Monday, August 16, 2010

Các bạn ở VN nghĩ gì về bài này?

Tôi ít đi copy bài nơi khác về paste vào blog của mình. Hôm nay tôi phá lệ vì tôi không rõ các bạn ở VN có vào được trang báo Người Việt Online hay không? Bạn nghĩ gì về bài báo này? Có thật hay không?  Hay nói quá?  Tôi rất muốn biết ý kiến của bạn trong nước.



Báo Người Việt Online: KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ
Sài Gòn Cô Nương


Thời bao cấp, hàng hóa tới tay người tiêu dùng như một sự ban phát, bố thí. Khách hàng mặc dù tiền túi bỏ ra mua nhưng vẫn phải chầu chực, xin xỏ. Hàng đưa thứ nào nhận thứ đó, không thích cũng phải lấy vì may mắn lắm mới có, không nhận người khác lấy ngay. Bán như cho, mua như cướp. Hàng hóa quá ít, cầu nhiều hơn cung nên mới xảy ra tình trạng như vậy kéo dài một thời gian.




Nhà hàng “Làng nướng Nam Bộ” nơi xảy ra đánh nhau giữa nhân viên và thực khách. (Hình: Bee.net)

Dần dần hàng hóa nhiều lên, phong phú hơn, khách hàng có nhiều sự chọn lựa, không mua chỗ này qua nhiều chỗ khác. Siêu thị xuất hiện với đủ thứ hàng hóa bày trên kệ tránh được nạn nói thách, cò kè trả giá. Thị trường rộng rãi, sự cạnh tranh gia tăng, khách hàng được chiều chuộng hơn. Vì thế mấy năm sau này, khẩu hiệu “khách hàng là thượng đế” được trưng ra khắp nơi.

Xem chừng khách có được mời chào nhẹ nhàng hơn, hàng hóa được cầm lên bỏ xuống ngắm nghía, vài nơi cho thử hàng, đổi hàng... Riêng siêu thị tha hồ chọn lựa, nếu hóa đơn hơn hai trăm ngàn có đội xe máy của siêu thị chở hàng về tận nhà. Sở dĩ việc mua bán ở siêu thị khá thoải mái vì trước mỗi kệ hàng không có một bà chủ ngồi lom lom canh chừng.

Rõ ràng nếu có người chủ đối diện ngay trước mặt thì khách hàng khó mà trở thành thượng đế lắm. Chị Lê đi chợ chồm hổm họp trong hẻm gần nhà. Thường loại chợ nhỏ như thế ít nói thách vì chỉ bấy nhiêu người quen đi chợ nhẵn mặt mỗi ngày. Tuy vậy vẫn có hàng nói thách. Chị Lê trả giá. Bà bán hàng chẳng buồn trả lời, cuộn ngay tờ giấy phẩy khắp hàng đốt vía, hất hất luôn về phía chị Lê khiến chị, chắc là cũng mất ít nhiều vía rồi nên hoảng hồn rút lui ngay. Từ đó về sau chị chẳng bao giờ dám ghé. Ðốt vía vẫn còn nhẹ bởi có người sẵn tay còn quơ con dao thái thịt trước mặt chặt vía khách hàng mới ghê.

Một số người cho rằng mua sắm ở Hà Nội, dù ngoài chợ hay trong cửa hàng, rất dễ gặp bán hàng dấm dẳn, đanh đá. Vì thế ưa xảy ra đôi co, cãi cọ. Hỏi hàng, hỏi giá xong không thuận mua vừa bán thì phiền phức lắm. Kết cục có trường hợp người bán hàng tát khách, lại kèm câu vài câu mắng chửi dọa nạt, ngược lại có khi khách tát người bán hàng... Ai mạnh thì người đó thắng. Chưa kể người khách cất tiếng nói âm lạ biết ngay từ nơi xa đến rất dễ bị bắt chẹt.


Lê Văn Ngai, 60 tuổi, Việt kiều Hà Lan bị một nhóm bảo vệ của nhà hàng Minh Ðức ở Sài Gòn đánh và chích roi điện dã man hôm 30 tháng 7, 2010, phải nằm bệnh viện điều trị. (Hình: VNExpress)


Trong miền Nam cũng không kém, đi mua hàng mà gặp bà nào mặt mũi hầm hầm sưng sỉa thì tránh xa ra. Ðụng vào là dính, hoặc giá nào cũng phải mua hoặc nghe nặng nhẹ mở hàng. Sáng trưa chiều tối lúc nào cũng nghe kêu mở hàng...

