Tuesday, August 10, 2010

Cây đàn bỏ quên

Sau một tuần xả hơi, vào làm lại ngày thứ hai quả thật dài, tôi lùng bùng với mớ emails, reports! Sáng sớm đã gặp chuyện rắc rối rườm rà với cái còm, hãng tôi bắt đầu cho xài IE7, cái còm tôi tắt power suốt tuần nên không được update. Khi nó update xong xuôi, IE7 cứ mở ra lại tắt phụt, tôi đành gọi help desk, tên IT log vào 5' là xong. Lại phải chỉnh những options theo lối quen mắt của mình. Càng già, thân thể con người càng chậm thích ứng với môi trường xung quanh. Hy vọng hôm nay máy sẽ chạy đều hơn. Tôi bắt đầu nhơ nhớ mùi hương của em boss chà là.

Hôm qua tôi trao đổi với Tuấn về guitar cổ điển, tôi chợt nhớ đến thời đi học, bè bạn chỉ cho nhau. Khi H. vào Kiến Trúc, hai đứa tôi làm quen với một anh sinh viên từ Quảng Ngãi vào, tên Tín, học Kinh Tế, qua anh Tạ Ngọc Vinh, K79 của Kiến Trúc. Anh Tín đánh guitar cổ điển tuyệt vời, mỗi đêm cúp điện, tôi và H. bưng café thuốc lá tới ngồi nghe anh đánh đàn và tán gẩu chuyện trai gái. Tôi nhớ mãi bài Maria Luisa!  Khi nhạc vàng trước 75 bị cấm đoán, nhạc cổ điển lên ngôi, thịnh hành, rất nhiều dân Quốc Gia Âm Nhạc cũ xách đàn đi đánh cho mấy quán café Sài Gòn như mấy quán Hạ Trắng, Nguyệt Cầm chi đó bên đường Trần Quang Khải. Tất nhiên, ngồi những quán đó là giới thượng lưu, có tiền rủng rỉnh, dân học trò, sinh viên của tôi như H. chỉ biết kiếm bè bạn rồi rã họng yêu cầu đánh cho nghe.

Tôi cũng mơ ước có cây đàn guitar và được đi học đàng hoàng lắm, nhưng thực tế, đầu tiên vẫn là tiền đâu mua đàn. Thích học vì mê nhạc là một phần rất nhỏ, phần lớn là ưa làm dáng nghệ sỹ để gây ấn tượng cua gái. Bạn tin không? Nếu bạn biết đàn, bạn chỉ việc ngồi gãy, cô nào khoái thì lân la tới nói chuyện, bạn khỏi mở miệng tán tỉnh mào đầu vô duyên.  Qua tới Mỹ, dù điều kiện cơ hội đi học đàn nhiều hơn bên nhà, nhưng có nhiều món chơi khác hấp dẫn hơn và ít có bạn gái làm động cơ thúc đẩy cái máu làm dáng nghệ sỹ ôm đờn tích tịch tình tang, tôi bỏ xó.  Nhân chuyến về Sài Gòn, tôi lân la nhà sách Fahasa, tôi mua cuốn Carulli in lại, định bụng về đây sẽ cố tự tập lại những bài rondo. Rồi tôi nghe tiếng đàn của anh Gù trên Paltalk, tôi chỉ muốn vất cây đàn, chấp nhận mình không có tài gãy đàn, chỉ biết gãi ghẻ.

Cái gì cha mẹ làm không được, cha mẹ lại đì con, mong cho con học hơn mình, tâm lý chung là thế, tôi không thoát khỏi. Tôi mơ cho bé Xí học guitar. Nhưng tôi sẽ không bắt ép nó thái quá như mẹ nó ép nó học bơi.  Tôi không muốn nó thấm cái máu nghệ sỹ cải lương lãng xẹt của tôi.

