Saturday, August 14, 2010

...có đôi lúc...

Trời trưa u ám, những đám mây xám còn tụ lại bởi cơn bão đổ mưa giông và lốc xoáy thổi qua vùng DC của tôi từ chiều qua. Mây che khuất ánh mặt trời, nhiệt độ giảm đi gần hai mươi nấc thủy ngân, tôi đánh xe một mình ra quán Sài Gòn Café kiếm tô bún bò bỏ bụng buổi trưa.

Mười một rưỡi trưa, quán vắng chỉ mình tôi ngồi với tiếng nhạc guitar hòa tấu tình khúc TCS. Nửa tô bún bò, bất chợt có bài hát VN:

...có đôi lúc em xa vời vợi
có đôi lúc con tim nghẹn lời
có đôi lúc ta quên chờ đợi...

Và tôi bỗng nhớ. Nhớ cái năm đầu tiên về thăm lại nhà và ngồi quán café ở Sài Gòn rỉ rả miết những bài hát đó. Nhất là những buổi trưa Sài Gòn quá nóng, đành vác thân tà lỏn đi bộ ra quán café bên đường đầu con hẻm ngồi đồng.  Lúc ấy tôi cũng ngồi yên với cơn nhớ! Bạn bè thất lạc, về lại căn nhà cũ nhưng cô đơn cùng cực. Bích Ngà đã qua Úc, Diễm Châu đã qua Mỹ, Nga dọn về đâu đó, tôi về đây, rất gần, nhưng lại xa vời vợi!

...có đôi lúc em xa vời vợi
có đôi lúc con tim nghẹn lời
có đôi lúc ta quên chờ đợi...

Cái điệp khúc của bài hát đó xoáy vào tim tôi, đau nhói.  Còn ai để tôi chờ tôi đợi?  Cô hàng café ngồi thu mình trong góc sâu, thỉnh thoảng chạy ra châm bình nước trà. Tóc cô dài, răng khểnh, khuôn mặt xinh xắn nhưng tôi chẳng buồn bắt chuyện, tôi cảm thấy cô ta còn trẻ quá, cô ta không thấy nổi nhớ đang dày vò trong tôi.  Tôi chỉ ngồi yên đốt thuốc, mắt dõi theo giòng xe cộ giấc trưa, điểm lại từng khuôn mặt trong ký ức, nhạt nhòa và xa vắng.  Tôi ra quán uống rất đều, tựa như tìm cái thú trồng cây si cô hàng café nhưng thật ra, tôi chỉ ngồi ru lại nỗi nhớ người xưa, giấc trưa.  Sau hai tuần, làm kẻ mất hồn đờ đẫn, tôi bay về lại Mỹ.

Tôi ít để ý nhạc VN sau này.  Và càng ít theo dõi ca sỹ hay nhạc sỹ VN.  Tôi không biết tựa bài hát đó.  Chẳng muốn Google tìm.  Duy nhất một khúc đó, tôi có thể nhớ thiếu sót, như lời thơ đi thẳng vào đầu tôi.  Tôi sợ tìm ra nguyên bài sẽ đánh mất cái vị thơ mộng ban đầu của nó lọt vào tai tôi, như những cuộc tình năm xưa của tôi vậy.

Một bài khác cùng thời đó mang đến cho tôi sự suy nghĩ là bài Mưa Phi Trường, em... em ra đi về nơi giá băng..., cảnh chia tay của cặp tình nhân mà người con gái vì hoàn cảnh phải ra đi.  Tôi man mác buồn cho số phận của mấy tên con trai ở lại, vượt biên đã hết lâu rồi, còn đường nào nữa mà đi.  Trong khi mấy cô gái ra đi từ đoàn tụ gia đình đến HO, rồi mấy anh VK như tôi về rước, rồi mấy chàng Đại Hàn, Đài Loan qua mua...  Cứ thế, mấy chàng trai VN sẽ hát miết Mưa Phi Trường.  Lần ấy tôi và Thạch ngồi quán ăn ở đường Trương Minh Ký chờ H. tới đi nhậu.  Quán có dàn karaoke, hai tay thanh niên lên hát bè bài này rất hay, rất có hồn.  Tôi cảm nhận họ đã đi qua buổi tiễn đưa như thế một lần trong đời họ.