Một khách hàng mua cái máy hát tối tân quá không biết sử dụng, mang lại cửa hàng hỏi thì anh A chỉ sang chị B, chị B chuyển qua anh C... Cứ như đá trái banh, chóng mặt đành ôm chiếc máy về nhà tìm người quen hỏi. Ðó mới là nhờ chỉ dẫn chứ nếu máy có trục trặc thì khó lòng bắt đền. Người bán thường chỉ ngọt ngào, vui vẻ lúc mời chào. Nhận tiền, đẩy được món hàng đi là hết chuyện.

Khu thương mại rất sang trọng nhưng cách bán hàng chưa chắc văn minh. Vào những nơi đó, các cô bán hàng thường liếc khách từ trên xuống dưới để đánh giá hầu bao. Nếu khách có vẻ ngoài thường thường, nếu có vẻ chỉ là dân nội địa thì cô bán hàng lạnh nhạt, không buồn nhìn, chẳng thèm trả lời ra điều thôi đi đi cho đỡ mất công. Một cô hạ cố buông gọn với bà khách muốn xem chiếc áo:

- Mắc lắm đó.

Cô ngồi yên không muốn đứng lên lấy chiếc áo xuống làm chi cho mất công mà không biết bà khách là đại gia phố núi, bất động sản sở hữu nằm dài dài từ Bắc chí Nam. Dĩ nhiên bà khách sộp hụt một đi không trở lại.

Thật ra trong nhiều trường hợp, yêu cầu của khách hàng không phải lúc nào cũng đúng nhưng thay vì giải quyết bằng lời nói giải thích hay cử chỉ ôn hòa cho thỏa đáng cả hai bên thì nhiều người đã chọn biện pháp vũ lực.

Nổi tiếng về thái độ này trong thời gian gần đây là một quán cơm ở Saigon chuyên bán món ăn Việt Nam. Thoạt tiên chỉ là quán cơm nhỏ, sau dần dần đông khách tới mức trở thành công ty. Mặc dù quán phát triển mạnh mẽ, giá cả không còn bình dân nữa nhưng thái độ và cung cách làm ăn vẫn bình dân lề đường, tức là rất anh chị. Cách đây mấy năm, vợ chồng ông tham tán Tòa Ðại Sứ VN vì muốn đổi món mực xào sang tôm rang mà bị đám nhân viên quán ùa tới đánh cho tơi tả. May nhờ nhiều thực khách can ngăn hai vợ chồng mới chạy ra ngoài kêu taxi thoát thân. Bà vợ bay mất đôi bông tai nằm bệnh viện bốn ngày vẫn chưa đi lại được.

Lần này vẫn quán cơm đó là một Việt kiều chỉ vì bảo vệ không đồng ý qua đường lấy giùm chiếc xe gởi, mà rồi dẫn đến sáu bảo vệ tấn công dã man người khách. Xem chừng chưa đủ nên đám bảo vệ thông báo về công ty cho xe điều thêm một nhóm khác đến tiếp tay, đánh luôn cả một người dân đứng cạnh, chỉ vì không chịu nổi cảnh tượng kỳ cục đã “lỡ miệng” thốt lên: Vì sao đánh người ta dữ vậy!

Kỳ này đánh khách không phải đầu bếp, nhân viên bưng bê bình thường mà là vệ sĩ có trang bị dùi cui và roi chích điện hẳn hoi. Vệ sĩ chuyên nghiệp nên đấm đá cú nào... ra cú đó. Nhà hàng xem chừng không liên quan vì đây là việc riêng của... bảo vệ. May khách hàng mang quốc tịch Hà Lan, Tổng lãnh sự can thiệp bảo vệ công dân của họ nên chủ tịch thành phố có hứa sẽ xử lý theo pháp luật. Khách vợ chồng tham tán hai người, khách Việt kiều một người. Ðâu có đông, cũng không phải dân anh chị đao súng. Thế mà chẳng hiểu sao nhà hàng phải huy động cả lực lượng hùng hậu để đối phó với mấy người khách lẻ. Chẳng lẽ thực khách đáng sợ đến thế.

Nghe nói mấy bữa nay doanh thu của quán giảm hẳn. Quán này ngoài cơm còn đắt hàng với các món thực phẩm ăn liền, mở thành hai gian đối diện nhau con đường. Khách khứa đông đảo đến nỗi phải thuê bảo vệ từ công ty đứng đầy. Thành thử chắc là tẩn vài khách cũng không đến nỗi sợ ế!

