhà, real works.  Lại thêm một cái tật của tôi, tật ưa tán phét bằng blog.


    .

    Tuesday, August 3, 2010

    Mách có chứng



    Lâu rồi, tôi có khoe bé Xí nhà tôi biết bơi nhưng không có cái gì làm bằng chứng. Ngày cuối của lớp bơi hai tuần, tôi bảo mẹ nó mang cái Flip video theo quay, cô nàng không biết xài, quay hư hết nên tôi không khoe sớm được.  Tuần này tôi vacation tại gia, tôi dẫn bé Xí đi bơi, con bé bây giờ như con rái cá.


    Sau chuyến Florida vacation, bé Xí vào học khóa học bơi hai tuần, từ thứ hai đến thứ năm, mỗi ngày 45' tại Cub Run Recreation Center.  Bé Xí học được ba kiểu free style, breast stroke và butterfly, có thể bơi một vòng hồ mỗi kiểu.  Tôi chỉ biết bơi ếch và sải, còn kiểu bơi bướm thì chịu thua.  Hai cha con bơi năm vòng hồ, tôi đuối sức thở dốc, con bé vẫn vẫy vùng dưới nước!  Về nhà, hai cha con đánh lẹ hai tô phở tái bò viên còn lại hôm qua.


    Bé Xí được 7 tuổi và một ngày.





    Monday, August 2, 2010

    Phone 2

    Chiều thứ bảy, cell phone của tôi reo khi tôi đang bận đút cơm cho con Su, bé Xí ăn.  Nhìn thấy area code 408, tôi tưởng bạn tôi ở San Jose gọi qua, tôi bấm talk.

    -Hello.
    -Xin lỗi anh.  Giọng nữ nhỏ nhẹ ngọt ngào.  Em gọi từ công ty Ô Mê Ly, anh có thể nói chuyện vài phút được không?
    -Không em.  Anh đang bận đút cơm cho con ăn nên không thể nói chuyện được.
    -Cám ơn anh nhé.
    Phone cúp.

    Trúng vào những cú phone telemarketing vào cell phone tôi như thế này là tôi nổi giận xung thiên!  Này có biết đây là số cell phone hay không?  Này có biết số phone này nằm trong Do Not Call List hay không?  Tên công ty của anh/chị là gì để tôi báo cho FCC phạt công ty vi phạm luật?  Ấy thế mà cái tội già đầu còn dại gái, tôi chỉ nhỏ nhẹ khước từ.

    Trước đây sáu hay bảy năm, cả nước Mỹ tôi nổi khùng với telemarketing phone.  Đang ăn cơm, phone nhà reo mời mua báo, mua bảo hiểm..., đang thiu thiu ngủ thì phone reo mời thay hãng điện thoại long distance, xin tiền cho mấy hội đoàn... khiến tôi muốn quăng cái phone.  Sau đó, hễ thấy caller ID hiện lên Unknown là tôi không bắt, để mặc cho reo.  Rồi mấy con em bên Đức lại than phiền rằng gọi qua cho bà nội mà không có ai ở nhà, tôi đành phải canh giờ nhấc phone.  Và thường, tôi hay mở đầu bằng câu Domino Pizza, may I help you?  Đôi khi mắc lởm, trúng người quen của bà nội, tôi lại bị rầy.

    Quốc hội ra đạo luật Do Not Call List, mừng hết lớn, tôi vội vã đăng ký toàn bộ số phone nhà, tiệm lẫn cell phone, chuyện phone telemarketing quấy nhiễu giảm đi rất nhiều.  Cả một ngành thương mãi bị phá sản nhưng dân chúng hoan hô ủng hộ nồng nhiệt.  Sau vài năm lặng sóng, tôi lại bắt đầu nhận mấy cú phone này trở lại, hóa ra cái list chỉ có hiệu lực trong vòng 3 năm, sau 3 năm, tôi phải đăng ký trở lại!  Năm 2008, quốc hội thông qua một điều luật khác, mọi số phone đăng ký trong list có hiệu lực vĩnh viễn.  Nếu bạn ở Mỹ bị quấy nhiễu vì telemarketing, hãy vào đây đăng ký số phone của mình.

    Bạn nào ở San Jose có biết công ty Ô Mê Ly là loại công ty gì không?  Tôi google tìm nhưng không thấy.


    .

    Sunday, August 1, 2010

    Tôi đưa em sang sông

    Hình từ MSNBC


    Trong quyển Vang Bóng Một Thời của Nguyễn Tuân có chuyện Thả thơ, một trò chơi ăn tiền được cho là thanh cao của kẻ sĩ thời vua quan.  Thả thơ là sao?  Là trong một cái túi của nhà cái đựng khoảng trăm câu thơ trên những mẩu giấy nhỏ.  Nhà cái sẽ bốc ra như bốc thăm, đọc lên cho nhà con nghe, tuy nhiên, trong câu thơ đó bị xóa một chữ, gọi là vòng.  Ví dụ: Tôi (...) em sang sông.  Sau đó, nhà cái sẽ cho nhà con biết những chữ có thể nằm trong cái vòng đó như: quăng, lăn, mang, cõng, cho, đưa.  Nhà con sẽ chọn một trong sáu chữ đó, ai đoán trúng chữ đưa thì ăn tiền, ai đoán những chữ khác là thua.

    Bạn có thấy tiếng Việt mình phong phú không?  Thay một động từ, ý nghĩa của câu hoàn toàn khác hẳn.

    Tôi lăn em sang sông.  Cũng là tiếng em nhưng với động từ lăn khiến tôi cảm giác em này là em... hai néo, trăm ký phục phịch, béo ngậy.

    Tôi quăng em sang sông.  Em này thuộc loại lựu đạn, mau mau vất đi kẻo có ngày nổ cụt tay.

    Tôi mang em sang sông.  Em này còn nhỏ dại như em út.

    Tôi cõng em sang sông.  Em này handicap thứ thiệt.

    Tôi cho em sang sông.  Rõ ràng tôi thuộc họ sở khanh.

    Và cuối cùng, với động từ đưa mới diễn tả tiếng em của tình yêu đôi lứa lãng mạn.

    Bạn biết tại sao tôi blog tấm hình này không?  Bởi tôi cũng có hai đứa con gái.  Hăm mấy năm nữa, cái mặt tôi cũng sẽ táo bón đau khổ như chàng cựu tổng thống xứ Mỹ của tôi, Bill Clinton, vậy.  Tôi chưa biết đích xác tôi sẽ dùng động từ nào đây, cứ tạm thời là đưa nhé.

    .