Tôi sống với nỗi nhớ.  Có lúc đến bất chợt bằng lời của một bài nhạc!


.

12 comments:

  1. Thích bài này của Anh...nhạc trẻ sau này tui cũng chẳng màng để ý tới...nhạc ngày xưa nhiều bài hay quá anh hé!

    ReplyDelete
  2. Chị BeBo nghe thử đoạn video này xem có chịu nỗi không nhé. :)

    ReplyDelete
  3. Ơ, ớ, à, ờ, uhm, hì, thì ra anh cũng có lúc " hoài niệm"

    ReplyDelete
  4. Mía: Chuyện thường ngày ở huyện :)

    ReplyDelete
  5. À, tiện thể cái đoạn ..có đôi lúc... là điệp khúc bài Em Về Tinh Khôi, nhạc sĩ Quốc Bảo, version đầu tiên hình như (hình như thôi) là Bằng Kiều với Phương Thanh hát đóa.

    Em thì thỉnh thoảng trong đầu vang lên ...có đôi khi... chứ ko phải có đôi lúc hahahahah

    Ôiii có đôi khi
    thèm như gió đi hoang
    sống kiếp lang thang
    dạo chơi khắp núi rừng

    Hờhờh hèhèhh

    ReplyDelete
  6. À nôn comment quá hay sao mà viết chưa hết ý đã post. About cái link trong còm của anh, trời ơi mắc ói nha. Nói chung là anh làm vậy cũng ok, ko có nên bỏ link bài hát đó trong entry là được hahahah.

    ReplyDelete
  7. Anh không rành lắm. Trong điệp khúc, lẽ ra là biết đâu có đôi lúc..., nhưng anh thấy chữ biết đâu mang tính nghi ngờ trong tình yêu quá, anh ghét nó, anh bỏ. Bỏ nó đi thành cụm từ có vẻ kể lể xa xôi, nhẹ hơn, anh thấy hay hơn.

    Nghe nói người VN lên án cái video clip đó lắm, có người bảo là dở hơi. Họ cố sáng tạo cái mới, là điều hay. Nhưng anh thà nghe nhạc đám ma còn hay hơn!

    ReplyDelete
  8. tinh chi dep khi con dang do ...:) co ky niem dep la hanh phuc roi anh..

    ReplyDelete
  9. Anh Hoàng ơi, tui coi cái clip đó rồi. Cái mới đó thiệt là lạc loài, không ai cảm nổi. Nhạc đám ma còn có cảm tình hơn. Không biết hay ở chổ nào, có ai thông thái hơn giải thích cho tui nghe với!

    ReplyDelete
  10. Đúng rồi đó Tuấn, nhưng uđ`ng vì khoái đẹp dang dỡ mà tránh lấy vợ nghen. Có gì chịu cực giống tui.

    Chị HT: Chưa thấy ai khen cả, tui đang canh me :)

    ReplyDelete
  11. Anh H ơi, ác vừa vừa vậy anh, cho tui xem cái video clip đó, không hiểu gì cả, kinh khủng quá tui xem được 1/3 rồi dẹp, sorry anh, đừng bao giờ rủ tui xem cái gì tương tự vậy nữa nghe, tui sợ ma lắm, tối ngủ hổng được...

    ReplyDelete
  12. Ừ, mà sao anh bỏ được cái link trong còm hay vậy, chỉ tui với, đa tạ trước!

    ReplyDelete

Tôi phải chỉnh phần ý kiến chỉ dành cho người có Google Account vì dạo gần đây có kẻ ưa thả rác rưới. Nếu bạn viết dài, Blogger thường để vào Spam, tôi sẽ cố gắng check thường xuyên Spam folder. Cám ơn bạn.