Sài Gòn là là nơi có sức mua bán cao nhất nước, người mua đông nhưng người bán cũng tập trung nhiều không kém. Cạnh tranh khốc liệt. Nhiều nơi bán đông hơn mua nên người bán trở nên nóng nảy.

Thôi thì tránh chợ, phải đôi co trả giá nhiều lời, rủ nhau đi siêu thị cho chắc ăn, giá cả niêm yết rành rành. Siêu thị được coi là tiêu biểu cho nền nếp mua bán văn minh. Có khá hơn chợ búa nhiều nhưng siêu thị từng xảy ra nhiều vụ xô xát giữa khách hàng và bảo vệ đưa tới kiện tụng lôi thôi. Ðã có vài trường hợp khách hàng bị nhân viên của những siêu thị lớn đánh, xé quần áo... đến nỗi phải thưa ra tòa, một em bé bắt được con dế nhốt vào chai nước của bảo vệ, đã bị bảo vệ nhốt vào phòng, tát luôn cô chị đến thâm tím phải vào bệnh viện...

Bà chủ tiệm đồ lưu niệm than thở khách hàng không biết điều, tôi cũng đâu có muốn khó dễ làm chi. Buôn bán khó khăn quá, đẩy được món hàng mừng gần chết. Nhiều người không thực sự muốn mua, hàng hóa cứ bới tung lên, chê ỏng eo rồi bỏ đi. Người khác lại nhè sớm mai chưa mở hàng đã đến đòi đổi hàng “giông” cả ngày. Với lại hàng đổi ngang hoặc các thêm tiền chứ không bao giờ đổi thấp để người bán hoàn tiền cả. Người mua không để ý tới những điều căn bản trong mua bán đó nên mới gây chuyện...

Mọi người an ủi nhau không chỉ bên Ta mà bên Tàu, khách du lịch mua sắm ít cũng bị hướng dẫn viên du lịch - đã ăn hoa hồng với chủ tiệm - chửi rủa tàn tệ. Bỏ tiền mua tour nhưng lọt vào trong vòng kiềm tỏa của cô hướng dẫn viên, khách nào cũng ngồi im thin thít không dám hé môi.

Cho nên “Khách hàng là thượng đế” xem chừng mới chỉ là khẩu hiệu.


6 comments:

  1. He, he... "Làng nướng Nam Bộ", 2 năm trước về, mình có vào, khá lịch sự đấy.

    ReplyDelete
  2. Trưa nay ăn lunch, tui đọc bài này, tui ngán quá chị BeBo ơi. Tui đang chờ ý kiến của mấy bạn VN.

    ReplyDelete
  3. Haizzz, em ko có ý kiến gì đâu, vì em biết,nghe, thấy hết rồi

    ReplyDelete
  4. Chuyện thì đúng vậy, thậm chí còn hơn cả vậy, nhưng nếu xét ở SG cũng chỉ là thiểu số thôi anh, đa phần việc buôn bán giờ đây văn minh và thân thiện hơn rất nhiều...

    ReplyDelete
  5. Em nghĩ bây giờ đỡ nhiều rồi đó chứ. Hồi trước có lần em dzô một tiệm quần áo trên đường N.Huệ, bước dzô coi coi 5phút mà chả thấy ai nói gì, sau đó cầm món đồ hỏi giá thì nàng bán hàng nói ngay ´´đồ ở đây bán tính bằng đô nha chị´´ hèhèhhèh. Thôi đi ra chớ sao, mình đô đâu mà trả.

    Mà fải đi ngóng coi chú nào bên này tên Ngai đây ta híhíhíh, nhìn mặt thấy hông quen nhưng đi hỏi chắc biết heheheh

    ReplyDelete
  6. Cám ơn Phú và Sông cho tôi biết chuyện đánh khách hàng là có thật ở Sài Gòn. Kinh thật! Về phần buôn bán, tôi hiểu sự việc luôn có hai phần. Lắm khách hàng cũng rất cà chớn như có lần Sông kể về điện thoại. Phần người bán, họ bị áp lực nhiều quá, từ thuế má, cạnh tranh, tiền thuê chổ... Mỗi gian hàng nhỏ chỉ có một người bán, vừa lo bán, vừa lo bị chôm chỉa, điều đó dễ dẫn tới việc gây phản cảm đối với khách hàng. Nhưng đánh khách hàng thì quả không thể chấp nhận được!

    Nàng Tr: Hôm nọ báo còn đưa tin một ông Hòa Lan bị một cô gái làng chơi chôm $10K nữa kìa :) Có $10K thì đi Amsterdam chứ về Sài Gòn chi cho mệt ha. :)

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.