Nếu bạn theo dõi blog của tôi, bạn sẽ phán biệt danh của tôi là thượng tọa Thích Đủ Thứ! Hic, biết răng chừ, đành nhe răng nham nhở cười với bạn vậy.

.

11 comments:

  1. Khì khì, em khoái học đàn lắm, tại thấy bà con cầm cây đàn, gãi từng tứng tưng nó nghệ sĩ gì đâu. Khổ cái, em tai trâu, con Bê bạn em nó nói em không có khiếu, nhạc nghe thuộc lời mà hát là lạc điệu tùm lum, học đàn hông có xong đâu. Mà thiệt, nó cho em sách nè, copy điã chỉ dẫn nè, rồi chỉnh dây đàn cho em nè ... nói chung tùm lum thứ mà em chỉ biết 7 nốt nhạc. Chán quá, vứt cha nó sách, cây đàn dẹp vô xó (cũng may là chưa có "đập vỡ cây đàn giận đời đổi trắng thay đen" hí hí hí)

    ReplyDelete
  2. Mừng húm, có Cap làm đồng minh :) Anh có lỗ tai nghe, bắt theo đúng điệu nhưng không có kiên nhẫn, mau chán, và ưa màu mè :)

    ReplyDelete
  3. em cung dau co hay ho gi, cung dau nghe bang lo tai (ear training) hay dung dieu (rhythm) hay mau nho (memory and sight reading) nhung cai quan trong la minh choi cho minh nghe, minh thay hay la duoc roi :). Nhieu luc ngoi 1 minh buon, mang cay guitar ra lam vai bai cho doi de thuong ...Em cung me guitar nhung luc nho, moi qua My, kinh te hoi kho cho nen hoc tre nhung hopefully chua muon..:)

    Tuan

    ReplyDelete
  4. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  5. Tuấn: I know your feeling hì hì gọi là been there, done that :) Khi nào đàn, muốn có người nghe thì réo tui. Tháng 10 này sẽ nhớ mua vé đi coi. Tuấn đi rồi, xin cho hỏi dress code ra sao?

    Chị HT: Tui cũng hỏi một câu y chang như chị á :) Hy vọng Eat, Pray and Love với Julie Robert ra vào cuối tuần này, nàng hội trưởng hội 888 sẽ on line trở lại

    ReplyDelete
  6. Tui cũng thích ôm cây đàn guitar lâu lâu dàn cảnh gãy tưng tưng coi mình cũng "nghệ sĩ" mà tiếc là không có khiếu. Hồi nhỏ đi học piano tội nghiệp "lỗ tai" của bà soeur dạy đàn, nhưng bà kiên nhẫn không dám cho nghĩ sợ mình rảnh rang "quậy" chuyện khác còn "mệt" hơn :=)) Hay mình cùng nhau lập hội ...

    ReplyDelete
  7. Chèng nhắc chi anh Gù trong paltalk làm tui .......thèm nghe lại bà con trong đó đàn hát quá mợi.

    ReplyDelete
  8. DQ vào diepkhuc.com nghe cũng dzui, y chang nghe karaoke,buồn buồn lập room mình mình hát cũng đc :).

    Em nghi em cũng giống anh H với chị Cạp quá

    ReplyDelete
  9. hà hà DQ cũng biết tiếng đàn của anh Gù hả, ảnh có những ngón tay thần thoại :)

    chị khami: ở SG chắc mình sẽ chia nhau cầm đàn đi xe bus :) Mà xe bus SG bi giờ chắc đuổi xuống vì quá đông, đành ra bến xe vậy :)

    Sông: Welcome to the club, club màu mè :)

    ReplyDelete
  10. cho danh guitar la cai church (chac tien rent cheap), cho nen dress casual thoi .. tiec la khong co ban beers hay wine :(

    ReplyDelete
  11. thì mình thủ chai nho nhỏ con con trong túi :) đùa thui, casual là mừng, anh sợ đóng suit lắm!

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.